Chương 1207: Ta! Tông An đại thiên kiêu! Thu tiền! (4)
Thái độ của hắn rất rõ ràng, mà biểu thái này của hắn cũng đại biểu cho thái độ chân chính của Thượng Quan thị, mượn cớ trung lập mà khéo léo từ chối mời chào của An quận vương, thầm biểu thị không cần nói ra những lời tổn thương tình cảm, tránh cho mọi người đều khó xử.
Mà có đại thiên kiêu Thượng Quan Vân Khuyết chống trước mặt, lỡ như có biến cố gì, gia chủ Thượng Quan Trấn hải còn chưa mở miệng vãn hồi.
“Vân Khuyết hiểu lầm rồi.” An quận vương tựa như đã sớm đoán được phản ứng của bọn họ, tiêu sái cười khẽ nói: “Ngô mỗ tiến kinh lần này không phải mượn thế Ly Dao tới thuyết phục các đại thế gia đứng đội với thân vương. Chuyện cụ thể vẫn do Tông An thiếu tộc trưởng giải thích thì hơn.”
Lời này vừa nói ra, đám người Thượng Quan thị nhìn nhau, sau đó nửa tin nửa ngờ nhìn Vương Tông An.
Vương Tông An ho khan một tiếng, nghiêm túc nói: “Đế tử không đế tử thì chúng ta không nói, dù sao thì bất luận tương lai là vị quận vương nào kế thừa đế vị, thế gia lớn nhỏ ở Đại Càn chúng ta nên sống vẫn phải sống, nên bồi dưỡng truyền nhân vẫn phải bồi dưỡng truyền nhân.”
“Thế gia chúng ta, coi trọng nhất chỉ có hai điểm, thứ nhất chính là vạn năm truyền thừa không dứt, thứ hai chính là cố gắng nâng cao phẩm giai cho tộc nhân có cuộc sống tốt hơn.”
Mọi người đều là người trong thế gia, Vương Tông An nói đều là những thứ rất thực tại, đám người Thượng Quan thị thầm gật đầu.
“Mà muốn thực hiện hai mục đích kia đều không thể tách khỏi một chữ, ‘tiền’. Có tiền rồi, chúng ta có thể mua Vô Cực bảo đan, cũng có thể tạo ra thiên tài địa bảo cao giai hơn ở Tiên Triều, thậm chí có thể không tiết mọi giá đập tiền mua linh bảo Thần Thông.” Khóe miệng Vương Tông An hàm ẩn ý cười, thái độ ôn nhuận như ngọc: “Thế gia Tứ phẩm bình thường tại sao không bồi dưỡng được đại thiên kiêu? Ai cũng không biết, một đại thiên kiêu muốn trở thành cường giả Thần Thông cảnh, nói ít thì cũng phải tiêu tốn sáu bảy trăm năm, thời gian tiêu hao đủ loại tài nguyên, quy ra thành càn kim phải có khoảng hai trăm triệu tới năm trăm triệu.”
“Cho dù là tồn tại khá mạnh như thế gia Tứ phẩm Thượng Quan thị đây, còn có gia chủ Trấn Hải tiền bối giỏi làm ăn. Bồi dưỡng một Vân Khuyết huynh, e là cũng phải thắt lưng buộc bụng nhỉ?”
Đám người Thượng Quan thị nghe vậy, sắc mặt đêu có chút cứng lại và khó coi.
Vương Tông An nói không sai, muốn bồi dưỡng một đại thiên kiêu tới Thần Thông cảnh, đó là một công trình hệ thống to lớn, tiêu hao vô cùng lớn.
Đừng thấy bây giờ Thượng Quan Vân Khuyết còn chưa tới Tử Phủ cảnh, tiêu hao trước mắt trông có vẻ vẫn “rất nhẹ nhàng” nhưng trên thực tế, nếu không dự tính kế hoạch chu toàn, gom góp đủ cho hắn trước tư kim cần thiết sau khi thăng cấp, đợi đến khi hắn trở thành Tử Phủ cảnh, nói không chừng sẽ xảy ra vấn đề lớn.
Dù sao thì, cho dù là đại thiên kiêu cũng chỉ là người có tỉ lệ có thể thành công thăng cấp Thần Thông cảnh tương đối cao mà thôi, nếu không cung cấp đủ tài nguyên, rất có thể vì tốc độ tu luyện không theo kịp, cho tới khi thọ nguyên kết thúc cũng không thể nào thăng cấp thành công.
Mà một khi bồi dưỡng Thần Thông cảnh thất bại, số tài nguyên vô lượng mà gia tộc đã bỏ ra trước đó đã thành công cóc, cả gia tộc sa vào ngã quỵ cũng có khả năng.
Đặc biệt là Thượng Quan Vân Khuyết, sắc mặt rầu rĩ.
Gần đây hắn tiêu hao càng nhiều tài nguyên, tuy gia tộc toàn lực ủng hộ, không nói hai lời nhưng hắn biết, gia tộc vì vậy mà không thể không khấu trừ tài nguyên của các thành viên khác trong gia tộc, đặc biệt là lão tổ Tử Phủ cảnh trong tộc, đều là chủ động giảm tài nguyên của bản thân.
Tất cả của tất cả đều là vì lót đường tương lai cho Thượng Quan Vân Khuyết hắn, điều này khiến trong lòng hắn rất không thoải mái.
Đây chính là nguyên do căn bản mà nhiều thế gia Tứ phẩm có lòng muốn tiến lên Tam phẩm nhưng lại có chút lo trước lo sau. Nội tình không đủ dày, không lên nổi!
“Huống chi, sau khi trở thành Thần Thông cảnh còn phải cân nhắc vấn đề linh bảo Thần Thông.” Vương Tông An thở dài nói: “Tu sĩ Thần Thông cảnh có linh bảo Thần Thông hay không, chênh lệch vẫn rất lớn. Nhưng muốn có được một linh bảo Thần Thông, cái giá bỏ ra cũng không cần Tông An nêu nữa.”
Thượng Quan Vân Khuyết đen mặt.
Hắn trừng mắt nhìn Vương Tông An, ánh mắt bất thiện.
Tiểu tử ngươi đã nói tới vấn đề nhạy cảm? Nếu lão tử có linh bảo Thần Thông, cho dù lúc Thiên Nhân cảnh không thể nào phát huy toàn bộ thực lực cũng không tới nỗi bị tỷ ngươi đánh…
Vương Ly Dao có một linh bảo Thần Thông do sư tôn Thần Thông cảnh đập nồi bán sắc mua cho nàng. Mà Ngô Chí Hành cũng có linh bảo Thần Thông do Long Xương đại đế ban tặng, Thượng Quan Vân Khuyết hắn đáng thương nhà nghèo…Không mua nổi linh bảo Thần Thông.
Nghĩ thôi cũng lạnh lòng.
Sắc mặt của Thượng Quan Trấn Hải và Thượng Quan Lập Ngôn hơi lúng túng, vốn còn tự cảm thấy rất tốt, nhưng càng nghe càng không ra sao.
Tình hình của Thượng Quan thị bị Vương Tông An nói trúng rồi.
Với tư kim trước mắt của gia tộc bọn họ, muốn bồi dưỡng ra một Thần Thông cảnh trong vòng năm sáu trăm năm vẫn có chút miễn cưỡng, có một loại cảm giác nghèo rớt mồng tơi.