Chương 1358: “Ba đứa nhãi” Vương thị đại náo Quy Long Thành (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3 lượt đọc

Chương 1358: “Ba đứa nhãi” Vương thị đại náo Quy Long Thành (3)

Có điều, dù sao thì Ngô Tuyết Ngưng cũng là đại thiên kiêu Linh Đài cảnh sơ kỳ, thực lực quả thực lợi hại hơn Vương Anh Tuyền không ít, miễn cưỡng kéo bằng chênh lệch giữa hai bên.

Nhất thời song phương đánh có thanh có sắc, khó phân thắng bại.

Theo động tĩnh kích đấu của đôi bên ngày càng lớn, xung quanh cũng dần bắt đầu có người đi đường vây xem, nhao nhao hô hay và ồn ào.

Một nhánh tiểu đội doanh thành phòng Quy Long Thành tuần tra xung quanh cũng phát giác động tĩnh, nhanh chóng đuổi tới.

Tiểu đội tuần tra trong Quy Long Thành, thấp nhất đều là Linh Đài cảnh.

Bọn họ vốn muốn quở trách người gây rối giữa đường, thuận tiện áp giải người về giam giữ, ai biết nhìn một cái lại thấy song phương gây sự, một bên là nhi tinh gây chuyện hoàng tộc lừng danh, Tuyết Ngưng tiểu quận chúa, mà trong “trận doanh” bên còn lại cũng có Vương An Nam của Định quốc công phủ.

Vô cùng rõ ràng, đây là người trẻ của hoàng tộc và người trẻ của quốc công phủ đánh nhau.

Đây rõ ràng là “thần tiên đánh nhau”, nhánh tiểu đội tuần tra này lập tức không biết làm sao.

Sau khi dựa theo quy tắc hô ngừng mấy tiếng không có kết quả, bọn họ bất đắc dĩ lùi sang một phía, bắt đầu duy trì trật tự, tránh cho thần tiên bọn họ đánh nhau đả thương người vô tội, đồng thời cử thành viên tiểu đội nhanh chóng bẩm báo lên trên.

Nói thật, đội trưởng Thiên Nhân cảnh của tiểu đội doanh thành phòng nhìn thấy trận đánh nhau này cũng toát mồ hôi.

Hai tiểu nha đầu mới lớn đánh nhau lại còn mỗi người dùng một linh bảo Thần Thông…Thứ này, bọn họ cũng từng nghe nói, táng gia bại sản cũng chưa đủ nửa cọng lông.

Tuyết Ngưng tiểu quận chúa và Thiên Thu, danh khí trong Quy Long Thành không nhỏ. Tuyết Ngưng tiểu quận chúa là một trong thập đại kiệt xuất thanh niên, cái này chắc không cần nói, Thiên Thu cũng là nổi danh Quy Long Thành sau cuộc chiến giữa Ngô Chí Hành và Vương Ly Dao năm xưa, hiếm có người không biết.

Nhưng tiểu nha đầu bên Định quốc công phủ lại là tình huống gì? Linh bảo Thần Thông trong tay nàng còn lợi hại hơn Thiên Thu?

Xem tình thế này, nàng ta chẳng hề sợ Tuyết Ngưng tiểu quận chúa chút nào, khả năng cao là một tiểu bá chủ có lai lịch phi phàm vô pháp vô thiên.

Sai vặt trong kinh thành này thật sự không dễ làm, tùy tiện đụng một người đều là người có thân phận bối cảnh lớn.

“Lão già, ngươi đủ rồi. Mọi người đều là linh bảo Thần Thông, trái phải lăn lộn cùng chủ nhân ăn cơm mà thôi, đợi sau khi chủ nhân chết sẽ có chủ nhân mới, ngươi hà tất phải động chân cách chứ?”

“y dô dô, lão già, ngươi chơi thật à, tính tình cũng lớn lắm à? Ta liều với ngươi!”

“Được thôi được thôi, coi như ngươi thắng, đều tại chủ nhân của ta không đủ lực. Tuyết Ngưng à, ngươi phải cố gắng hơn, thực lực quá kém, không thể chỉ dựa vào linh bảo Thần Thông phát uy được.”

Trong miệng Thiên Thu lải nhải không ngừng, thấy không đánh lại, thành thục hất nồi lên đầu Ngô Tuyết Ngưng.

Ngô Tuyết Ngưng bị Thiên Thu chọc giận không nhẹ.

Rõ ràng là ngươi không bằng linh bảo Thần Thông nhà người ta? Tiểu nha đầu nhà người ta còn vừa mới tiến vào Luyện Khí cảnh trung kỳ, cầm một linh bảo Thần Thông đã trấn áp hai người bọn họ rồi.

Thật là bị đồ đần độn bỉ ổi Thiên Thu này chọc tức chết.

Kỳ thực nói ra thì cũng không thể trách Thiên Thu. Đối mặt với Khí Linh Cơ Vô Trần, khi còn sống từng là đại lão Thần Thông cảnh hậu kỳ, cho dù bây giờ chỉ còn lại chút tàn hồn cũng không phải là người mà Khí Linh tự sinh thành như Thiên Thu có thể sánh được.

Đặc biệt là chủ nhân mỗi bên đều còn ở đại tiền kỳ khá yếu, linh bảo Thần Thông “Tuế Nguyệt” có Cơ Vô Trần, ở đại tiền kỳ gần như có tư chất vô địch.

Chỉ có điều, chung quy tàn hồn chỉ là tàn hồn, theo thực lực của chủ nhân dần cường đại, uy lực của bản thân linh bảo Thần Thông sẽ dần được khai thác. Đến chừng đó, sự tăng trưởng của Cơ Vô Trần về lực chiến đấu sẽ ngày càng ít, chênh lêch đôi bên không có rõ ràng như vậy nữa.

“Thật không hổ là cháu gái của Vương Ly Lung ta.” Vương Ly Lung ở một bên cũng nhìn tới sục sôi nhiệt huyết, nắm vuốt rồng gào thét cố lên: “Vương Anh Tuyền đừng khách khí, đánh chết nàng ta, đặc biệt là cây kiếm miệng thối kia, trấn áp nó, giết nó!”

Vương Ly Lung xưa giờ cũng là một người thích gây thị phi, lúc này cũng trở nên cực kỳ hưng phấn.

“Tuyết Thái Tuyết Cần tiểu quận chúa gì đó, chỉ dựa vào ngươi cũng muốn đánh Ly Dao cô cô của ta? Nào nào nào, tiếp một chiêu này của ta.” Vương Anh Tuyền càng đánh càng hưng phấn, cảm thấy bản thân đã vô địch rồi, gào to: “Thiên tài mỹ thiếu nữ vô địch Quang Ba Kiếm Trảm!”

Hai tay nàng cầm chặt Tuế Nguyệt, thi triển ra một chiêu kiếm pháp chúc tết cực kỳ thường thấy.

Cơ Vô Trần có ý trấn áp Thiên Thu, cũng đang thôi động năng lượng linh hồn rót vào trong Tuế Nguyệt.