Chương 1209: Tại sao! Nam nhân kia có gì tốt? (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1209: Tại sao! Nam nhân kia có gì tốt? (1)

Chỉ là tất cả đều không rời xa được hai chữ tài nguyên, mà trước giờ tài nguyên luôn có hạn, tất cả thế gia đều sẽ tính toán kỹ càng, dùng trên lưỡi dao, cực kỳ coi trọng ba chữ độ đáng giá.

So với bỏ ra cái giá lớn cho một Tử Phủ lão tổ có tiềm lực kiệt quệ, mau chóng đi thêm mấy tầng trên Tử Phủ cảnh. Chi bằng tiết kiệm để bồi dưỡng các tiểu bối, xuất ra thêm mấy Thiên Nhân cảnh, thậm chí dùng ở Tử Phủ giao thế.

Dù sao thì Tử Phủ cảnh có cực hạn thọ nguyên cũng chỉ tám trăm năm, vốn vô vọng với Thần Thông cảnh, đập tài nguyên lung tung quả thực chính là đang phá sản. Không có một gia chủ nào dám làm như vậy, như thế sẽ dấy lên phẫn uất trong tộc.

“Tiền bối quá khen.” Vương Tông An thể hiện thực lực của bản thân, sau đó thu uy thế lại, khôi phục sự nhanh nhẹn khiêm nhường mới đầu: “Tông An có thể trở thành đại thiên kiêu thực là gặp may. Ban đầu vãn bối đến Tử Phủ Học Cung mài vàng, há lại có ngờ sẽ được Trường Sinh thụ tiền bối nhìn trúng, ban cho tinh hoa Ất Mộc, lại có được linh chủng cây Trường Sinh chứ?”

Nhói tim…

Thượng Quan Vân Khuyết quẳng đi việc bản thân cũng rất có khí vận không nhắc, Thượng Quan Trấn Hải và Thượng Quan Lập Ngôn đều cảm thấy đau lòng tới khó thở. Sao bọn họ không có vận khí như vậy, để Trường Sinh thụ tiền bối coi trọng?

Cây Trường Sinh kia ở Lũng Tả Học Cung, bọn họ cũng từng nghe nói tới, nghe nói bây giờ đã là tồn tại Bát giai đỉnh phong. Nói không chừng sẽ có một ngày, Trường Sinh thụ tiền bối độ qua hóa hình kiếp, trở thành yêu vương Cửu giai.

Đến chừng đó, há chẳng phải đại biểu hậu đài của Trường Ninh Vương thị lại thêm một người? Yêu vương Cửu giai tương đương với chân nhân Thần Thông cảnh nhân loại. Khác với dáng vẻ Thiên Hà chân nhân không còn mấy trăm năm nữa, cây Trường Sinh chính là Trường Sinh chủng nổi tiếng, thọ nguyên còn dài hơn cả linh thú loài rùa.

Chỉ cần Tông An thiếu tộc trưởng không chết, hoặc là Trường Sinh ấu thụ vẫn còn ở Vương thị, phần tình nghĩa này vẫn luôn duy trì mãi.

“Tông An thiếu tộc trưởng, ngươi vừa nói muốn dẫn chúng ta cùng phát tài? Có thể nói rõ tình hình chút không.” Thượng Quan Trấn Hải lúng túng mà không thất lễ chuyển đề tài.

Không thể tiếp tục nói đề tài kia nữa, ông ta đã sinh ra cảm giác thất bại nặng nề rồi.

“Chư vị hãy xem quy hoạch của An Bắc vệ chúng ta.” Vương Tông An lấy ra một bộ Thiên Cơ Lưu Ảnh Bàn, kích phát ra ảnh tượng tồn tại bên trong: “Đây là nông trang thực nghiệm của chúng ta, cây trồng là Trân Châu Mễ cao đoan và Tư Nhiên, xung quanh thảo nguyên rộng lớn kia đều là Mục Túc thảo.”

“Trân Châu Mễ là một loại lương thực cao sản, nó cực giỏi sinh tồn. Có thể làm tinh lương cho chiến mã ưu chất, ngựa kéo xe, bò cày, cũng có thể trở thành vật tư cứu nạn và dự bị trong chiến đấu. Người bình thường cũng có thể dùng Trân Châu Mễ làm phụ thực, có tác dụng cải thiện bài tiết…”

“An Bắc vệ dồi dào ánh nắng, chỉ cần có thể bảo trì nước tưới. Mỗi năm có thể sản xuất ra hai mùa Trân Châu Mễ, phẩm chất ưu tú, giá cả rất thấp. Nếu cày sâu cuốc bẩm, sản lượng hàng năm của mỗi mẫu có thể đạt tới hai mươi lăm gánh, mỗi gánh tiêu thụ ba mươi đại đồng, sản lượng mỗi mẫu có thể đạt tới bảy mươi lăm đại đồng, cộng thêm hương liệu Tư Nhiên trồng xen, rơm rạ có thể làm thức ăn gia súc, lợi nhuận thuần hàng năm của mỗi mẫu gần đạt tới một càn kim hai mươi đại đồng.”

“An Bắc vệ có đường biên rộng lớn, diện tích tương đối to gấp năm lần so với các vệ bình thường, đặc sắc nhất là không đồi núi không ao hồ không rừng rậm, có thể lợi dụng tối đa đất trồng, sử dụng quy mô hóa trồng trọt, tưới tiêu, thu gặt, giảm thấp chi phí diện rộng.”

“Chỉ một An Bắc vệ, dự tính có thể khai phá được một ngàn hai trăm vạn mẫu ruộng Trân Châu Mễ. Tổng giá trị kinh tế mỗi năm đạt tới khoảng một ngàn năm trăm vạn càn kim.”

Đám người Thượng Quan thị nghe đến mức hô hấp dồn dập.

Mỗi năm một ngàn năm trăm vạn càn kim! Đây là một con số đáng sợ cỡ nào, một trăm năm đã có tới mười lăm ất (1 tỷ 500 triệu).

Có điều ai cũng biết đây không phải lợi nhuận thuần, còn phải trừ đi thuế, cùng với các loại chi phí. Nhưng cho dù như vậy vẫn khiến bọn họ vô cùng chấn động. Ai có thể ngờ, An Bắc vệ trước đây đều không được xem trọng, giá trị kinh tế triển hiện ra lại cao như vậy?

“Ngành chăn nuôi cũng là một đặc sắc lớn của An Bắc vệ, thức ăn gia súc giá rẻ cộng thêm tinh lương Trân Châu Mễ, có thể nuôi sống một lượng lớn bò thịt, ngựa,… Mà thị trường cạnh tranh cũng rất lớn. Mọi người chú ý xem trang biểu cách này, đây là tỉ lệ chi phí nuôi và giá tiêu thụ của một con bò thịt, lợi nhuận đạt tới ba càn kim.”

“Tương lai An Bắc vệ chúng ta sẽ xây dựng mấy trang trại chăn nuôi lớn, dự kiến có thể nuôi hai trăm vạn con bò thịt ưu chất, hai trăm vạn con bò sữa, bò sữa sẽ nói ở kế hoạch sau. Chỉ riêng bò thịt ưu chất đã đạt tới sáu bảy trăm vạn lợi nhuận.”

Quy mô bò thịt rất lớn, sản lượng rất dồi dào.