Chương 1315: Uy vọng vô song! Thủ Triết lão tổ đã là đại nhân vật (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3 lượt đọc

Chương 1315: Uy vọng vô song! Thủ Triết lão tổ đã là đại nhân vật (3)

“Khi ta mới tới Lũng Tả, cũng nhận được chiếu cố của Vu Phi tiền bối mới dần đứng vững. Bây giờ, tin rằng Thủ Triết ngươi cũng nghe nói về tình hình của Yên thị.” Thái Sử An Khang thở ngắn than dài nói: “Vốn dĩ gần hai ba trăm năm nay, sản nghiệp chính của Yên thị dần chịu tác động sau khi Tây Bắc khai phá, lợi nhuận ngày một giảm, gia tộc dần suy bại nhưng dựa vào nội tình nhiều năm, còn có thể miễn cưỡng duy trì. Tiếc rằng trăm năm trước, hài tử Yên Cảnh Trì được gia tộc gửi hết hi vọng kia, khi xung kích Tử Phủ cảnh, cảm xúc bất ổn nên phá quan thất bại, điều này không chỉ khiến tất cả đầu tư của Yên thị uổng phí, tình huống họa vô đơn chí, còn trực tiếp dẫn tới Tử Phủ giao thế của Yên thị xảy ra vấn đề.”

“Điều mà thế gia sợ nhất chính là giao thế xảy ra việc ngoài ý muốn.” Vương Thủ Triết cũng cảm khái nói: “Ta có thể hiểu tình cảnh này, Vương thị chúng ta cũng đã từng gặp khốn cảnh như vậy.”

“Đúng vậy, đều nói Tử Phủ là thế gia ngàn năm nhưng một khi Tử Phủ không qua được cánh cửa Tử Phủ giao thế này thì sẽ suy yếu rất nhanh.” Thái Sử An Khang thổn thức nói: “Mảnh đất Tây Bắc kia không biết có bao nhiêu thế gia lớn nhỏ, đều đợi Vu Phi tiền bối tọa hóa, âm thầm liên thủ vây công xâm chiếm Yên thị suy bại.”

“Bây giờ vấn đề lớn nhất của Yên thị chính là Vu Phi tiền bối không còn bao nhiêu thời gian, cho dù ngài ấy đã sử dụng Diên Thọ đan cũng nhiều nhất chỉ còn lại năm mươi năm. Mà Tử Phủ chủng Yên Ngọc Kinh đời kế tiếp, ít nhất phải một trăm năm mươi năm mới có thể thành Tử Phủ. Trong một trăm năm không có Tử Phủ này, Yên thị sẽ suy yếu nhất, cũng là thời kỳ nguy hiểm nhất.”

“Đến chừng đó quần lang rình rập, Yên thị có thể ngăn được hau không tạm thời không nói, e là tài nguyên ít nhất để Yên Ngọc Kinh tu luyện và xung kích Tử Phủ cảnh không theo kịp. Mà ta là quận thủ, cũng không thể can dự quá nhiều vào việc cạnh tranh bình thường giữa các thế gia.”

Tử Phủ thế gia chính là dựa vào lực uy hiếp của cường giả Tử Phủ mới có thể khiến thế gia tầng dưới tâm phục khẩu phục, không dám đánh quật phong mang. Một khi Tử Phủ mất, giao thế xuất hiện vấn đề, nội tình vốn dĩ hùng hậu kia lập tức trở thành bùa đòi mạng.

Có câu thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội. Không có đủ thực lực nhưng lại có tài phú khiến người ta hâm mộ, há sẽ không bị người khác dòm ngó?

Năm xưa Vũ Văn thị vội vàng đưa Vũ Văn Xích Vĩ thăng cấp Thất Vĩ chính là vì nguyên do này. Đây còn là Bích Liên phu nhân xuất thân từ tứ phẩm Thượng Quan thị, sau lưng có Thượng Quan thị chống lưng, có lực uy hiếp nhất định đối với thế gia khác mới có thể miễn cưỡng duy trì, nếu không e là ngay cả Vũ Văn Xích Vĩ thăng cấp Thất Vĩ cũng không chịu được.

Cho dù là Vương Thủ Triết cũng ỷ vào có Thiên Hà chân nhân chống lưng, có đại thiên kiêu như Vương Ly Dao chống cửa, khiến thế gia khác kiêng dè không dám làm bậy, mới dám phát triển nghiệp vụ phi liên, phát triển sản nghiệp khác, nhanh chóng kiếm tiền. Nếu không, tiền hắn kiếm được càng nhiều, chết càng nhanh.

Kế hoạch An Bắc vệ cũng là có hoàng thất chống lưng mới có thể phát triển, nếu không, một thế gia Lục phẩm có tài phú vô lượng, đó quả thực là tìm chết.

Vương Thủ Triết bưng ly rượu, từ từ nếm, ngừng một chút mới nói: “Triều lên triều xuống, trăng tròn trăng khuyết vốn chính là thường thái của nhân gian. Nếu dùng góc độ vĩ mộ mà xem, sau khi Yên thị ngã xuống, ngắn thì ba trăm năm, nhiều thì năm trăm năm, vùng Tây Bắc của Lũng Tả sẽ sản sinh ra Tử Phủ thế gia mới.”

“Nhìn tổng quát lịch sử Đại Càn, thế gia như vậy hưng suy luân phiên, từ đầu tới cuối không ngừng trình diễn.”

Sắc mặt của Yên Vu Phi và Yên Phi Hồng đều biến, ánh mắt lập tức trầm trọng.

Ý của Thủ Triết gia chủ, lẽ nào là đang đùn đẩy? Không muốn dính tới chuyện này?

Ngay sau đó, trong lòng hai người hoảng loạn, lo được lo mất, không khỏi song song nhìn Thái Sử An Khang, hi vọng ông ta giúp đỡ.

“Ài, tuy nói như vậy nhưng suy cho cùng Vu Phi lão tổ cũng có ơn với An Khang.” Thái Sử An Khang chắp tay nói: “Nếu Thủ Triết có thể giúp đỡ, An Khang cảm kích…”

Lời còn chưa nói hết đã bị Vương Thủ Triết trịnh trọng ngăn lại nói: “Quận thủ đại nhân đừng nói khó Thủ Triết như vậy. Vương thị ta suốt chặng đường phát triển, được Thái Sử quận thủ chiếu cố nhiều, Thủ Triết cảm kích trong lòng.”

“Chuyện này, không phải ta không muốn quản. Chỉ có điều Thủ Triết nói thật, Yên thị sẽ có nguy cơ như hôm nay quả thật băng dày ba thước không phải do một ngày đông. Chuyện này gác lại trước, nên nói chuyện của ngài trước…”

Lời của hắn còn chưa hết, gia chủ Yên thị Yên Phi Hồng đã sốt vó rồi.

Ông ta vội đứng dậy nói: “Chỉ cần Thủ Triết gia chủ chịu đáp ứng giúp đỡ Yên thị ta vượt qua cửa ải này, Yên thị chúng ta nguyện gả minh châu Song nhi vào Vương thị.”

Lời vừa dứt, sắc mặt Vương Thủ Triết trầm xuống, trong thần sắc nhìn Yên Pho Hồng cũng nổi lên một tia lãnh ý. Ý cười trên mặt của Vương Thủ Dũng, Vương Thủ Liêm và Vương Thất chiêu bồi bên cạnh cũng lập tức đông cứng.

Chỉ với một câu nói, bầu không khí khách chủ hân hoan ban nãy lập tức trở nên cực kỳ áp lực.