Chương 1318: Uy vọng vô song! Thủ Triết lão tổ đã là đại nhân vật (6)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1318: Uy vọng vô song! Thủ Triết lão tổ đã là đại nhân vật (6)

Vương Thất Phong ở bên cạnh cười nói: “Chúc mừng Song nhi tiểu thư, trên người gia gia ta thường cất nhiều hồng bao, có điều tử kim phiếu xem như là hồng bao lớn nhất rồi. Xem ra, gia gia ta rất thích ngươi.”

Các thiếu niên khác của Vương thị cũng lần lượt chúc mừng.

“Đây, cũng quá nhiều rồi…” Yên Song Song hơi hoảng hốt: “Thất Phong ca ca, huynh thay ta trả cho gia, không, Thủ Triết lão tổ được không?”

Yên thị bây giờ quá sa sút, tài nguyên mọi người đều dồn cho Tử Phủ chủng rồi, tiểu hài tử nào có thể nhìn thấy tử kim phiếu?

“Song nhi muội muội cứ nhận đi.” Vương Anh Lôi cười nói: “Hồng bao mà tứ gia gia đã lấy ra, nào có lý thu về?”

“Hơn nữa, mỗi dịp năm mới, tứ gia gia đều sẽ phát hồng bao cho hài tử trong nhà, ai có biểu hiện xuất sắc cũng có thể nhận được tử kim phiếu. Năm ngoái ta thi tốt nghiệp cực kỳ tốt, tứ gia gia cũng phát cho ta hồng bao tử kim phiếu, xem như là một loại dìu đỡ và tài nguyên bổ sung biến tướng.”

Nhất thời, đám người trẻ Yên thị bao gồm Yên Song Song, ánh mắt có hơi kinh ngạc, trong ánh mắt nhìn đám người Vương Anh Lôi tràn ngập ngưỡng mộ.

Vương thị này cũng quá khoa trương rồi, gia chủ phát hồng bao cho các hài tử, lại còn phát tử kim phiếu…

Nếu ta là hài tử Vương thị thì tốt biết bao?

Loại cảm xúc này không thể kiềm chế dâng lên trong đầu của đám thiếu niên Yên thị.

Tiểu viện của Vương Thủ Triết.

Ánh trăng long lanh, hoa thơm tứ bề.

Vương Thủ Triết và Thái Sử An Khang nhàn nhã uống dã linh trà do Vương An Nghiệp hiếu kính.

“Trà ngon trà ngon, trà này đắng chát lâu, hồi vị xa xôi.” Thái Sử An Khang tán thưởng không thôi: “So với linh trà cống phẩm ta từng uống, ngon hơn nửa bậc.”

“Nếu quận thủ thích thì chia cho ngài hai chỉ.” Vương Thủ Triết thong dong thưởng trà.

“Một lời đã định.” Thái Sử An Khang sáng mắt nhưng lại thở dài nói: “Thủ Triết à, Yên thị thật sự không có cơ hội sao? Nếu ngươi chịu nhúng tay vào chuyện này, phỏng chừng các thế gia khác ở Lũng Tả quận đều không muốn nhúng vào. Mà Yên thị cũng không có gan chạy tới quận ngoài tìm viện quân, nếu không sẽ khiến quần chúng phẫn nộ, kết quả càng bất lợi.”

“Quận thủ đại nhân, vấn đề của Yên thị nằm ở gốc rễ.” Vương Thủ Triết thở dài nói: “Năm xưa bọn họ giàu có, khai phá theo vùng đất trước đó, hậu nhân sau này lại không có chí tiến thủ, thế nên dần đánh mất ưu thế sản nghiệp, chẳng qua chỉ dựa vào tích uy Tử Phủ thế gia mới không có suy bại. Cho dù trăm năm trước, lần Tử Phủ giao thế kia thành công cũng chẳng qua là làm chậm lại thời gian bị đào thải mà thôi.”

“Thế gia ngàn năm, thế gia ngàn năm, thế gia nào có dễ duy trì ngàn năm như vậy? Nếu bọn họ không thay đổi tư duy, chi bằng sớm tự giáng phẩm giai, chịu bỏ ra một phần tài phú, chặt đuôi cầu sinh.”

“Sở dĩ Thủ Triết ngươi tức giận là vì đáng thương cho hài tử Song nhi kia? Yên thị đập nồi bán sắc, đề cao tư chất thiên kiêu cho Song nhi là muốn treo giá hài tử kia, lôi kéo chi viện cường lực cho gia tộc, điểm này khiến ngươi khó chịu?”

Thái Sử An Khang cũng là người lõi đời, há sẽ không nhìn thấu?

Ông ta cảm khái nói: “Điều này khiến ngươi nhớ tới lúc Vương thị khó khăn nhất, Lung Yên lão tổ nhà các ngươi không thể không gả hài tử đích mạch tới Trường Ninh Từ thị liên hôn, mong muốn che chở qua lại?”

Vương Thủ Triết uống một ngụm linh trà, trợn mắt với ông ta nói: “Đường đường là quận thủ, cân nhắc tâm tư của một tiểu nhân vật làm gì? Cũng không mất mặt à.”

“Tiểu nhân vật?” Khóe miệng Thái Sử An Khang giật giật, tức tới đổ trà: “Nếu Vương Thủ Triết ngươi là tiểu nhân vật, Lũng Tả quận này còn có đại nhân vật sao?”

“Dựa vào tâm ý của ngươi, có thể thao túng sinh tử tồn vong của một Tử Phủ thế gia. Đây còn không tính là đại nhân vật?”

“Một bất mãn cỏn con của ngươi có thể khiến trong lòng Tử Phủ lão tổ như Yên Vu Phi thấp thỏm bất an, trăn trở cân nhắc rốt cuộc đã chọc giận ngươi ở đâu. Đây còn không tính là đại nhân vật?”

“Còn nữa, bệ hạ hạ chỉ lệnh Lũng Tả quận ta trong vòng mười năm tăng thuế năm phần, Diêu công công tuyên chỉ thầm tiết lộ, đây là bệ hạ bị Thủ Triết ngươi chọc tức, nghĩ cách đeo giày nhỏ cho ngươi. Nhưng ta không hiểu, bệ hạ muốn đeo giày nhỏ cho ngươi, giận ngươi, hà tất phải liên lụy ta?” Thái Sử An Khang rầu rỉ nói: “Ta chỉ là một quận thủ đáng thương bình thường, Thủ Triết đại nhân, khi ngài về bệ hạ đấu pháp, có thể đừng tùy ý liên lụy ta không?”

“E là không thể.” Vương Thủ Triết phong đạm vân khinh uống trà, từ từ nói: “Bởi vì trong mắt bệ hạ, trong mắt Khang quận vương, trong mắt nhiều hào môn thế gia ở Quy Long Thành.”

“Quận thủ đại nhân, ngài đã sớm cấu kết với Vương Thủ Triết ta, cùng một giuộc rồi.”

“Tiếng gió là do ta thả, mọi người đều là người của mình, quận thủ đại nhận không cần cảm tạ.”

“Ta…” Da mặt của Thái Sử An Khang giật giật, có hơi kích động muốn đập sân.