Chương 1354: Vương thị “phong khí bất lương” cuộn trào kinh thành (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1354: Vương thị “phong khí bất lương” cuộn trào kinh thành (4)

Ngoài thánh địa Lăng Vân, Đại Càn hoàng thất là thế gia có chân pháp truyền thừa nhiều nhất nhưng cũng chỉ có tám bộ chân pháp.

May mà Đại Càn Vương thị cũng là gia tộc cổ lão nội tình lâu đời, nghe nói trong tộc có hai bộ chân pháp truyền thừa.

Vương Thủ Triết nghĩ tới suy lui, cảm thấy nhận được chân pháp truyền thừa từ Đại Càn Vương thị, hướng đi này là nhanh gọn nhất, vì vậy hắn thử trước.

Một canh giờ sau.

Trong một khu rừng ngọc trúc sinh cơ dạt dào, Vương Thủ Triết và Vũ Xương gia chủ ngồi đối mặt, uống linh trà.

Vũ Xương gia chủ mang biểu cảm nghiêm túc, thần sắc hơi khó xử: “Thủ Triết ngươi cũng biết, đối với bất cứ một thế gia trên Tam phẩm nào mà nói, chân pháp truyền thừa là quan trọng trong quan trọng.”

“Chuyện này, tuy không bằng cuộc chiến đế tử trong hoàng thất, cuộc chiến thánh tử trong thánh địa Lăng Vân nhưng cũng không phải là mỗi một tộc nhân muốn tu luyện là có thể tu luyện.”

“Vũ Xương gia chủ.” Vương Thủ Triết bình tĩnh cười hỏi: “Tuy Trường Ninh Vương thị ta chỉ là chi mạch Vương thị, trong thân thể cũng chảy huyết mạch tổ tiên khai tộc ‘Định Huyền lão tổ’. không thể nào mà người truyền thừa huyết mạch ưu tú của lão tổ tông lại không có chân pháp tu hành nhỉ?”

Tuy thánh địa cũng là một con đường nhưng không thể gia tộc nào cũng đi con đường thánh địa được.

“Dĩ nhiên là không thể.” Vũ Xương gia chủ vội lắc đầu: “Chỉ là trước đó, chuyện này chưa từng có tiền lệ, ta cũng không dám làm chủ. Chi bằng như vậy, chúng ta đợi mấy ngày, đợi lão tổ tông xuất quan rồi hãy nói chuyện này?”

“Khi Thủ Triết gửi thư trước đó, ta đã nghĩ cách thông báo với lão tổ tông rồi. Tính ngày, có lẽ mấy ngày này sẽ xuất quan. Đến chừng đó, lão tổ tông sẽ dẫn mấy người Thủ Triết các ngươi tế bái tổ tiên Vương thị.”

“Đúng rồi…” Nói tới đây, Vương Vũ Xương lại nhớ ra một chuyện: “Lần trước Thủ Triết ngươi gửi thư tới có nói, quân đoàn trưởng thứ bảy của thời kỳ Thần Vũ hoàng triều năm xưa chính là tên ‘Vương Truyền Vũ’? Đó là một vị đại nhân vật Lăng Hư đỉnh phong? Nhưng ta xem sử liệu gia tộc, phát hiện lịch sử truyền thừa của Vương thị nhiều nhất cũng chỉ có thể tra tới hơn một vạn năm ngàn năm trước, trước nữa thì mơ hồ không rõ. Sử liệu mà Thủ Triết phát hiện này coi như là đào quật ra lai lịch truyền thừa chân chính của Vương thị chúng ta, quả thật là đại công.”

“Đợi sau khi ta hoàn thiện kỷ yếu truyền thừa sẽ đích thân chạy tới tiên triều một chuyến, gặp mặt mấy gia tộc đồng tông, thương thảo về việc xây từ đường cho Truyền Vũ tiên tổ.”

“Đây là chuyện lớn, nếu Truyền Vũ lão tổ linh thiêng, chắc chắn sẽ vui mừng không thôi vì sự phồn vinh hưng thịnh của con cháu đời sau.” Biểu cảm của Vương Thủ Triết cũng cực kỳ nghiêm túc, trịnh trọng nói: “Tất cả nhọc cho Vũ Xương gia chủ rồi.”

Vũ Xương gia chủ cười: “Đều là chuyện của lão tổ tông nhà mình, có gì vất vả không vất vả chứ?”

Nói xong, hai người nhìn nhau, tất cả đều không nói.

Người lớn ra ngoài là vì chính sự, trẻ con đi xa, hoạt động chủ yếu đương nhiên chính là chơi.

Có rắn đầu đàn Vương An Nam rành đường rành cửa này ở đây, đám người Vương An Nghiệp chơi cực kỳ vui vẻ, hơn nữa còn không sợ bị người khác ức hiếp. Dù sao thì ngoài mấy người có hạn, trong lứa đồng niên Vương An Nam gần như là ai cũng không sợ.

Thế nên kiểu như ỷ lớn hiếp nhỏ thường hiếm khi xảy ra trên kinh thành. Dù sao thì người cùng lứa ẩu đả với nhau, đó gọi là đùa giỡn, cho dù đánh thua cũng là thua kém người ta, không có gì để nói.

Nhưng nếu ỷ lớn hiếp nhỏ…Nhà ai không có trưởng bối chứ? Thật sự náo lên, vậy chuyện vui lớn lắm.

Vương An Nam mới đầu rất không tình nguyện dẫn đám trẻ đi chơi, đặc biệt là không muốn dẫn Vương An Nghiệp. Hắn cảm thấy tiểu tử đó chưa bao nhiêu tuổi nhưng nội tình không nhỏ.

Nhưng chưa tới nửa ngày, hắn đã cảm thấy rất ngon.

Bởi vì hắn phát hiện Vương An Nghiệp có hai thói quen tốt không tốt lắm.

Thứ nhất, hắn mua đồ thích mua một đống, hơn nữa người nào cũng có phần.

Thứ hai, Vương An Nghiệp có bệnh thưởng lung tung, mua y phục phải thưởng, bên đường nhìn thấy ăn mày cũng phải thưởng, người ta nói hai câu tốt đẹp cũng phải thưởng.

Vương An Nam đi theo hầu hạ tiểu thất thiếu gia, dĩ nhiên cũng được thưởng không ít. Thưởng càng nhiều, dĩ nhiên hắn cũng càng hầu hạ chu đáo hơn, mà hắn càng chu đáo lại càng được thưởng nhiều hơn.

Vương An Nam rất vui sướng phát hiện mình đã tiến vào một vòng tuần hoàn lành tính, chạy tới chạy lui cho An Nghiệp dĩ nhiên cũng ngày càng cam tâm tình nguyện.

“Tiểu thất ngươi đói bụng rồi chứ, ca ca dẫn ngươi tới tửu lầu ngon nhất kinh thành,【 Vạn Hào Lâu 】. Bữa này An Nam ca ca ngươi mời.” Sau khi túi tiền của Vương An Nam phình ra, lòng tự tin cũng bắt đầu lớn lên, vỗ ngực tỏ vẻ nghĩa khí thâm trọng.