Chương 1266: Lai lịch của Vương thị đã rất cường đại rồi (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1266: Lai lịch của Vương thị đã rất cường đại rồi (4)

Cưỡi mây đạp gió vốn chính là bản năng của Nguyên Thủy Thanh Long, tốc độ cực nhanh, lần này đã đánh Kim Hổ Vương một cú không kịp phòng bị, bay đi cực xa nhanh như chớp.

Trên bầu trời, còn lưu lại tiếng trào phúng ha ha ha của Vương Ly Lung: “Con hổ ngu xuẩn vừa thối vừa dơ, cũng không tự soi gương xem. Chỉ dựa vào ngươi cũng muốn cưới Nguyệt Thố tỷ tỷ làm vợ? Còn muốn chiếm tiện nghi của bổn tiểu thư? Phi!”

“Ta sẽ mang Nguyệt Thố tỷ tỷ về dâng cho cha làm tiểu lão bà. Con hổ ngu xuẩn, ngươi cứ đợi mà đội mũ xanh đi. Oa ha ha ha!”

Giọng nói của nàng đắc ý mà ngông cuồng, vang khắp tầng mây.

Lời nói càn rỡ mang giọng điệu và cách hành văn như vậy cũng không biết nàng học ở đâu, nếu phu phụ Vương Thủ Triết và Liễu Nhược Lam ở đây, khả năng cao sẽ tóm nàng xuống, sau đó “binh binh bang bang” đánh một trận. Mới tí tuổi không học điều tốt, đáng đánh!

Có điều, Vương Thủ Triết đánh thì đánh, nói không chừng nội tâm còn rất vui mừng với sự hiếu thuận của nữ nhi.

“Gào! Đồ cá chạch ngươi, dám sỉ nhục bổn vương như vậy!”

Kim Hổ Vương giận rồi, thật sự là giận tới cực hạn.

Lại dám cướp Nguyệt Thố mà nó không dễ gì mới bắt được đi, đây quả thực là đụng đến huyệt phản nghịch của nó!

Đôi cánh màu vàng giang rộng, bốn chân bay lên, lập tức bọc cuồng phong xông vào tầng mây, đuổi theo Vương Ly Lung.

Một rồng một hổ, chao liệng truy đuổi và đánh đấm trên bầu trời, nhất thời từng trận rồng ngâm hổ gầm vang vọng, khiến bầu trời và dãy núi xung quanh cũng thoáng run rẩy.

Tốc độ của bọn chúng rất nhanh, chưa đầy một canh giờ đã bay tới hơn ngàn dặm.

Suy cho cùng Vương Ly Lung vẫn là Nguyên Thủy Thanh Long mới thăng cấp không lâu, so với loại đại yêu thất giai lâu đời như Kim Hổ Vương, nội tình tích lũy vẫn kém không ít, càng không nói tới trong chân của nàng còn nhấc tiểu lão bà tương lai của cha, khiến tốc độ tháo chạy và công phòng của nó đều có chút không tiện.

Suốt dọc đường càng đánh càng chật vật này, rất nhiều lần suýt chút bị Kim Hổ Vương chặn lại.

Cho tới khi điểm mai phục đã chuẩn bị trước đó, Vương Ly Lung tựa như cũng không chống đỡ nổi nữa, từ tầng mây nhanh chóng rơi xuống, ngả vào trong một lùm cây, thân hình đè bẹp vùng cây cối này như cỏ dại, hình tượng cực kỳ thê thảm.

“Ha ha ha, gào!” Kim Hổ Vương thấy vậy, vừa hưng phấn vừa nổi lên hào khí: “Tiểu nương chua ngoa ngươi, bổn vương xem ngươi còn chạy đi đâu? Ngươi ngoan ngoãn bó tay chịu trói, theo bổn vương về làm lão bà. Nể tình nươi có huyết mạch Nguyên Thủy Thanh Long, bổn vương có thể cho ngươi làm lớn, Nguyệt Thố làm nhỏ.”

Lúc nói, Kim Hổ Vương đã đáp xuống nơi cách Vương Ly Lung không xa, hổ bước giẫm ra uy phong cuồn cuộn, bày ra dáng vẻ đắc ý mãn nguyện sắp hổ sinh đỉnh phong.

“Oa…” Vương Ly Lung chẹp một tiếng, gào khóc lên: “Cha, mẫu thân, có lão háo sắc muốn ức hiếp nữ nhi, các người mau tới cứu ta!”

Lời vừa dứt.

“Ầm ầm!”

Trên bầu trời, một đạo kinh lôi giáng xuống, mây đen lập tức dày đặc, sau đó một trận mưa to ào ào giáng xuống.

Kim Hổ Vương bị dọa sợ một phen, sau đó lập tức phát hiện đây là thiên phú thần thông của Nguyên Thủy Thanh Long ngày đó, lập tức sắc quang trong mặt lại tăng lên mấy phần.

Nó điên cuồng cười nhạo: “Hay hay hay, không ngờ ngươi còn có đại thần thông Hành Vân Bố Vũ như vậy, sự tinh thuần của huyết mạch Nguyên Thủy Thanh Long đã vượt ngoài tưởng tượng của bổn vương. Có điều, huyết mạch của ngươi càng tôn quý thì bổn vương càng hưng phấn, gào! Còn có tiểu bé cưng Nguyệt Thố, ngươi cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của bổn vương đâu.”

“Cha, mẫu thân, ô ô ô, người ta không chơi nữa.” Vương Ly Lung gào khóc tới thảm thiết, mưa lớn trong bầu trời ngày càng dữ dội.

Trong cơn mưa lớn, toàn thân Nguyệt Thố ướt đẫm, toàn thân run rẩy.

Lúc này, thân thể và nội tâm của nó giống nhau, đều oa lạnh oa lạnh. Tiêu rồi tiêu rồi, đầu óc của tiểu Thanh Long này bị đánh tới mơ hồ rồi, sao cha nương của nó có thể xuất hiện ở đây? Ở đây đâu phải là Nam Hoang đại trạch.

Đối với Nguyệt Thố mà nói, đều là bị ép gả, gả cho Kim Hổ Vương xấu xa kia còn không bằng gả cho rồng già làm tiểu thiếp. Người ta tốt xấu cũng là rồng, sẽ không ăn thỏ…

Chỉ đáng tiếc, tất cả đều xong rồi!

“Ngươi kêu đi, kêu đi, càng kêu…” Trong con ngươi của Kim Hổ Vương lấp lánh sắc quang và hung quang, tựa hồ đã tưởng tượng tới hạnh phúc tương lai trái ôm phải ấp rồi.

Thế nhưng lời nói đắc ý của nó còn chưa nói xong, bỗng nhiên nhìn thấy trên sườn núi nhỏ phía xa có một tiểu nam hài nhân loại vẫy tay gọi nó: “Đại lão hổ, nhìn này, nhìn này.”

Nhân loại? Nam hài?

Đầu óc của Kim Hổ Vương ngừng trệ trong tích tắc, suýt chút tưởng bản thân nhìn lầm.

Khu vực này cách nơi ở của con người rất xa, chính là vùng hoang dã chân chính hiếm có dấu vết con người, bình thường ngay cả tu sĩ Huyền Vũ cũng không nhìn thấy chứ đừng nói là xuất hiện một tiểu nam hài yếu ớt.

“Đại lão hổ, xem kiếm.”