Chương 1303: Gia tộc vương bài! Lung Yên lão tổ thăng cấp đăng đỉnh (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1303: Gia tộc vương bài! Lung Yên lão tổ thăng cấp đăng đỉnh (2)

“Khí Linh tiểu tỷ tỷ, lão bà Nhược Lam của ta là đại biểu 【 doanh tập huấn tân binh số năm 】, dẫn đầu tất cả quân doanh một bước, đánh thông cửa thứ tám đầu tiên, hoàn thành người đầu tiên đánh thông. Đây chẳng những là vinh quang của cá nhân nàng mà còn là vinh quang của cả【 doanh tập huấn tân binh số năm】 cũng là vinh quang của Khí Linh tiểu tỷ tỷ. Chuyện vinh quang cỡ này, nếu doanh tân binh số năm chúng ta quá keo kiệt, há chẳng phải đã vấy bẩn phần vinh quang này sao?”

Hắn mở miệng là “vinh quang”, Khí Linh tiểu tỷ tỷ nghe mà có hơi đứng máy.

Thủ Triết các hạ là cái quỷ gì?

Lúc trước khi nói vinh quang với hắn, hắn chọn giẫm vinh quang dưới đế giày. Bây giờ nói tới phần thưởng, hắn lại bắt đầu nhắc tới hai chữ “vinh quang”! Thay đổi thất thường như vậy sao?

Có điều không thể không thừa nhận, lời của Thủ Triết các hạ vẫn có chút đạo lý. Đây là vinh quang đỉnh cấp nhất của 【 doanh tập huấn tân binh số năm】, là chiến tích huy hoàng đủ để khắc vào lịch sử, so với vinh quang mà Vương Truyền Vũ các hạ lưu lại năm xưa còn lớn hơn, lớn rất nhiều lần.

Nếu có thể liên lạc với lãnh đạo, lãnh đạo chắc chắn cũng sẽ không keo kiệt.

“Tỷ tỷ, nếu tỷ có thể làm chủ chuyện này vậy thì giúp đỡ nhà chúng ta đi.” Vương An Nghiệp dưới ánh mắt biểu thị của thái gia gia, bắt đầu bán manh làm nũng: “Trong nhà chúng ta quá nghèo, thái nãi nãi của ta đánh thông đầu tiên cũng không dễ. Đương nhiên, tất cả đều nằm trong phạm vi cho phép chức quyền của tỷ tỷ, nếu không liên lụy tỷ tỷ bị xử phạt thì không hay.”

Lời này của Vương An Nghiệp cũng không giả. Mấy ngày nay nhận được chiếu cố của Khí Linh tỷ tỷ, hắn cũng rất có cảm tình với nàng. Không muốn nàng vì cố giúp Vương thị mà gặp nguy hiểm.

“An Nghiệp đệ đệ thật ngoan. Tuy chuyện này có hơi vượt rào nhưng Nhược Lam tiểu điện hạ tương lai là cột đình của nhân loại, vinh quang người đầu tiên qua cửa xuất hiện từ doanh tân binh chúng ta, các lãnh đạo cũng sẽ tán thành.” Khí Linh nói: “Như thế này, ta xin báo cáo dự phòng với lãnh đạo trước.”

Qua một lúc, Khí Linh nói: “Lãnh đạo không trả lời…Điều này khiến ta rất khó lựa chọn.”

“Khí Linh tiểu tỷ tỷ.” Vương Thủ Triết nói: “Thông thường mà nói, lãnh đạo không trả lời chính là mặc nhận. Chi bằng như vậy, tỷ có thể đưa phần thưởng cho chúng ta trước. Nếu đến lúc đó lãnh đạo phản đối, cùng lắm chúng ta trả phần thưởng lại là được. Nếu thế này cũng không đồng ý, một nhà chúng ta đề ra ý kiến với quân bộ, chuyển xuất thân quân tịch và vinh quang tới doanh tập huấn tân binh khác.”

“Tin rằng điều trong doanh tập huấn tân binh số một, số hai, hoặc là số chín, số mười đều có lãnh đạo có mắt nhìn anh hùng.”

Thực ra Vương Thủ Triết vốn không biết quân doanh khác ở đâu, còn mấy kiểu như quân bộ càng không cần nhắc. Có điều hắn tin nói như vậy chắc chắn có thể tạo áp lực với Khí Linh.

Quả nhiên, giọng nói của Khí Linh hơi gấp gáp: “Thủ Triết các hạ đừng kích động, phần vinh quang này thuộc về 【 doanh tập huấn tân binh số năm】chúng ta. Như ngươi nói, thưởng thông cửa đầu tiên trong quân doanh cho ngươi trước, lỡ như lãnh đạo phản đối chúng ta sẽ trả, dù sao tiền đồ của các ngươi vô lượng, sẽ không vì nhỏ mà mất lớn.”

“Như thế này, tiếp theo ta sẽ khởi động thông đạo chiến thời khẩn cấp. Dựa theo quy tắc của quân đội chế định, khi doanh địa không liên lạc được với người phụ trách, tình huống lại cực kỳ gấp gáp, Khí Linh có thể khởi động thông đạo khẩn cấp, tạm thời tiếp quản quyền hạn cao nhất trong quân doanh một thời gian, chỉ là sau này phải chép vào sách trần thuật sự việc, miêu tả rõ tình huống cụ thể. Nếu miêu tả không đủ rõ ràng, chứng cứ không đủ thực tế, bị lãnh đạo cấp trên cho rằng Khí Linh có hiềm nghi tự gây án, ta sẽ bị cách thức hóa. Đến chừng đó lãnh đạo phía trên phái người xuống điều tra, xác nhận tình huống, các ngươi chắc chắn phải làm chứng giúp ta.”

“Đây là đương nhiên.”

Vương Thủ Triết lập tức đồng ý.

Dù sao cái gọi là “lãnh đạo cấp trên” của Khí Linh đã sớm không tồn tại nữa, dĩ nhiên Khí Linh nói thế nào, hắn đáp thế đó.

Đồng thời, hắn cũng không khỏi có hơi cảm khái. Không ngờ thời kỳ Thần Vũ hoàng triều này rất nghiêm khắc với việc quản lý điều khiển Khí Linh, điều này có hơi khác so với tưởng tượng của hắn. Hắn còn tưởng chỉ cần lừa Khí Linh là được, không ngờ còn phải luồn vào lỗ hổng của quy tắc Thần Vũ hoàng triều.

Cũng không biết Khí Linh kia làm thế nào, một lúc sau, giọng nói của Khí Linh lại vang lên: “Được rồi, thiết lập phần thưởng thông qua đầu tiên của bản quân doanh ở cửa thứ tám thành công. Nhược Lam tiểu điện hạ có thể từ trong hai món tiên linh sinh hóa thú - Côn Noãn (duy nhất), đạo khí Khí Linh trống rỗng - Quân đoàn Trường Bội Kiếm (duy nhất) chọn ra một phần thưởng làm phần thưởng thông qua đầu tiên của bản quân doanh.”

Thành công rồi!

Vương Thủ Triết thầm sung sướng trong lòng.

Khi đó hắn đã phát hiện lỗ hổng này nhưng không lập tức đưa ra ý kiến chính là vì đợi Nhược Lam cuốn đi vinh quang thông qua đầu tiên toàn quân doanh, rồi lại đàm phán với Khí Linh. Như vậy, có lẽ sẽ nhận được phần thưởng tốt hơn.

Quả nhiên, hắn thành công rồi!

Nhưng sau đó, Vương Thủ Triết lại bắt đầu hơi bối rối.

Rốt cuộc hắn lấy Ấu Côn tốt? Hay là lấy đạo khí tốt? Hai món này đều là đồ tốt cực phẩm, bỏ lỡ bất cứ món nào cũng đều ôm tiếc nuối cả đời.