Chương 1334: Vương Thủ Triết! Trẫm và ngươi không đội trời chung (7)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1334: Vương Thủ Triết! Trẫm và ngươi không đội trời chung (7)

“Ngài là nói Vương thị?” Triệu Chí Khôn cũng phản ứng lại, lại cầm thư đọc lại mấy lần, mi tâm khẽ nhíu lại: “Vương thị này quả thực không đơn giản, lại liên tục xuất thủ trong thời gian ngắn như vậy, gây ra động tĩnh lớn như thế, đánh chúng ta một cái trở tay không kịp. Thấy bọn họ hành sự, chuỗi hệ liệt động tác này không phải là nhất thời nổi hứng mà là đã sớm có âm mưu, e là chúng ta đã bị chúng coi thành đá ngáng chân rồi.”

“Vương thị này quả thực không thể xem thường, chẳng trách trước kia Công Dương hiền đệ lại xem trọng như thế, nhiều lần muốn lôi kéo hoặc chèn ép. Ngược lại ta đã lơ đãng, xem thường chúng.” Khang quận vương vân vê chén rượu trong tay: “Có điều, dù Vương thị lợi hại cách mấy cũng chỉ là một thế gia Lục phẩm, ở trước mặt hoàng thất chẳng qua chỉ là con kiến mà thôi. Bây giờ, việc mấu chốt nhất vẫn là nghĩ cách kéo bằng ảnh hưởng bất lợi do hoàng thúc phản bội dẫn tới. Chuyện này, thập tứ thúc gia có đối sách gì không?”

Triệu Chí Khôn trầm ngâm đôi chút, nói: “Nếu nói chuyện này, quả thực ta có một kế.”

“Ồ? Thập tứ thúc gia mời nói.”

“Năm xưa Tích Tình tổ cô nãi nãi gả vào hoàng thất, cuối cùng tuy đã xảy ra biến cố nhưng rốt cuộc bà ấy vẫn là vương phi của Vĩnh An thân vương, là tức phụ của hoàng thất. Vì đó, hoàng thất cũng coi như là nợ Triệu thị ta một đại thiên kiêu.” Triệu Chí Khôn gõ bàn, trầm ngâm nói: “Bây giờ, Tuyết Ngưng tiểu công chúa cũng đã mười bốn tuổi rồi.”

“Ngài là nói…Nguyên Thanh?” Khang quận vương sáng mắt lên, lập tức phản ứng lại.

Dĩ nhiên đại thiên kiêu của Triệu thị không phải chỉ có một Triệu Chí Khôn. Ngoài ông ta ra, Triệu thị còn có một vị đại thiên kiêu đang được bồi dưỡng, tên gọi “Triệu Nguyên Thanh”, năm nay vừa tròn năm mươi, năm ngoái mới vừa đột phá Thiên Nhân cảnh.

Cũng là vì tuổi còn nhỏ, trong “thập đại kiệt xuất thanh niên” trên kinh trước đó mới không có hắn. Nhưng chỉ cần qua ba bốn mươi năm nữa, hắn chắc chắn cũng sẽ giống như Ngô Chí Hành, trở thành nhân vật phong vân trên kinh thành.

Nếu muốn xin cưới Ngô Tuyết Ngưng, người duy nhất trong Triệu thị tương xứng với nàng cũng chỉ có Triệu Nguyên Thanh.

Còn chênh lệch tuổi tác giữa hai người, ngược lại chỉ là vấn đề nhỏ.

Dù sao thì đại thiên kiêu có khả năng đột phá Thần Thông cảnh rất lớn trong tương lai, thọ nguyên gần hai ngàn tuổi, chênh lệch ba mươi mấy tuổi vốn không tính là gì.

“Không sai.” Triệu Chí Khôn gật đầu, phân tích nói: “Mẫu thân của Tuyết Ngưng tiểu công chúa chính là trưởng nữ của đích trưởng Trần thị Tam phẩm nhất mạch, địa vị trong Trần thị không thấp. Theo ta biết, Trần thị đã đầu tư không ít trên người Tuyết Ngưng tiểu công chúa, có lẽ muốn mượn nàng củng cố quan hệ giữa Trần thị và hoàng thất.”

“Trước đây, khi chúng ta lôi kéo Trần thị, thái độ của Trần thị vẫn luôn có hơi mờ mịt. Lần này, nếu có thể cưới được Tuyết Ngưng tiểu công chúa cho Nguyên Thanh, xem như là gián tiếp xây dựng quan hệ với Trần thị rồi. Đến chừng đó, chỉ cần thi triển chút thủ đoạn, Trần thị dù không muốn đứng đội cũng không thể không đứng lên thuyền của chúng ta.”

“Ngoài ra, theo ta biết, Tuyết Ngưng tiểu quận chúa có quan hệ tương đối tốt với Chí Hành tiểu quận vương. Lấy nàng ta làm ràng buộc, có lẽ còn có thể kéo An Định thân vương lặng lẽ ủng hộ phía sau Chí Hành tiểu quận vương lên chiến thuyền của chúng ta.”

Trong hoàng thất, quan hệ nhân mạch vô cùng phức tạp.

Phía sau mỗi một vị đại thiên kiêu đều có một, thậm chí vài thế gia đỉnh cấp. Cho dù là đại thiên kiêu Ngô Chí Hành xuất thân viễn mạch như vậy, phía sau vẫn có thế lực ủng hộ, thậm chí còn có một vị thân vương.

Những quan hệ này, chỉ cần lợi dụng tốt, thường có thể có hiệu quả thần kỳ.

“Ngoài ra, bên phía Vương thị, ta cũng có một kế, có thể đưa chúng vào chỗ chết.” Triệu Chí Khôn lại nói.

“Thập tứ thúc gia mời nói.”

“Tuy lần này Vương thị đã gây nên thanh thế lớn nhưng lại có một khuyết thiếu chí mạng. Chúng ta chỉ cần như vậy, như vậy…” Triệu Chí Khôn đè thấp giọng, thầm thì mấy câu bên tai Khang quận vương.

Khang quận vương nghe thấy liền sáng mắt lên, liên tục gật đầu.

Hai người nhanh chóng gọi Công Dương Sách, ba người âm thầm thương nghị một phen, nhanh chóng giải quyết một số chi tiết.

Cuối cùng, Khang quận vương nhìn Triệu Chí Khôn và Công Dương Sách, trịnh trọng nói: “Lần này chinh chiến chiến trường ngoại vực, ta chính là thỉnh hoàng mệnh mà tới, không có bệ hạ chỉ ý không thể quay về. Chuyện này, e là phải nhọc thập tứ gia và Công Dương hiền đệ rồi.”

Triệu Chí Khôn và Công Dương Sách nghe vậy, nhất tề đứng dậy, chắp tay nói: “Điện hạ yên tâm, chuyện này cứ giao cho hai chúng ta.”

Gần như là cùng thời gian.

Hoàng cung, Chuyết Chính Các,

Trên bàn sách linh mộc vạn năm rộng lớn, 《 Thần Triều Dư Huy Đồ 》đang thất linh bát lạc nằm trên bàn sách.

Chúng tây một mảnh đông một mảnh, có chỗ nhăn nhúm, có chỗ đã thành giấy vụn, vốn khó mà chắp vá thành toàn đồ.

Quá đáng nhất là mảnh dư huy mặt trời lặn kia, nơi hà quang lộng lẫy, một cỗ mùi nước tiểu đang lan tràn không kiêng dè.

Long Xương đại đế khịt khịt mũi, sắc mặt đã âm trầm tới độ muốn rỉ nước.

Ánh mắt sắc bén như dao của ông ta nhìn Diêu Thành Siêu cười lạnh nói: “Thành Siêu, đây là 《 Thần Triều Dư Huy Đồ》của trẫm?”