Chương 1219: Múa cuốc hay! Góc tường ắt tự ngã (7)
“Thành quả của ngươi và kế hoạch sau này, trẫm đã biết hết. Làm rất tốt, không mất mặt hoàng thất chúng ta. Lần này ngươi tới, có phải đã gặp phải vấn đề khó gì?”
“Hồi bệ hạ, không có.” Ngô Minh Viễn nói: “Cho dù có chút xíu vấn đề, Minh Viễn cũng có thể giải quyết. Lần này tới chủ yếu là cảm tạ ơn giáo huấn của bệ hạ năm xưa. Sau đó chính là lưu lại một phần cổ phần danh nghĩa cho bệ hạ trong 【 tổ chức liên hợp khai hoang Đạt Lạp 】 . Hôm nay, Minh Viễn và Tông An đặc biệt tới tặng khế ước cho bệ hạ.”
“Một phần cổ phần danh nghĩa?” Long Xương đại đế cười hiền từ: “Minh Viễn à, thiên hạ này đều là của trẫm, trẫm cần một phần cổ phần danh nghĩa này của ngươi làm gì? Hiếu thuận của ngươi, trẫm nhận được rồi.”
Tuy ông ta không để ý tới một phần cổ phần danh nghĩa này nhưng trong lòng cũng có chút ấm áp.
Xem ra tiểu tử Minh Viễn này là thật lòng cảm kích 【đề điểm】 của ông ta, cho dù năm đó ông ta chỉ đơn thuần là mắng nhưng cũng xem như là “vô tình cắm liễu liễu thành bóng râm”.
“Bệ hạ một lòng vì nước, Minh Viễn bội phục. Có điều, bệ hạ vẫn nên giữ lại một số tài sản dùng riêng.” Ngô Minh Viễn chân thành nói: “Có một phần cổ phần danh nghĩa này, khi người tặng quà cho một số tiểu bối yêu thương, mua một số thứ mình thích cũng có thể tùy tâm sở dục hơn chút.”
“Thế này cũng đúng. Cứ mãi dùng bảo khố ban thưởng cho hài tử, khó tránh khỏi có người sẽ thầm dị nghị.” Long Xương đại đế sâu sắc vui mừng, đáy lòng cũng ấm áp.
Trước đây ông ta không hề phát hiện hài tử Minh Viễn này lại biết nói chuyện như vậy chứ? Mỗi một câu này tựa như đều nói chạm vào trái tim của ông ta, chuẩn xác không thốt nên lời.
Sau đó lại hàn huyên một lúc nữa.
Long Xương đại đế được vỗ về tâm trạng thoải mái cũng trở nên hào phóng hơn bình thường, còn thuận đường ban tặng một đống bảo vật có giá trị xa xỉ cho Ngô Minh Viễn và Vương Tông An, khích lệ Vương Tông An tu hành chăm chỉ, tranh thủ sớm ngày trở thành Thần Thông cảnh.
Nếu trong nhà thực sự không cung dưỡng nổi hai đại thiên kiêu thì cũng có thể tới tìm ông ta, ông có thể nghĩ cách giúp.
Trước không nói tới thị phi khuyết ưu của Long Xương đại đế kiếp này, chỉ riêng việc ông ta đang dìu dắt hậu bối hoàng thất có tiềm lực hoặc là các đại thiên kiêu của thế gia khác, quả thực là rất để tâm, ngay cả Thượng Quan Vân Khuyết cũng đã sớm nhận được không ít lợi ích từ ông ta.
Bây giờ, trong mười một vị cường giả Thần Thông cảnh trong hoàng thất, có một vị chính là vì trong nhà thực sự không cung dưỡng nổi, cuối cùng ở rể hoàng thất, làm phò mã.
Bây giờ, gia tộc xuất thân của người đó nhận được che chở, tuy còn chưa tới Tam phẩm nhưng đã là tốp có thực lực mạnh nhất trong hàng thế gia Tứ phẩm, chỉ đợi ngày xuất ra thêm một đại thiên kiêu nữa là có thể xông lên thế gia Tam phẩm rồi.
Sau một nén hương, gặp mặt kết thúc, Ngô Minh Viễn và Vương Tông An cũng được khách khí mời ra khỏi Chuyết Chính Các.
Đợi sau khi hai người đi, Long Xương đại đế có hơi vui vẻ cảm khái: “Lão Diêu, tiểu tử Minh Viễn này lớn rồi, bắt đầu biết yêu thương lão tổ tông rồi. Ngươi nhìn đi, một phần cổ phần danh nghĩa cho trẫm dùng để ban thưởng tiểu bối. Nghe nói Thượng Quan thị kia đã tốn cái giá lớn mới lấy được ba phần trăm cổ phần.”
Lão Diêu ngẩn ra, hơi giật mình thấp giọng nhắc nhở: “Một phần cổ phần danh nghĩa này, bệ hạ định bỏ tiền sao?”
Long Xương đại đế vung tay nói: “Đó là Minh Viễn hiếu kính trẫm, hà tất phải bỏ tiền?”
“Bệ hạ à, tuy nói như thế.” Da mặt lão Diêu giật mấy cái, cứng da đầu khuyên: “Nhưng lão nô nghe nó ý của ‘tổ chức liên hợp’ kia chính là công ty khai phát hợp tác liên minh, nội bộ có điều lệ, chủ yếu do các thế gia liên hợp đầu tư, liên hợp cầm cổ, liên hợp thu lợi…Nếu bệ hạ không bỏ ra phần tiền phần lực này, những thế gia kia ngoài mặt sẽ không nói gì nhưng trong lòng chắc chắn sẽ trách móc bệ hạ, cảm thấy người là biến tướng ngầm chiếm tài sản công ty…Sau này trên sử sách còn chưa chắc sẽ viết thế nào…”
Sắc mặt Long Xương đại đế dần chuyển đen, mí mắt giật giật: “Ta nói mà, tiểu tử Minh Viễn kia sao lại đột nhiên chuyển tính, không ngờ lại đào hố đợi lão tổ tông nhảy xuống? Khi nào mà hắn có tâm nhãn như vậy chứ?”
Hồi tưởng lại một hệ liệt thao tác trước đó của Ngô Minh Viễn và Vương Tông An, trong đầu ông ta nháy mắt sâu chuỗi lại: “Chuyện này e là không đơn giản như vậy. Dựa theo cách nói trước đó của bọn họ, đợi trẫm bỏ tiền rồi, tiểu tử kia chắc chắn sẽ trơ mặt mo ra trắng trợn tuyên bố, ví dụ ‘bệ hạ hào phóng đầu tư số tiền lớn, lấy được một phần cổ phần tổ chức liên hợp’…Như vậy, tam đại thế gia trên Tam phẩm còn đang quan sát, khả năng cao sẽ lập tức đưa ra hồi ứng…”
“Hay! Tiểu tử này biết chơi chiêu cáo mượn oai hùm đấy…Ha ha ha, không ngờ trẫm suốt ngày bắn nhạn, đến cùng lại bị tiểu tử kia mổ mắt…”
“Bệ hạ bớt giận.” Lão Diêu toát mồ hôi nói: “Minh Viễn điện hạ chưa chắc có ý này. Chi bằng để lão nô đi lo liệu chuyện này.”