Chương 1229: Chấn kinh! Long Vô Kỵ sa bẫy, đại đế nổi giận (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3 lượt đọc

Chương 1229: Chấn kinh! Long Vô Kỵ sa bẫy, đại đế nổi giận (3)

“Quả thực là vậy.” Long Vô Kỵ nghe Vương Thủ Triết phân tích như vậy, không khỏi gật đầu: “Đức Hinh lão tổ chúng ta đã cực kỳ coi trong Ngô Thừa Tự từ khi hắn còn nhỏ, từ lúc hắn mười mấy tuổi đã lấy tiêu chuẩn của chuẩn đế tử dạy dỗ hắn, có yêu cầu nghiêm khắc với hắn, không cho hắn có bất cứ sai lầm nào. Ngay cả hôn sự cũng chọn lựa cực kỳ kỹ càng, vì đợi nữ tử của một đích trưởng nhất mạch Triệu thị, kéo dài tới khi hơn bốn mươi tuổi mới thành hôn. Mà bản thân hắn cũng rất cố gắng, các phương diện đều khiến Đức Hinh lão tổ cùng với các thân vương khác cảm thấy hài lòng.”

“Quả nhiên như vậy.” Khóe miệng của Vương Thủ Triết lộ ra vẻ đã tường: “Từ nhỏ đã được ký gửi hi vọng, gánh vác sứ mệnh tranh đoạt vị trí đế tử, gánh trên vai gánh nặng to lớn, mỗi một bước đi đều tiến gần tới vị trí đế tử, mỗi một lần giao ra đáp án đều khiến các trưởng bối hài lòng, không ngừng trưởng thành trong tiếng tán dương.”

“Thậm chí, khi lôi kéo thế lực, không tiếc động dụng một số thủ đoạn xấu xa, ví dụ âm thầm đề bạt nội bộ thế gia phân loạn, hoặc là trực tiếp mang theo đại thế hãi hùng, bức ép bọn họ đứng đội, một bộ tư thái cao ngạo “thuận ta thì sống nghịch ta thì chết”.

Lời này vừa nói ra, vẻ mặt của Long Vô Kỵ có hơi không kìm nén được, ngượng ngùng bất mãn: “Thủ Triết, ngươi đừng chỉ hòa thượng mắng con lừa ngốc.”

“Ta chỉ là đang tường thuật một sự thật, không phải cố ý nhắm vào ngài.” Vương Thủ Triết khẽ nhướn mày nói: “Trên người Khang quận vương ‘ưu tú’, ta đã nhìn thấy rất nhiều thứ gọi là ‘quyền thuật đế vương’. Lôi kéo, chèn ép, phân hóa, mỹ hóa bản thân, những thủ đoạn này không hề sai. Sai là sai ở chỗ ngài ấy đã quen dựa vào những thủ đoạn này đạt được mục đích, trên người thiếu đi rất nhiều đại khí phách, đại cách cục mà đế vương chân chính nên có.”

“Nếu lật xem ghi chép lịch sử sẽ biết năm xưa, khi Long Xương đại đế chúng ta tranh đoạt vị trí đế tử, tuy cũng có chút thủ đoạn linh hoạt nhưng cũng chắc chắn làm không ít chuyện thực tế, cách cục, nhãn quang, mưu sách đều có thể nói là nhân kiệt đương thời, chính là có tư chất đại đế chân chính.”

“Thậm chí, năm xưa khi đại đế khoe khoang, ‘khuếch thiên phủ’, ‘khai Lũng Tả, thác Mạc Nam, chinh Liêu Bắc’, những mục tiêu hùng vĩ trông có vẻ giống như không tưởng này, bây giờ đều đã được thực hiện, chỉnh thể quốc lực của Đại Càn quốc đã mạnh hơn nhiều lần so với năm xưa.”

“Đó là vì Ngô Thừa Tự còn chưa làm đại đế, tuy ta cũng thừa nhận hắn thích tâng bốc bản thân nhưng cũng là người có mục tiêu lớn lao.” Long Vô Kỵ phản biện nói: “Hắn và Công Dương Sách liên thủ thành lập tổ chức ‘Phá Hiểu’ cũng có lý tưởng, mục tiêu thẳng đứng cực kỳ cao xa. Bọn họ chuẩn bị cường thịnh quốc lực, chinh Nam Tần, phạt Tây Tấn, giương cao quốc uy của Đại Càn ta.”

“Tổ chức【 Phá Hiểu】 ?” Vương Thủ Triết cười ha ha nói: “Tổ chức này dựa vào danh tiếng Khang quận vương, đích thực chiêu mộ thu nạp không ít dị sĩ kỳ nhân, thực lực cũng không ngừng phát triển. Chỉ đáng tiếc, chẳng qua chỉ là một công cụ tranh quyền đoạt lợi, một thanh kiếm diệt trừ dị kỷ mà thôi.”

“Huống hồ Đại Càn chúng ta dưới sự trị lý của bệ hạ, có hắc ám bao phủ như thế sao? Phá Hiểu Phá Hiểu, đây là đang phá hiểu của ai? Đây là đang mắng ai?”

“Tổ chức tàn này đã từng làm chuyện có lợi cho muôn dân bách tính, cho quốc gia chưa? Có từng thâm nhập đến địch quốc, hi sinh chính mình diệt trừ một số mầm họa tâm phúc chưa? Hay là trong thiên tai xảy ra hàng năm, Phá Hiểu có từng tổ chức cứu nạn chưa?”

“Đại khái trong mắt Khang quận vương, tám trăm triệu bình dân Đại Càn chẳng qua chỉ là cọng cỏ con kiến mà thôi, các thế gia địa phương chẳng qua là chó săn gia nô mà thôi. Quyền lực của đế vương, dục vọng thao túng tất cả mới là thứ mà ngài ấy quan tâm nhất.”

“Thủ Triết, lời này của ngươi…Ngừng tại đây…” Trán Long Vô Kỵ hơi toát mồ hôi.

“Ở đây cũng không có người ngoài. Ta cũng từng nói, ta có vài lời không nói ra thì không thoải mái.” Vương Thủ Triết nhàn nhạt nói: “Cho dù Khang quận vương tạo nên thành tích đánh bóng bản thân, cũng chỉ là đang lấy lòng những thân vương quyền quý cao cao tại thượng kia. Hán hán, lũ lụt, động đất, nạn sâu bệnh ở khắp nơi, chưa từng thấy ngài ấy liếc mắt tới, chuẩn đế tử rỗng tuếch như thế, làm sao có thể làm đại đế tốt? Ngay cả tổ chức thủy phỉ như Giao Long Bang các ngài, sau khi bờ An Giang gặp lũ lụt cũng sẽ bỏ tiền góp lực cứu trợ, còn ngài ấy?”

Long Vô Kỵ hít một ngụm khí: “Thủ Triết, ngươi mắng Ngô Thừa Tự thì mắng Ngô Thừa Tự. Có một chuyện ta vẫn phải trịnh trọng nói với ngươi, Giao Long Bang chúng ta là thương hội đăng kí chân chính, không phải tổ chức thủy phỉ.”

Có điều không thể không thừa nhận, sau khi Vương Thủ Triết phân tích xong, Long Vô Kỵ cũng cảm thấy quả thực Ngô Thừa Tự quá giả tạo.

Trước đó ông ta chỉ mơ hồ cảm thấy biểu hiện của Ngô Thừa Tự có chút không đúng lắm nhưng lại không nghĩ ra không đúng chỗ nào.

Dù sao thì xuất thân cùng một mạch, khi còn nhỏ, giáo dục mà ông ta nhận được kém hơn Ngô Thừa Tự chẳng bao nhiêu, chỉ là không nghiêm khắc như thế kia thôi. Cho dù vì tính cách trời sinh kiệt ngạo ương bướng, ảnh hưởng mà ông ta nhận được khá nhỏ, nhưng suy cho cùng vẫn bị ảnh hưởng.