Chương 1226: Tuyệt hậu kế! Đóng cửa thả chó (5)
Gió xuân hơi lạnh thổi qua, váy dài màu lam nhạt của nàng đang bay theo gió, gương mặt tuyệt mĩ cũng tựa như mạ lên tầng ánh sáng nhạt dưới sự chiếu xạ của ánh mặt trời, có hơi nước linh quang nhàn nhạt vờn xung quanh, nhìn từ xa giống như thần nữ tương quân, khí độ cao hoa, thần thái ung dung.
Bỗng dưng, trên bầu trời có vài đạo khí tức cường hoành nhanh chóng tiến gần.
Sắc mặt của Liễu Nhược Lam bất biến, nâng mắt quét qua, nhìn thấy Long Vô Kỵ đang nhanh chóng tiến gần. Mà sau đó chính là Vương Thủ Triết và Tưởng Ngọc Tùng.
Tốc độ của Vương Thủ Triết tựa như không chậm hơn Long Vô Kỵ bao nhiêu, tư thái bay của hắn cũng cực kỳ nhẹ nhàng.
Chẳng mấy chốc, ba người đã tới trước mắt.
Đối mặt với Long Vô Kỵ, trên mặt Liễu Nhược Lam không hề có vẻ sợ hãi. Nàng bay người lên, ung dung hành lễ: “Đại phụ của Vương thị Liễu Nhược Lam, diện kiến Long đại đương gia.”
Long Vô Kỵ nhìn nàng một cái, lại nhìn eo sông Đoạn Long dưới chân, sắc mặt lập tức trở nên âm tình bất định, dị thường khó coi.
Không biết từ lúc nào đã có thêm một cửa cống hoàn toàn ngăn chặn dòng nước ở thượng du An Giang, nước ở thượng du đang không ngừng tích trữ.
Một khi nước tích ở cửa cống này đổ ra, thế nước tích trữ ra sẽ giống như thác lũ đổ xuống. Tuy thuyền sông lớn, nhưng mực ngậm nước lại không sâu, vốn không chống đỡ được thác lũ quy mô như vậy.
Những tướng lĩnh Thiên Nhân cảnh kia sống sót không thành vấn đề, đầu mục Linh Đài cảnh khả năng cao cũng sẽ không chết nhưng hàng chục chiến hạm vất vả gom lại kia cùng với hàng ngà binh sĩ Luyện Khí cảnh, có bao nhiêu người có thể sống sót thì lại rất khó nói.
Đây là kế tuyệt hậu đóng cửa thả…Không, là đóng cửa thả rồng.
Long Vô Kỵ nhìn Liễu Nhược Lam phiêu nhiên như tiên, đầu ngón tay khẽ động, rốt cuộc vẫn sợ ném chuốt vỡ đồ, không dám tùy ý ra tay, sợ đối phương phá hỏng cửa cống đã tích lượng nước lớn kia.
“Thủ Triết, đây là ý gì?” Long Vô Kỵ quay đầu, cố nén nộ khí bạo phát nói: “Đột nhiên xuất hiện cửa cống này là có ý gì?”
“Đại đương gia chớ nóng giận.” Vương Thủ Triết nhìn xung quanh, thản nhiên cười giới thiệu: “Trước khi thanh minh, cái tên này là do tổ bối truyền lại. Nơi này tên là ‘eo sông Đoạn Long’, cửa cống này dĩ nhiên tên là ‘cống Đoạn Long’. Trùng hợp mà thôi, không phải nhằm vào đại đương gia.”
Eo sông Đoạn Long, cống Đoạn Long!
Long Vô Kỵ suýt chút tức giận tới ngất đi.
Đây là định đoạn con rồng là ông ta sao? Đây còn không phải là nhắm vào?”
Ông ta tức giận tới mức toàn thân run rẩy, tức tới bật cười: “Thủ Triết ơi Thủ Triết, quả thật là ta vốn đem lòng hướng về trăng sáng, cớ sao trăng sáng ngươi cứ phải chiếu vào cống rãnh. Ta coi ngươi là huynh đệ, ngươi lại đối xử với ta như vậy? Không ngờ ngươi lại là người như vậy!”
“Đại đương gia…Ngài ban nãy còn muốn đại quân áp cảnh, bắt sống ta rồi áp bức ta thay lề đổi lối đấy.” Vương Thủ Triết bất động như núi, mỉm cười trả lời: “Chúng ta như nhau mà thôi.”
“Ta đây là vì tốt cho ngươi.” Long Vô Kỵ nhướn mày.
“Nói thật, ta cũng là vì tốt cho ngài.” Vương Thủ Triết cười rất chân thành.
Mí mắt của Long Vô Kỵ giật giật, thực sự hết cách với Vương Thủ Triết.
Trong lòng nóng giận, ông ta càu nhàu đảo mắt, lập tức đổi đối sách nói: “Thủ Triết lão đệ, huynh đệ chúng ta cần gì phải châm chọc nhau như vậy?”
“Chẳng phải trọng tôn nhà ngươi và hài tử Ức La kia định thân rồi sao nên mới phải lên thuyền của Ngô Minh Viễn? Ngươi yên tâm, ta giúp ngươi đi tìm Ngô Minh Viễn hủy hôn”
“Còn hôn sự của đích trọng tôn kia của ngươi, ngươi cũng không cần lo lắng, cô nương của Đức Hinh thân vương nhất mạch chúng ta tùy đích trọng tôn nhi nhà ngươi chọn. Đúng rồi, Ngô Tuyết Ngưng như thế nào? Đó là cháu gái của ta. Tuy lớn hơn trọng tôn nhà ngươi ba tuổi nhưng cũng là đại thiên kiêu chân chính trong nhà chúng ta. Xếp thứ hai trong thập đại thanh niên kiệt xuất ở Quy Long Thành!”
Long Vô Kỵ vỗ ngực bốp bốp, đánh chủ ý hòa thân.
Góc tường này, ông ta quyết tâm phải đào tới cùng.
…
Vương Thủ Triết nghe tới nỗi toát mồ hôi lạnh.
Long Vô Kỵ này quả nhiên là lời gì cũng nói ra được, cái gì mà hủy hôn? Cái gì mà gả Ngô Tuyết Ngưng cho An Nghiệp?
Con đường mà ngài đi thật hoang dã.
Trước tiên không nói tới Long Vô Kỵ ngài thật sự làm như vậy, liệu sẽ bị Đức Hinh lão tổ nhà ngài đánh chết hay không, cho dù không đánh chết, ngài có thể làm chủ cho Ngô Tuyết Ngưng? Người ta là đại thiên kiêu, tương lai khả năng cao có thể phong công chúa, hôn sự của nàng ta kiểu gì cũng phải có Long Xương đại đế gật đầu mới được.
Thật sự là khoác lác không chớp mắt.
Lùi một vạn bước mà nói, cho dù Long Vô Kỵ ngài có thể làm chủ, Vương thị ta cũng không thể làm ra chuyện bội tín khí nghĩa như vậy.
“Trước tiên không tranh luận chuyện này.” Vương Thủ Triết vội chuyển chủ đề, chỉ về Liễu Nhược Lam ở bên cạnh giới thiệu: “Vị nữ tử này chính là gia thê Nhược Lam. Nhược Lam, đừng đứng ngốc ra đó, Long đại đương gia từ xa tới làm khách, chào hỏi đi.”