Chương 1352: Vương thị “phong khí bất lương” cuộn trào kinh thành (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1352: Vương thị “phong khí bất lương” cuộn trào kinh thành (2)

Nhưng cho dù như vậy, Lũng Tả Vương thị cũng suýt chút rơi vào trong bụi bặm.

Đám người Vương Thủ Triết ngắm nhìn mọi thứ trong chủ trạch Vương thị, cho dù đã sớm chuẩn bị tâm lý, trong lòng vẫn vô cùng cảm khái, không ngừng cuồn cuộn.

Có điều, chủ trạch Vương thị quá lớn, đám người Vương Thủ Triết nhất thời vốn không thể dạo hết, vì vậy, chỉ là sơ lược tham quan một chút, sau đó Vũ Xương gia chủ liền dẫn Vương Thủ Triết tới sảnh yến hội chuyên dùng tiếp khách, tổ chức tiệc đón gió cho đám người Vương Thủ Triết.

Náo nhiệt phi phàm và sự nhiệt tình của chủ mạch không thể nói rõ hết.

Cuối cùng, Vũ Xương gia chủ còn lén lút nhét cho Vương Anh Tuyền và Vương Ly Lung mỗi người một cái hồng bao. Nội dung ắt không cần nói nhiều, mỗi người đều là mười lăm tấm tử kim phiếu.

Có thể thấy Vũ Văn Xương gia chủ cực kỳ xem trọng Vương Anh Tuyền và Vương Ly Lung, cảm thấy một người một rồng trong tương lai đều có tiềm lực lớn, coi như là tình yêu, kỳ vọng cùng với nâng đỡ của thế gia dành cho tiểu bối.

Vương Thủ Triết khá hiểu rõ tình trạng của Đại Càn Vương thị hiện giờ, biết bởi vì Long Xương đại đế hàng ngàn năm nay hữu ý vô ý chèn ép và coi thường, tuy Đại Càn Vương thị không thật sự sa ngõa nhưng nội tình đã tích lũy từ lâu lại đang bị từ từ hao kiệt, rất nhiều sản nghiệp ở bên ngoài đều bất tri bất giác dần biến mất, hoặc đóng cửa hoặc bán đi.

Bây giờ, tình trạng kinh tế của Đại Càn Vương thị không hẳn là tốt, tư kim dùng để bồi dưỡng tộc nhân có thể nói là thắt lưng buộc bụng, chỉ có thể bồi dưỡng tương đối tốt với những tộc nhân khá quan trọng ví dụ như Thiên Nhân cảnh, Tử Phủ cảnh hoặc là Thần Thông cảnh. Tộc nhân trung thấp tầng thường không có được bồi dưỡng tốt nhất, cạnh tranh bên ngoài cũng thường thua kém với An quốc công phủ ngày càng cường thế.

Như vậy, dĩ nhiên đã sa vào trong vòng tuần hoàn ác tính.

Sau tiệc đón gió, đám người Vương Thủ Triết được sắp xếp ở trong một khách cư trạch viện tên là 【 Tứ Quý Viên 】 .

Tứ Quý Viên nằm ở phía Tây trong chủ trạch chiếm diện tích vài chục mẫu, trong đó trồng không ít kỳ hoa dị hủy, còn có lâm viên núi giả, rừng trúc ao cá tạo hình tao nhã.

Điểm đặc biệt nhất là trong viện đã bố trí bốn trận pháp cỡ nhỏ, dùng để khống chế nhiệt độ khác nhau trong khu vực, giúp kỳ hoa dị hủy vốn nở rộ vào các mùa khác nhau đều có thể cùng nở rộ vào một khoảng thời trong cùng một viện.

Trong trạch viện, từ đầu bếp tới người làm vườn, rồi nô bộc quét dọn vệ sinh, số lượng tối tớ cao tới trăm người.

Cảnh tượng xa xỉ như vậy, bên trong Trường Ninh Vương thị không hề có. Tiểu viện mà Vương Thủ Triết và Liễu Nhược Lam ở cũng chỉ có vài nô bộc định kỳ tới quét dọn, cộng thêm hai nữ đầu bếp mà thôi.

Dọn dẹp viện, trồng hoa cỏ đều do hai phu thê Vương Thủ Triết tự động tay làm.

Có điều suy cho cùng Đại Càn Vương thị cũng là chủ mạch, cũng không tới phiên Vương Thủ Triết nói ba nói bốn. Đã tới thì an, nhập gia tùy tục là được.

Trong Tứ Quý Viên này có cung cấp phòng bên ngoài cho thuộc hạ gia tướng ở, các thuộc hạ theo tới đều được sắp xếp xong, Vương Thủ Triết đích thân dẫn ba ba đứa nhóc ở nội viện.

Đến lúc này, cuối cùng đám người Vương Thủ Triết cũng có thời gian nghỉ ngơi riêng tư.

Vương An Nghiệp ngoan ngoãn đưa hồng bao mười lăm tờ tử kim phiếu cho Vương Thủ Triết nói: “Thái gia gia, cái này người nhận đi. Ta thấy Vũ Xương lão tổ nhà bọn họ, kinh tế không dư dả lắm, thái gia gia người khả năng cao muốn trả, không thể để người tự móc tiền túi được.”

Nghe thấy câu này, Vương Thủ Triết không khỏi cười mỉm.

Nhớ kiếp trước, khi hắn còn là một đứa trẻ, hồng bao nhận được cũng chỉ sang tay mà thôi. Phụ mẫu hoặc là mượn cớ giữ cho hắn lấy vợ, hoặc là dứt khoát nói muốn trả tiền cho tiểu hài thân thích.

Không ngờ An Nghiệp nhạy cảm như vậy, có thể phán đoán ra từ một số chi tiết nhỏ nhặt, Đại Càn Vương thị bây giờ có hơi ngoài mạnh trong khô.

Có điều tên nhóc này làm như vậy, e là đắc tội với người khác rồi.

Quả nhiên, Vương Anh Tuyền và Vương Ly Lung căm phẫn trừng mắt nhìn hắn.

Vương An Nghiệp ngươi là tiểu tài chủ, không thiếu tiền nhưng các nàng không phải! Khó khăn lắm mới cầm được một hồng bao dày, tưởng có thể tích chút kim khố, kết quả còn chưa cầm nóng đã phải giao cho gia trưởng, có thể không tức sao?

Đương nhiên, các nàng cũng có thể chọn không giao nhưng làm như vậy sẽ chứng tỏ các nàng rất không hiếu thuận.

“Tiểu Thất, ta đột nhiên nhớ ra có một đề toán không biết làm, chúng ta sang rừng cây nhỏ bên cạnh nói chuyện chút.” Vương Anh Tuyền đảo mắt, bỗng dưng tóm cổ của An Nghiệp, một mặt hòa nhã thân thiết nói.

“Đúng đó đúng đó, ta còn có mấy đề không biết làm.” Vương Ly Lung cũng mang theo nụ cười xấu xa, vừa nói vừa xoa tay.

“Cái này…chúng ta nói ở đây là được rồi, làm toán cần gì phải chạy vào rừng cây?” Vương An Nghiệp ngây ngô không biết gì.

“Bảo ngươi qua thì ngươi qua đi, dong dài làm gì!” Vương Anh tuyền hơi thiếu kiên nhẫn nói.