Chương 1223: Tuyệt hậu kế! Đóng cửa thả chó (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1223: Tuyệt hậu kế! Đóng cửa thả chó (2)

Lợi dụng huyền khí ngưng tụ thanh âm lại không phải là chuyện rất khó, nói toạc ra cũng chỉ là một loại vận dụng sơ bộ của huyền khí nhưng nếu đổi lại là bọn họ sử dụng chiêu này, tuyệt đối không làm được nhẹ nhàng tự nhiên, cử trọng nhược kinh như Vương Thủ Triết.

Chỉ dựa vào điểm này đã có thể phán đoán ra thực lực của Vương Thủ Triết kia, khả năng cao là trên cơ bọn họ.

Trên kỳ hạm, chỉ có Long Vô Kỵ vẫn bình tĩnh như không, chỉ là con người hẹp dài hơi híp lại, đáy mắt xẹt qua một tia tinh quang.

Ông ta vân vê bình rượu tiểu càn khôn uống một ngụm, cười vang nói: “Thủ Triết ơi Thủ Triết, lúc này rốt cuộc ta và ngươi là khách hay là địch còn chưa biết. Còn phải xem Thủ Triết gia chủ ngươi có thể tinh mắt thức thời hay không, đừng bị lợi ích nhất thời làm mờ mắt, sai một ly đi một dặm.”

Tu vi huyền khí của Long Vô Kỵ dĩ nhiên mạnh hơn Vương Thủ Triết.

Lúc này, huyền khí của hắn bá đạo bao trùm bến Định Phổ, thanh âm như sét đánh ngang tai khiến người ta run rẩy tâm thần, sinh ra kính sợ.

“Bình An trấn chính là địa bàn của Vương thị ta, đời đời tổ tiên của Thủ Triết đều sống ở đây.” Giọng nói của Vương Thủ Triết ôn nhuận như ngọc, lộ ra cỗ trầm ổn thâm thúy nói không nên lời: “Vương thị chúng ta tổ huấn, người ôm thiện ý mà tới là khách, Vương thị ta dùng mỹ tửu chiêu đãi. Người ôm ác ý tới là địch, ắt có pháo thần uy hầu hạ. Là địch hay là bạn, không phải Thủ Triết ta nói là được.”

Tổ huấn?

Tiểu thiếu tộc trưởng Vương Thất Chiêu theo bên cạnh ngơ ngác.

Vương thị chúng ta từ khi nào có điều tổ huấn này trên gia quy tộc huấn?

Được rồi…Lời này nghe có vẻ cũng rất có lý. Huống hồ gia gia cũng đã là nhân vật cấp lão tổ, lời nói ra dĩ nhiên chính là tổ huấn.

Sau này thương nghị với các tộc lão một phen, bổ sung lên 《 gia quy huấn giới 》 .

“Đã chưa rõ là địch hay bạn, vậy Long mỗ không thể dễ dàng xuống thuyền rồi.” Thanh âm của Long Vô Kỵ vang lên: “Chi bằng Thủ Triết gia chủ dịch giá “Giao Long hiệu” của ta, cùng uống chút rượu, trò chuyện nhân sinh tươi đẹp trong tương lai. Nếu nói chuyện hòa hợp, sau này hai ta chính là huynh đệ rồi. Nếu nói không thành, ta tiễn ngươi về cảng Định phổ, sau đó chân đao chân thương đánh một trận, ai thắng nghe người đó.”

Trong giọng nói của Long Vô Kỵ tràn ngập tự tin mãnh liệt. Loại tự tin này không phải đơn thuần tới từ tu vi Tử Phủ cảnh của ông ta mà là tới từ chiến lực của cả Giao Long Bang.

Giao Long Bang có mười mấy chiến tướng Thiên Nhân cảnh, một hai trăm tinh anh đầu mục Linh Đài cảnh, còn có hàng ngàn binh sĩ Luyện Khí cảnh, đều không phải là chúng ô hợp gì, dựa theo tiêu chuẩn thủy quân tinh nhuệ huấn luyện trường kỳ mà thành, biết cộng tác tác chiến, phối hợp chiến trận.

Đặc biệt là trong phương diện thủy chiến, Giao Long Bang vô cùng tự tin.

Còn những pháo thần uy kia, uy lực đích thực bất phàm. Nhưng cho dù như vậy, sao có thể ngăn được đại quân xung kích của Giao Long Bang?

Đối mặt với uy hiếp trắng trợn của Long Vô Kỵ, đám người Vương thị đều có sắc mặt khó coi. Tên kia cũng quá càn quấy, đây đơn thuần là đang bức hàng.

“Ha ha, Long đại đương gia lẽ nào là định giẫm lên pháp luật Đại Càn sao?” Vương Thủ Triết vẫn bát phong bất động, cười nói: “Trường Ninh Vương thị ta chính là thế gia Lục phẩm do bệ hạ đích thân sắc phong, có chức trách giữ đất an dân, nếu ngài dám tùy ý tiến công thế gia địa phương, không nói tới thắng thua thế nào, đại đương gia ngài cũng không có kết cục tốt nhỉ?”

“Ta mặc kệ.” Giọng nói của Long Vô Kỵ tràn ngập tùy tiện và cuồng ngạo vang lên: “Tin rằng với trí tuệ của Thủ Triết ngươi, đã sớm tra rõ thân phận của ta rồi. Tác phong hành sự của Long Vô Kỵ ta như thế nào, ngươi lại không biết? Ta tiến công thì thế nào? Cùng lắm là bị giáng chức đến chiến trường ngoại vực làm cảm tử đội, Long Vô Kỵ ta còn sợ những thứ này? Tóm lại một câu, ngươi lên hay không?”

Vương Thủ Triết cười, chớ nói, với tính cách của tên Long Vô Kỵ này, ông ta thật sự có thể làm ra loại chuyện này.

Hắn lập tức ho khan một tiếng: “Đại đương gia nói thế nào cũng là tu sĩ Tử Phủ cảnh, lẽ nào còn sợ Vương thị ta hạ độc trong rượu của ngài? Chi bằng lên bờ làm tiểu khách, nối tình cũ, chúng ta bất luận nói thành hay không đều không ngại hảo tụ hảo tán.”

“Vẫn là Thủ Triết ngươi lên đi.”

“Không không, suy cho cùng Thủ Triết là địa chủ, phải tận điểm tình hữu nghị của địa chủ, vẫn là đại đương gia xuống đi.”

“Ngươi lên.”

“Ngài xuống.”

Hai người ngươi một câu ta một câu giằng co qua lại suốt nửa chung trà vẫn không thể đưa ra kết quả.

Tu sĩ Huyền Vũ vây xem ngoài bến cảng tràn ngập hắc tuyến.

Còn tưởng sắp có thể nhìn thấy một trận long tranh hổ đấu.

Kết quả chỉ như vậy?

Hai đại thế lực giằng co, sao lại giống như trò đùa thế này?

Long Vô Kỵ và Vương Thủ Triết đều liều chết không chịu bỏ quyền chủ động, có vài lời tư mất vẫn phải ngồi xuống, mặt đối mặt nói rõ, cứ mãi mỗi người một chỗ kêu gào rốt cuộc không ra chuyện gì.