Chương 1217: Múa cuốc hay! Góc tường ắt tự ngã (5)
Thế gia Ngũ phẩm thì một trăm cổ trở lên, ngoại trừ cần bỏ ra vài tu sĩ Thiên Nhân cảnh còn phải bỏ ra một lão tổ Tử Phủ, chỉ là không cần phục vụ thường niên, chỉ cần bỏ ra bốn phần thời gian là được.
Mỗi một thế gia nhận mua đều sẽ có chuyên gia kính chào, quảng cáo.
Trong Quy Long Thành có rất nhiều thế gia Ngũ Lục Thất phẩm, tất cả tài lực thống hợp lại, kỳ thực là một số lượng tương đối đáng sợ, chỉ hai ngàn cổ, trên thực tế không thể hoàn toàn lấp đầy dạ dày của họ.
Theo người đầu tiên nhận mua xuất hiện, không ít thế gia lập tức ý thức dược, nếu không tiến hành tranh mua, e là sẽ bỏ lỡ cơ hội.
Trong tình huống tăng nhiều thịt ít, hai ngàn cổ này liền tuyên cáo bán hết trong vòng mười ngày ngắn ngủi. Điều này khiến rất nhiều gia tộc còn chưa kịp xoay xở tư kim hoặc là vẫn đang do dự hối hận không thôi.
Đồng thời, tám đại thế gia Tứ phẩm Quy Long Thành cũng lần lượt đắm chìm, theo Thượng Quan thị khá mạnh trong thế gia Tứ phẩm đứng ra dẫn đầu, nhận mua ba phần trăm cổ phần trong đó, bảy Tứ phẩm còn lại cũng không ngồi yên được nữa, mau chóng có bốn Tứ phẩm nhận mua hai phần trăm cổ phần.
Cộng thêm hai phần trăm cổ phần của Hành quận vương đã sớm bày tỏ thái độ, bây giờ tổng cổ phần nhận mua ra đã đạt tới ba mươi ba phần trăm.
…
Đồng thời, trong hoàng thành, trong “Chuyết Chính Các”.
Long Xương đại đế gật gù hiếm thấy có hơi tức giận.
Trên bàn trước mặt ông ta đã chất dày một xấp tấu chương, toàn bộ đều là buộc tội An quận vương, đều do nội các thẩm duyệt xong đưa tới.
“Hoang đường, quá hoang đường.” Long Xương đại đế tức giận hùng hổ mắng: “Ngô Minh Viễn hắn tốt xấu cũng là một trong hai chuẩn đế tử, lại mình trần ra trận cùng Vương Tông An gì đó kia, cái đó, cái đó…Lão Diêu, bọn họ tự xưng là gì ấy?”
Hoạn quan lão Diêu cúi đầu thấp giọng nhắc nhở: “An quận vương nói, đó là ‘lộ diễn’ để tìm kiếm ‘người đầu tư thiên sứ’ có mắt nhìn trác tuyệt.”
“Đúng, ‘lộ diễn’, vừa nghe đã không phải là cái tên hay ho gì. Minh Viễn hắn bình thường không như vậy, chắc chắn là Vương thị thần thần bí bí kia âm thầm xúi giục.” Long Xương đại đế hừ lạnh nói: “Mất mặt, thể diện của hoàng gia đều bị hắn làm mất hết. Nhìn xem mớ tấu chương buộc tội này đã chất thành một bàn rồi. Chẳng phải là làm hạng mục lớn sao, không thể đề nghị ở đại triều hội, do quần thần quần sách quần nghĩa một phen?”
“Cái đó, bệ hạ…” Khóe miệng lão Diêu giật giật, mang theo sự lúng túng yếu ớt nhắc nhở: “Mấy chục năm trước, An quận vương đã từng đề qua hạng mục khai hoang Đại Hoang Mạc trên đại triều hội, kết quả bị quần thần xúm lại công kích. Trong đó, người mắng dữ nhất là…”
Nói tới đây, ông ta há miệng, tựa như không dám nói tiếp.
Sắc mặt của Long Xương đại đế ngượng ngùng, cũng nhớ tới chuyện năm đó. Năm đó người mắng dữ nhất chẳng phải là bản thân ông ta sao?
Nhưng đó cũng đâu thể trách ông ta, tình hình năm đó, một là ông ta cảm thấy Ngô Minh Viễn quá suy nghĩ viễn vông. Trước đó nhiều thế gia như thế đã khai hoang thất bại rồi, kế hoạch của Ngô Minh Viễn có hi vọng vô cùng mờ mịt, hai là cũng là vì tuổi tác của ông ta đã cao, lòng khai thác đã sớm biến mất tăm rồi.
Cộng thêm khi đó Khang quận vương Ngô Thừa Tự nhất đảng chen nhau bỡn cợt, ông ta liền cảm thấy Ngô Minh Viễn chẳng qua là muốn mượn kế hoạch này lôi kéo lòng người, nhân cơ hội nâng cao thân phận chuẩn đế tử, mưu đồ đấu tranh mà thôi.
Nhưng không ngờ tiểu tử Ngô Minh Viễn kia kỳ thật nghiêm túc muốn khai thác Đại Hoang Mạc, hơn nữa, trong mấy chục năm nay thật sự biến An Bắc vệ hoang liêu kinh doanh thành một vùng đất thực nghiệm xuất sắc, mơ hồ có chút ý tứ của kho thóc.
Trên nền tảng như vậy, lại đề ra khai hoang Đạt Lạp Đại Hoang Mạc, dĩ nhiên tình huống sẽ khác.
Số liệu cụ thể, đường lối phát triển rõ ràng, rủi ro và lợi nhuận trong tương lai đều xây dựng trên nền tảng sự thật, so với kế hoạch khai phá ban đầu chỉ dừng ở việc khoác lác kia của Ngô Minh Viễn, rõ ràng là khiến người ta tin phục vô số lần.
Cộng thêm chuyện này có Ly Dao đại thiên kiêu, Tông An đại thiên kiêu giúp xác nhận, tín độ và tính khả thi đã tăng lên rất nhiều. Ngay cả Long Xương đế cũng cảm thấy An quận vương chỉ cần chịu tốn chút công phu, chuyện này khả năng cao thật sự có thể thành.
“Hừ, nói đường hoàng chính chính, nói cái gì mà lần này đưa mọi người cùng phát tài, không liên quan tới cuộc chiến đế tử.” Long Xương đại đế thầm không vui, tựa như chẳng nghĩ ra được gì, dĩ nhiên chuyển mũi kích: “Nói tới nói lui, Ngô Minh Viễn và Vương thị chẳng qua chỉ là đang thu nạp lòng người mà thôi. Nếu không, tại sao bọn họ không tới Khang quận vương phủ kéo đầu tư?”
“Cái này…Bệ hạ, An quận vương đã tới Khang quận vương phủ rồi.” Khóe miệng lão Diêu lại giật giật lần nữa, thấp giọng nói: “Chỉ là Khang quận vương vương phi Triệu Di Tĩnh tiếp đãi qua loa, sau đó mượn cớ nói quận vương điện hạ không có nhà, không tiện đích thân làm chủ, khách khí mời họ về…”