Chương 1190: Vương thị thêm Tử Phủ! Thanh Giao hóa rồng (2)
“Đồ tốt, từng vùng từng vùng Mục Túc Thảo rộng lớn, có thể tăng tốc hình thành ốc đảo, cải thiện hoàn cảnh sinh thái bản địa diện rộng.” An quận vương sáng mắt, nói ra hết hoàn cảnh sinh thái.
Đây là từ mới mà ông ta học được khi lần đầu nói chuyện với Thủ Triết gia chủ.
“Ngoài ra, 【 Trân Châu Mễ chịu hạn 】của Tử Phủ Học Cung, tuy phẩm chủng không tệ, cũng rất chịu hạn nhưng suy cho cùng không đủ hoàn mỹ.” Vương Tông An lại móc ra những giống Trân Châu Mễ: “Những thứ này thuộc vào 【 Trân Châu Mễ chịu hạn đời thứ năm 】, là bản cải thiện từ giống nguyên bản, không chỉ tăng sức chịu hạn, sản lượng cũng cao hơn năm phần, thân cây dùng làm thức ăn nuôi súc sinh cũng có thể dồi dào dinh dưỡng hơn. Đây là giống cây do Lục Vi tiểu học tỷ hao tốn rất nhiều tinh lực và thời gian bồi dưỡng ra.”
“Đây…Đây là lương chủng cực phẩm…” An quận vương thạo nghề kích động tới mức toàn thân run rẩy: “Không ngờ, Lục Vi đại thiên kiêu đã sớm nghiên cứu ở phương diện này, mà Vương thị các ngươi lại có thể lấy được lương chủng này…”
Nói được một nửa, ông ta bỗng ngẩn ra, có chút do dự, lén lút liếc nhìn Vương Tông An.
Vì trị lý Đại Hoang Mạc, mấy năm qua, ông ta hợp tác với Học Cung rất nhiều, cũng từng gặp mặt Lục Vi đại thiên kiêu mấy lần.
Về “tin đồn” kia, ông ta cũng từng nghe qua.
Bây giờ, Lũng Tả Học Cung Trường Xuân cốc chỉ có hai mầm con cây Trường Sinh, một mầm ở chỗ đại thiên kiêu Lục Vi, một mầm ở chỗ Vương Tông An, đây kỳ thực đã rất có thể nói rõ vấn đề rồi.
Ngoài ra, hư ảnh pháp tướng của Lục Vi hình như là một cây Sắc Vi dị chủng, mà nghe nói hư ảnh pháp tướng của Tông An là một cây…Chẳng những Tông An, ngay cả tôn tử của Tông An, con rể tương lai Vương An Nghiệp của An quận vương ông ta, hư ảnh pháp tướng của hắn cũng là một cái cây…
An quận vương càng nghiền ngẫm càng cảm thấy “tin đồn” kia có khả năng là thật.
Lý do Vương thị phát triển? Tại sao lại có nhiều hạt giống thực vật chất lượng như vậy? Trong tin đồn đã giải thích rất rõ, đó là gia chủ Vương Thủ Triết của Vương thị, ỷ vào bản thân anh vũ tuấn lãng, vẻ ngoài bất phàm, câu dẫn đại thiên kiêu Lục Vi không rành thế sự!
Nàng còn sinh cho Vương Thủ Triết nhi tử, đưa tới Vương thị nuôi dưỡng. Để ủng hộ phu quân Vương Thủ Triết không thể công khai này cùng với nhi tử Vương Tông An, Lục Vi đại thiên kiêu đã nhiều lần phá bỏ quy tắc Học Cung, bán đứng lợi ích của Học Cung…
Nàng còn thường đến Vương thị ở một thời gian ngắn, mẫu tử đoàn viên! Trong đó còn có một khoảng thời gian, nàng đưa Vương Tông An tới Trường Xuân cốc ở mười mấy năm.
Mà Học Cung cũng cố niệm tới Lục Vi chính là đại thiên kiêu, tiền đồ tương lai rộng mở, cũng chỉ có thể thầm dung túng, cố gắng che giấu chuyện này.
Nước bên trong này, quá sâu quá sâu.
Trong lòng An quận vương rét run, vội vàng thu liễm tâm thần, giả vờ không phát giác được gì cảm khái nói: “Có thể được Thủ Triết giúp đỡ, chính là chuyện may mắn nhất của Ngô Minh Viễn ta.”
Có điều trong lòng ông ta lại đang thầm nghĩ, con rể tương lai An Nghiệp có huyết mạch của đại thiên kiêu Lục Vi, cũng không hẳn là chuyện xấu.
…
Tây Hải quận.
Là một trong những dòng sông cạn ở nội cảnh Đại Càn, lưu vực An Giang có một phần ở trong Tây Hải quận, có một phần lưu vực chồng chéo lên hồ nước ngọt lớn nhất trong Tây Hải quận, Tây Hải.
Trên đoạn sông An Giang có một hạp khẩu tên là “Phi Ưng Hạp”.
Nước sông cuồn cuộn phân lưu ở đây, một phần tiếp tục chảy về phía Đông, một phần tụ vào trong Tây Hải.
Từ trên cao nhìn xuống, vùng Tây Hải rộng lớn mà khoáng đạt, mênh mông vô tận này mở ra phía trước, ánh chiếu bầu trời và mây trắng, khiến nhân tình bất giác sinh lòng cảm khái, khen vĩ lực hùng kỳ tự nhiên này.
Phụ cận hạp khẩu.
Trên sơn nham Tủng Trì, một người trung niên mặc quần cộc to áo ngắn, để râu quai nón đang cầm cần Lộ Á, không ngừng ném câu, thu dây, lặp lại như vậy.
Trên đầu ông ta đội đấu lạp, dưới chân đi guốc gỗ, hoàn toàn là cách ăn mặc của ngư phu, nhưng toàn thân trên dưới lại lộ ra cỗ bá đạo và cường thế khó nói, hiển nhiên không phải người bình thường.
Phía sau người trung niên còn có hai tráng hán vạm vỡ.
Một tráng hán trong đó cạo trọc đầu nổi bật, từ mắt trái tới khóe miệng có một vết sẹo sâu, điều này khiến ông ta trông có vẻ hung tợn mà tàn ác, một khí tức hung hãn.
Ông ta khoanh tay, thẳng người đứng phía sau người trung niên, trông có vẻ giống như là hộ vệ trung thành.
Một tráng hán khác thì đang nhàm chán ngồi trên một tảng sơn nham.
Ông ta cao tám trượng, một thân săn chắc, trên người mặc một bộ giáp quê mùa, cách ăn mặc cũng vô cùng tùy tiện, một đôi tay trắng nõn như ngọc, tựa như gốm sứ tinh mỹ được tỉ mỉ bảo dưỡng, hoàn toàn là hai loại họa phong so với cả người ông ta.
Nếu Vương Thủ Triết ở đây, chắc chắn vừa nhìn đã có thể nhận ra, người trung niên tương đối giản dị trước mặt chính là đại đương gia của Giao Long Bang, Long Vô Kỵ.
Còn hai tráng hán phía sau ông ta, cái người đứng khoanh tay chính là nghĩa tử của ông ta, đại thống lĩnh Giao Long Bang Triệu Vô Tình, cũng chính là cái người đã từng bị Vương Thủ Triết bắt giữ.