Chương 1365: Chấn kinh! Đại đế lại nhắm vào Vương An Nghiệp? (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1365: Chấn kinh! Đại đế lại nhắm vào Vương An Nghiệp? (1)

Nhất thời, lông mao Vương An Nghiệp dựng thẳng lên, vô thức siết chặt y sam, ánh mắt hồ nghi nhìn Vương Anh Tuyền.

“Vậy thì tốt quá.” Ánh mắt Vương Ly Lung lấp lánh vẻ hưng phấn: “Đợi An Nghiệp lớn rồi, có thể thành thân với Ức La. Đến chừng đó hôn môi tiểu quận chúa nhiều chút, tranh thủ sớm ngày sinh mấy hài tử, ta dẫn chúng cưỡi mây đạp gió.”

“y dô, Ly Lung cô cô người thật không biết xấu hổ, chuyện người lớn mới có thể làm như vậy, sao người có thể tùy tiện nói?” Vương Anh Tuyền tỏ ra”ngươi xấu hổ không”, trong ánh mắt lại lóe sáng, tựa hồ rất hứng thú.

Vương An Nghiệp một đầu hắc tuyến, trong lòng không nhịn được ai oán.

Hai người các người hiểu cũng nhiều thật, Tộc Học không chăm chỉ đi, bài tập không chăm chỉ làm nhưng ngay cả kiến thức cao cấp hôn môi sinh hài tử chỉ người lớn mới biết này cũng biết!

Nhất định đều là họa do mấy quyển chép tay lén lút lưu hành trong Tộc Học.

Đợi sau khi kết thúc chuyến đi Quy Long Thành trở về, tiểu tiểu thiếu tộc trưởng này nhất định phải đích thân ra tay, chỉnh đốn phong khí bất lương của Tộc Học.

Ngô Tuyết Ngưng bồi khách ở gần đó đỡ trán, vô lực lẩm bẩm: “Thật là một đám hài tử ngây ngô, hôn môi mà có thể sinh em bé, nghĩ gì vậy?”

Thế nhưng lời của nàng ta còn chưa nói xong đã nhận được ánh mắt kinh dị do Ngô Chí Hành ném tới.

Ánh mắt đó tựa như đang nói Tuyết Ngưng cô nãi nãi, dường như người mới vừa mười lăm tuổi thôi nhỉ….Ngay cả hôn còn chưa xong, sao biết chuyện này?

Đồng thời, ba đứa nhóc Vương thị cũng dùng ánh mắt hồ nghi nhìn nàng.

Không hôn môi sinh hài tử, còn có thể thế nào?

Mặt của Ngô Tuyết Ngưng chợt chuyển hồng, ngượng ngùng cười ha ha nói: “Chỉ hôn thì không được, phải ôm nhau hôn mới được.”

Trong lòng nàng một mảnh bi thán. Bổn tiểu quận chúa đường đường là cao thủ đỉnh cấp đứng thứ hai trong thập đại kiệt xuất thanh niên…Lại thua trong tay đám quỷ nhỏ không biết cái gì này, mất hết mặt mũi, thật là oan uổng chết!

Biểu cảm của Vương An Nghiệp cũng ngưng trọng lại. Chỉ hôn còn chưa được, còn phiền tới mức phải ôm hôn?

Đợi đã! Tình hình không hay!

Vương An Nghiệp đột nhiên nhớ tới đã từng ôm Ức La tiểu quận chúa…Khi đó còn cảm thấy luống cuống…sẽ không…xảy ra chuyện chứ? Đợi lần sau, lúc gặp Ức La, có phải mình đã làm cha rồi không?

Nhất thời, Vương An Nghiệp vẫn luôn trầm ổn có chút hoảng, trán lộ ra một tầng mồ hôi.

Hắn lén lút nhìn Ngô Tuyết Ngưng, trông bộ dáng hình như rất hiểu của nàng, rất muốn mở miệng hỏi, nếu chỉ ôm không hôn thì có xảy ra chuyện không?

Mà Ngô Tuyết Ngưng cũng bị hắn nhìn tới hơi tâm hoảng ý loạn, Vương An Nghiệp này ăn trong bát ngó trong nồi, thèm muốn sắc đẹp của nàng chứ?

Lúc một đám tiểu bối lén lút ríu ra ríu rít, Long Xương đại đế bên cạnh lại lộ ra biểu cảm vui vẻ mà hứng thú trên mặt.

Người cả đời đã sống quá lâu cũng là một loại tội. Theo thọ nguyên dần tăng, ngươi sẽ từ từ phát hiện, niềm vui của cuộc đời đang không ngừng biến mất.

Nhìn các nàng ăn cái gì cũng vui nói cái gì cũng hứng thú, trong tâm linh già nua mà tĩnh mịch của ông ta cũng phảng phất được rót vào một chút khí tức tươi mới.

Đợi suốt một nén hương, lão Diêu mới sắp xếp xong chuyện truyền lời trở về, tiếp tục đứng phía sau ông ta.

Long Xương đại đế thấy các hài tử cũng ăn kha khá rồi, lúc này mới vẫy tay với Vương An Nghiệp: “An Nghiệp tiểu tử, qua đây chút, cho trẫm nhìn thử.”

“Vâng, bệ hạ.”

Vương An Nghiệp chỉnh sửa y bào, bước đi trầm ổn tới phía trước, chắp tay thật sâu sau đó đứng thẳng người, thành thục bày xong tư thế, mặc cho Long Xương đại đế đánh giá.

Long Xương đại đế cũng không khách khí, tỉ mỉ, đánh giá từ trên xuống dưới, trong ngữ khí không khỏi mang theo mấy phần ý vị chua xót: “Dáng vẻ cũng rất tuấn tú, khí độ cũng rất đoan trang, có năm sáu phần giống trẫm thời trẻ. Chỉ là muốn xứng với Ức La nhà ta, hình như còn kém chút.”

Lời này vừa tuôn ra, đám nhỏ vội ghé mắt.

Tuy trong lòng đều có hoài nghi, chỉ là lời của bệ hạ nói đã không thể khảo chứng, đồng bối của ông ta vốn đã chết sạch rồi. Sống lâu có điểm tốt này, bất luận ông ta nói thế nào, hồi trẻ mình ra sao đều không cách nào phản bác ông ta được.

Vương An Nghiệp càng câm nín, ngài đường đường là đại đế một nước, so với một tiểu bối mới mười hai tuổi như ta không mất mặt sao?

“Còn có phu thê An quận vương kia, thật là không coi trẫm vào mắt.” Giọng nói của Long Xương đại đế nghe có vẻ rất bất mãn: “Đại sự như Ức La định thân lại không hỏi qua ý kiến của trẫm.”

“Bệ hạ…” Lão Diêu ở bên cạnh nhắc nhở: “Người ít nhất đã có năm trăm năm không quản chuyện hôn phối của các tiểu bối rồi.”

“Ức La thì khác, tên của nàng là do trẫm đặt.” Long Xương đại đế trừng mắt, bị chọc tức không nhẹ, tựa hồ muốn tìm chút quyền chủ động về, chuyển sang nhìn Ngô Tuyết Ngưng nói: “Nha đầu ngươi chú ý chút, trước khi định thân phải hỏi ý kiến của trẫm.”