Chương 1255: Khai thác! Cường thịnh! Nền tảng dẫn tới lớn mạnh của Vương thị (2)
Bánh xe đè ép trên đường đất ngoại vực hằn ra vết bánh xe thật sâu.
Trước sau đoàn xe đều là gia tướng và tộc binh Vương thị vũ trang đầy đủ.
Hành trình này, không ít tán tu nhân lúc Vương thị khai hoang ngoại vực, chạy tới kiểm lậu nhao nhao né tránh đoàn xe. Bọn họ biết, trên vùng đất này, ai mới là trời thật sự.
Trên xe ngựa hạng nhẹ chở người, một số người trẻ đang ngồi.
Trong đó phải kể tới Tôn Tiểu Lạc.
Lần đầu tiên hắn ra khỏi Thủ Triết quan, vừa hơi căng thẳng vừa có chút hưng phấn.
Ngoài Thủ Triết quan, có vô số vùng đất rộng lớn nhưng cũng có hung thú đáng sợ. Điều này đối với người từ nhỏ đã sống trong thành trấn an toàn như hắn mà nói là một lĩnh vực tương đối lạ lẫm, môi trường có thể gặp được hung thú bất cứ lúc nào cũng khiến hắn thấp thỏm bất an.
Nhưng nhớ tới sứ mệnh gánh trên vai, lòng của Tôn Tiểu Lạc đã bình tĩnh lại.
Trước khi tới, hắn đã biết phải làm gì rồi.
Lần khai thác ngoại vực này của Vương thị có vận khí không tệ, đã phát hiện một mạch khoáng đồng hiếm thấy, mà hàm lượng khoáng cũng không thấp. Nhưng nếu sau khi khai thác khoáng đồng, trực tiếp vận chuyển về tổng ty Luyện Khí Vương thị tinh luyện, bất luận là chi phí hay là ảnh hưởng tạo thành đều không vừa tầm.
Phải biết, giá trị của khoáng đồng cao hơn khoáng sắt nhiều, đây là một miếng thịt béo chảy ra dầu, lỡ như gây ra động tĩnh quá lớn, khó đảm bảo sẽ không bị người ta ghi nhớ.
Vì vậy, phó tổng Vương Thất Xuyên đã phái Tôn Tiểu Lạc tới chủ trì xây dựng một công xưởng luyện đồng sơ bộ, sau đó từng bước mở rộng quy mô, tinh luyện khoáng thạch đồng thành đồng tinh chất lượng cao tại chỗ, sau đó mới chuyển về Vương thị.
Tôn Tiểu Lạc chính là học sinh ưu tú tốt nghiệp từ lớp Luyện Khí tinh anh, thông minh học giỏi, cá tính ổn trọng.
Tuy hắn còn trẻ, thiếu kinh nghiệm nhưng sau khi khởi động khai thác lớn ở ngoại vực, nhân tài do Vương thị bồi dưỡng nhiều năm có thể dùng đều đã dùng hết rồi, bây giờ đã vô cùng thiếu thốn. Vì vậy, nhân tài dự bị như Tôn Tiểu Lạc cũng phải lùa vịt ra trận trước, cho hắn vừa làm vừa trưởng thành.
Đoàn xe kiểu như vậy cũng không phải chỉ có đoàn xe của Tôn Tiểu Lạc.
Dưới sự chủ trì toàn cục của Vương thị, từng doanh địa ngoại vực lần lượt được xây dựng. Hung thú xung quanh những doanh địa này đều đã được xác định quét sạch, tạo ra khu an toàn. Từng tốp bình dân được đưa vào doanh địa, dùng đôi tay cần mẫn diệt trừ cỏ dại, đá sạn, cây cối, san bằng khu vực, đào mương máng, cũng vì gia viên tương lai của bọn họ mà cố gắng khai thác.
Tộc quần nhân loại này xưa giờ không thiếu dẻo dai.
Chính vì tinh thần quật cường chịu khổ này và sự kiên định, cần cù khắc sâu trong xương cốt mới từng chút từng chút sinh ra lớn mạnh. Hoàng đế Tử Vi Huyền Đô đại đế khai lập Đại Càn cũng vậy, tổ tiên Lũng Tả Vương thị cũng vậy, Bình An Trụ Hiên lão tổ cũng như vậy.
So với các tổ tiên từng thế hệ, bao gồm thế hệ trẻ của Vương Thủ Triết, không kém gì các tổ tiên. Bọn họ đều có nhiệt huyết dồi dào, không sợ khổ sợ mệt, vừa khai thác ra sự lớn mạnh của Vương thị bây giờ, cũng vì đặt nền tảng tốt hơn cho các con cháu tương lai.
Vương thị như vậy, tiểu thế gia như vậy, bình dân và tá điền cũng như vậy.
Đoàn xe của Tôn Tiểu Lạc di chuyển gần hai mươi ngày mới miễn cưỡng tới điểm đích, khu Đồng Sơn. Suốt quãng đường này, đường xá gian nan, còn gặp một đám sói hoang đột kích.
May mà gia tướng tộc binh Vương thị trong đoàn xe lợi hại, bảo vệ đoàn xe an toàn, giết chết đám sói hoang.
Bọn họ không phải là đội ngũ đầu tiên tới khu Đồng Sơn, đội càn quét, đội thăm dò, đội khai thác quặng đi trước của Vương thị, thậm chí là đội kiến trúc của Vương thị Nhất kiến đều đã lưu lại dấu tích ở đây, va miễn cưỡng mở ra một con đường đất, xây dựng phòng doanh tạm thời, thậm chí đã đào xong mương máng dùng để lấy nước.
Điều kiện rất gian khổ nhưng thời gian đại khai hoang, điều kiện nhà ai không khổ?
Tử đệ trực mạch Vương Thất Khải của Vương thị đã chiến đấu hăng hái ở tuyến đầu khu Đồng Sơn, bận rộn trăm bề còn tới đón Tôn Tiểu Lạc, cởi mở vỗ vai hắn nói: “Ngươi chính là bạn học Tôn Tiểu Lạc của muội muội Anh Lôi ta nhỉ? Chăm chỉ làm việc ở đây, có bất cứ khó khăn gì đều có thể tìm ta giải quyết.”
Năm nay, Vương Thất Khải đã hai mươi lăm tuổi, xếp thứ mười hai trong đời chữ “Thất”, chính là ca ca ruột của Vương Anh Lôi. Tuân theo truyền thống tuấn nam mỹ nữ nhất quán của huyết mạch Vương thị, Vương Thất Khải vô cùng anh vũ tuấn lãng, chỉ là quanh năm chấp hành nhiệm vụ ở vùng hoang dã, phơi nắng hơi đen chút.
Như vậy càng tăng thêm mấy phần phóng khoáng.
“Thập Nhị công tử, ta chắc chắn sẽ cố gắng, sẽ không cô phụ sự bồi dưỡng của Vương thị.” Từ nhỏ Tôn Tiểu Lạc đã nghe chuyện trong nhà mà lớn lên, ôm lòng cảm kích đối với Vương thị.
Năm xưa, trận lũ lụt lớn đó, nếu không có Vương thị tiếp tế đúng bữa, làm gì có cuộc sống tốt đẹp của lão Tôn gia bây giờ?
“Tốt tốt, đợi ngươi tạo ra chút thành tích, ta sẽ chọn một cô nương tốt trong huyết mạch bàng hệ của mấy gia tộc thông hôn, làm mối cho ngươi.” Vương Thất Khải cởi mở khích lệ.
“Đa tạ Thập Nhị công tử.”
Trong lòng Tôn Tiểu Lạc có hơi khó chịu nhưng hắn cũng rất rõ, hắn có khoảng cách xa xời thế nào với nữ thần Anh Lôi trong lòng.