Chương 1326: Vương thị chế bá Lũng Tả! Đấu pháp với đại đế (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1326: Vương thị chế bá Lũng Tả! Đấu pháp với đại đế (4)

Sau đó, Vương Thủ Triết lại “tán gẫu” cùng mấy hài tử nửa ngày, ngoại trừ có hơi không hài lòng với bài học của Thất liêm, mấy đứa khác đều được, lúc này mới tha cho họ rời đi.

Đợi mấy hài tử này rời khỏi tiểu viện của Vương Thủ Triết được mấy chục trượng, mới lần lượt nặng nề thở ra, lộ ra biểu cảm như được đại xá. Tứ gia gia kiểm tra thật sự tùy thời tùy chỗ, khiến người ta không kịp phòng bị.

May mà lần này, ngoại trừ Vương Thất Liêm mặt như đưa đám, những đứa khác đều an toàn qua cửa.

Vương Thất Liêm đáng thương, đoán chừng sau này cả năm đều không được sống thái bình. Cha hắn Vương Tông Thái nhận được tin, tuyệt đối sẽ không tha cho hắn.

Ánh chiều tà chạng vạng rải trên hồ Châu Vi, gió mát thổi qua, tầng tầng gợn sóng trên mặt nước nhiễm phải toái quang ráng chiều, dẹp như tranh, nhìn từ xa, tịch mịch mà an bình.

Vương Thủ Triết mở tiêu chiêu đãi lão tổ và gia chủ Yên thị bên hồ Châu Vi này.

Trong lúc đó, hai bên không biết đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết nói gì, chỉ đợi khi Vu Phi lão tổ đi ra, vẻ mặt mang theo một cỗ hồng quang, mi vũ tràn đầy hỉ sắc. Mà Phi Hồng gia chủ càng hưng phấn khó nhịn, đi đường có hơi bay.

Ngày hôm sau, Vu Phi lão tổ và Phi Hồng gia chủ của Yên thị ngồi phi liên trực tiếp về Yên thị.

Mà một đám nam nữ tiểu bối của Yên thị thì được sắp xếp ở trong Tộc Học Vương thị, cùng bổ túc với một số “người học lại”. Trong đó, ngoại trừ Vương Anh Tuyền, Vương Anh Khởi tuy đã có tiến bộ nhưng vẫn khiếm khuyết rất nhiều, còn co một vị được xưng là khó dạy nhất trong Tộc Học, học tra trong học tra, Vương Ly Lung.

Cùng với một “nữ quân thần” tương lai của Vương thị, và phó quan cuồng nhiệt của nữ quân thần, còn có một con tiểu Thanh long mặc váy hoa học bổ túc, đám tiểu bối của Yên thị vừa phải đề phòng “bị rồng ăn mất” vừa khổ sở chống cự thế công kéo người cuồng nhiệt của nữ quân thần nhất mạch, cuộc sống có thể nói là vô cùng đặc sắc.

Nam hài tử Yên thị trong đó thi thoảng còn bị một đám tiểu nữ hài hô hoán khiêu chiến mài giũa, có thể nói là đã hưởng thụ một lần trải nghiệm “đặc sắc của cuộc đời” cả đời khó quên.

Cũng mau Ly Tiên và Tông Côn tâm trí vẫn còn quá non trẻ, tạm thời không vào Tộc Học được, nếu không, quá trình sụp đổ của bọn họ càng cao.

Thời gian như nước chảy, chớp mắt đã một hai tháng trôi qua.

Bên phía Vương thị, song phương gia trưởng của Vương Thất Phong và Yên Song Song đã gặp mặt, bắt đầu đi theo trình tự định thân, bên phía Quy Long Thành cũng bắt đầu nổi sóng gió.

Hoàng cung Quy Long Thành.

Trong Chuyết Chính Các, xà-rông buông xuống, trầm hương lượn lờ.

Long Xương đại đế hưởng một khúc nhạc nhỏ, thưởng thức tranh chữ đại tác của vài danh gia, trông có vẻ hồng quang đầy mặt, hiển nhiên tâm tình không tệ.

Lão Diêu khom lưng đứng ở phía sau ông ta, thấp giọng nhắc nhở: “Bệ hạ, nội các lại trình lên mấy tấm thiếp, có cái tới từ mấy quân vũ thế gia, cũng có vài cái từ quận vương nhàn tản.”

“Ha ha…” Long Xương đại đế không thèm nâng mí mắt, bày ra dáng vẻ dương dương đắc ý nói: “Lại là Thái Sử An Khang chạy khắp nơi cầu gia gia xin nãi nãi, tìm người tới cầu tình nhỉ? Tạm thời ép mấy tấm thiếp này xuống. Trẫm già rồi, không có bao nhiêu tinh lực xử lý việc vặt, chắc cũng không ai có thể nói xấu nhỉ?”

“Vâng, bệ hạ.” Lão Diêu đáp một tiếng, sau đó lại thấp giọng nói: “Có điều bệ hạ, bên ngoài một bộ phận thế gia và quan viên đã âm thầm phê bình chuyện này. Lũng Tả quận vốn chính là quận mới khai thác, nội tình yếu mỏng, mấy năm trước cũng xuất ra chút thành tích. Bây giờ bệ hạ thoắt cái bảo tăng thuế năm phần, bọn họ nói…”

“Nói trẫm là cố ý chèn ép ‘nanh vuốt’ của An quận vương, nghi ngờ thiên vị phải không?” Long Xương đại đế thản nhiên nói: “Bọn chúng thích nói gì thì nói. Dù sao ở trong mắt Vương Thủ Triết kia, trẫm chẳng phải vậy. Thi thoảng làm hôn quân cũng rất thú vị, không có tinh thành gánh vác.”

“Vương Thủ Triết hắn chẳng phải cảm thấy bản thân rất có năng lực sao? Chẳng phải thích nói mấy chính sách kia sau lưng trẫm sao? Chẳng phải xưng có thể ‘điểm đá thành vàng’ sao? Có bản lĩnh, điểm một cái lớn cho trẫm xem xem. Ha ha ha, xem đám tiểu tử kia gấp tới nỗi nhảy lên nhảy xuống, trong lòng trẫm, chỉ một chữ, sướng! Ha ha ha…”

“Lão Diêu ngươi đừng tưởng trẫm không biết, có phải ngươi đã nhận lợi ích của An quận vương nhất mạch, đồng ý nói thay hắn không? Không sao không sao, ngươi cứ lấy lợi ích, cứ nói lời hay. Dù sao trẫm không nghe, ai cũng không làm gì được trẫm, ha ha ha…”

Lão Diêu cạn lời.

Bệ hạ người thật sự ngày càng…

Bất đắc dĩ, lão Diêu chuyển chủ đề nói: “Bệ hạ, còn có một chuyện vui. Vân Dao phi thuyền của Tiên Triều sắp tới Quy Long Thành, tác phẩm truyền thế《 Thần Triều Dư Huy Đồ》của Cơ đại sư mà người nhờ người đấu giá cao đã sắp tới tay rồi.”