Chương 1339: Ly Tiên trận nhãn tụ linh! Sói con náo hoàng cung (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1339: Ly Tiên trận nhãn tụ linh! Sói con náo hoàng cung (4)

Dù sao thì đại đế chính là đại đế, ông ta đã sống hơn ba ngàn năm, thân bằng hảo hữu năm xưa đã sớm chết sạch rồi, ông ta cũng đã quen với cô độc.

Còn tiểu bối các lộ, trên thực tế đều là cháu con hậu duệ không biết cách ông ta bao nhiêu thế hệ, phần lớn đều không dám thở mạnh trước mặt ông ta, cực kỳ nhàm chán, dĩ nhiên ông ta cũng không thích triệu kiến bọn họ.

Có điều, hôm nay, bên chân ông ta lại vây quanh năm con sói con.

Bọn họ lấy Long Xương đại đế làm trung tâm, vui vẻ chạy nhảy, lăn lộn, thi thoảng ồn ào lên, thi thoang dừng bước, ngửi ngửi các loại hoa cỏ, quả thật là hoạt bát lại đáng yêu, cực kỳ ngoan ngoãn.

Tới giờ, vẫn chưa thấy chúng phá hỏng một hoa một cỏ, một cây một cành nào.

“Nào nào nào, trẫm có bóng này, ai giành được trước sẽ thưởng một miếng linh nhục.” Long Xương đại đế hứng chí ném một quả bóng con, bảo năm con sói con đi tranh giành.

Ngoài dự liệu, chỉ có một con sói nhỏ xông tới, mau chóng ngoạm bóng quay lại, những con khác đều ngồi xổm bên chân long Xương đại đế.

“Dô, các ngươi không đói bụng?” Long Xương đại đế cười nói: “Trẫm nói ắt sẽ làm, nói thưởng là thưởng.”

Nói xong, ông ta gọi lão Diêu bưng tới một miếng linh nhục nhỏ, ném cho con sói con lập công kia.

Ngoài dự liệu, con sói con lập công kia cực kỳ ngoan ngoãn, không ăn một mình mà ngoạm thịt chia cho huynh đệ tỷ muội.

“Ngao ô…Ngao ô…”

Năm con sói con, ngươi một miếng ta một miếng, lần lượt ăn sạch miếng linh nhục kia, sau đó từng con dùng biểu cảm đáng yêu ngây ngô, chớp mắt nhìn Long Xương đại đế.

Cũng khong gấp, cũng không nịnh, cứ dùng đôi mắt ngấn nước như vậy nhìn ngươi, khiến ngươi không nhẫn tâm.

“Dô, thực sự không ngờ, mấy con sói con này cũng rất ngoan, có trật tự.” Long Xương đại đế cười nói: “Xem ra, nha đầu họ Vương ký gửi kia thực sự phía tâm tư dạy dỗ rồi.”

“Lão Diêu, thưởng.”

“Vâng, bệ hạ.”

Lão Diêu đáp một tiếng, sau đó móc ra một miếng linh nhục to trong nhẫn trữ vật, ném cho bầy sói con.

Bầy sói con vẫn cực kỳ ngoan ngoãn, khiêm nhường lẫn nhau, ngươi một miếng ta một miếng, rất có trật tự chia sẻ miếng linh nhục này.

Hiển nhiên là sống lâu với con người, năm con sói con này cực kỳ thông nhân tính, biết thực tế người cho ăn là lão gia gia hòa ái kia.

Vì vậy, sau khi ăn xong, năm con sói con lại ôm lên, cọ cọ chân, lăn lộn bán manh, thậm chí, có một con còn nhảy lên vai của Long Xương đại đế, cuộn móng vuốt lại, có hình có vẻ, đấm lưng cho ông ta.

“To gan!” Lão Diêu bị bọn chúng dọa sợ, vội thấp giọng quát: “Mấy con sói con các ngươi lại dám chạm vào thánh khu của bệ hạ, còn không mau lui xuống?”

Ngược lại Long Xương đại đế cười ha ha xua tay: “Chúng còn nhỏ, không sao không sao. Còn đừng nói, đấm rất thoải mái.”

“Hành vi như vậy chắc chắn là được huấn luyện ra.” Lão Diêu có chút dở khóc dở cười: “Cô nương của Vương thị kia hay thật, đây là huấn luyện chiến long hay là huấn luyện manh long?”

Mấy con Ngân Nguyệt Thương Lang mang huyết mạch không tệ lại bị huấn luyện thành dáng vẻ này, nào có còn lực chiến đấu gì?

Lão Diêu không khỏi than đáng tiếc.

“Chiến long có gì tốt? Đời này của trẫm thấy nhiều rồi.” Long Xương đại đế cực kỳ hưởng thụ mấy con sói con, bán manh lăn lộn, cảm giác sảng khoái tranh giành nịnh nọt, không nhịn được khoe khoang nói: “Tiểu cô nương họ Vương kia thật là một nhân tài, thú vị hơn Thuần Thú sư của hoàng thất chúng ta nhiều.”

“Đợi đã.” Nói mãi nói mãi, Long Xương đại đế chợt nhớ tới chỗ không đúng, nhướn mày uy nghiêm: “Mấy con sói con này ngoan ngoãn nghe lời, nào có tệ như lời tiểu tử Diêu Thành Siêu nói?”

“Lẽ nào là Diêu Thành Siêu bất cẩn làm hỏng Thần Triều Dư Huy Đồ của trẫm và các bảo vật khác. Vì sợ gia tộc trách phạt nên hất nồi lên đám sói đáng thương vô tội này?”

“Đáng ghét! Diêu Thành Siêu kia quá đáng thật! Đây rõ ràng là hắn ức hiếp chúng không biết nói chuyện, chẳng biết xấu hổ đổ oan cho chúng!”

Long Xương đại đé trước giờ thích lấy bụng ta đo lòng người, càng nghĩ càng cảm thấy là lý lẽ này, sắc mặt không khỏi ngày càng đen.

Đúng đúng đúng!

Năm con sói con ngoan ngoãn gật đầu lia lịa, ánh mắt vô tội mà thuần khiết cảm kích nhìn Long Xương đại đế.

Lão gia gia hòa nhã thân thiệt, ngài nói quá đúng, chúng ta chỉ là một bầy sói con ngoan ngoãn, nào có thể có tâm tư xấu gì? Chắc chắn là tên xấu xa kia vu oan hãm hại.

“Hừ…”

Long Xương đại đế hừ lạnh một tiếng, ánh mắt có hơi bất thiện: “Lão Diêu ngươi tra xem, đây rốt cuộc là Diêu Thành Siêu vô ý làm hỏng đồ, cố ý đẩy tội cho sói con. Hay là…Diêu thị hữu ý vô ý, muốn can dự vào cuộc chiến đế tử của Đại Càn quốc ta.”

“Muốn thông qua chuyện này châm ngòi ly gián, khiến trẫm sinh ra ác cảm với Trường Ninh Vương thị, ảnh hưởng tới tiến trình của cuộc chiến đế tử.”

Lời này vừa nói ra, biểu cảm của lão Diêu cũng nghiêm túc lại.

Ông ta lập tức cúi ngườ ra lễ, trầm giọng nói: “Vâng, bệ hạ. Lão nô sẽ phái người đi tra.”

Sau khi lão Diêu rời đi, năm con sói con kia tựa hồ cũng cảm nhận được vị lão nhân dễ gần này có tâm trạng không tốt, lập tức bày mưu, bắt đầu đùa giỡn dỗ ông ta, có con lộn ngược người, có con nằm trên đất mở mắt lè lưỡi giả chết, còn có con ngồi phục trên đất, dứt khoát hát “a ô a ô”.

Long Xương đại đế lập tức dở khóc dở cười: “Mấy con sói con các ngươi thật sự rất thông nhân tính, nữ oa oa huấn luyện các ngươi chắc chắn là người tài.”