Chương 1367: Chấn kinh! Đại đế lại nhắm vào Vương An Nghiệp? (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1367: Chấn kinh! Đại đế lại nhắm vào Vương An Nghiệp? (3)

Ngược lại Ngô Chí Hành, sau khi liếc nhìn câu hỏi, cầm bút bắt đầu làm soàn soạt. Hiển nhiên đây cũng là do hắn học không tệ, cho dù lớn tuổi đã quên bảy tám phần nhưng gốc thì vẫn còn.

Nhưng Ngô Tuyết Ngưng lại có hơi choáng, sau khi làm hai ba câu, bắt đầu cắn bút trầm tư khổ não.

Hai tiểu học tra kia của Vương thị, ngay cả dũng khí nhìn đề thi cũng không có. Bọn họ ngay cả bài tập của Vương thị Tộc Học cũng làm rất gian nan, càng đừng nói là bài thi của Tộc Học hoàng tộc. Cái này vừa nghe đã biết hàng cao cấp, không nhìn thấy ngay cả An Nghiệp cũng đang suy nghĩ sao?

Ba hài tử Vương thị đều không động bút, điều này khiến Long Xương đại đế cười càng thêm vui vẻ, xoay người nói với lão Diêu: “Lão Diêu ngươi đoán xem, điểm của ba đứa nhóc này cộng lại có đạt tối đa không?”

“Bệ hạ, đề này có chút…” Vương An Nghiệp giơ tay muốn nói gì đó.

Nhưng lại bị Long Xương đại đế cắt đứt nói: “Lúc thi nghiêm tức thi, có gì thi xong rồi nói.”

“Vâng, bệ hạ.” Vương An Nghiệp bất đắc dĩ vùi đầu làm bài, tốc độ hắn viết không nhanh nhưng cực kỳ trầm ổn.

Vương Ly Lung và Vương Anh Tuyền thấy vậy cũng cắn răng, chuẩn bị toàn lực thi. Chuyện tới nước này, không thể nộp giấy trắng chứ? Nếu thật sự như vậy, sau này quay về e là sẽ bị đánh chết.

Bỏ đi bỏ đi, dù sao cũng chết, có thể làm được bao nhiêu hay bấy nhiêu, tận lực chết xinh đẹp xíu.

Sau đó hai người các nàng bắt đầu đọc đề hạ bút…

“Chỉ vậy?”

Thoạt tiên là Vương Anh Tuyền tròn mắt, cảm thấy có hơi khó tin, lẽ nào bài thi mở đầu của hoàng tộc là tặng một đề sao? Cũng tốt, thế này không cần nộp giấy trắng, sau đó soàn soạt giải xong câu thứ nhất.

Lại xem câu thứ hai, a, bài thi của hoàng tộc thân thiện thế này? Được được được, quân thần Vương Anh tuyền ta lại hạ thêm một thành.

Đề thứ ba, đề thứ tư, đề thứ năm…Vương Anh Tuyền thế như phá trúc, tung hoành đề thi.

“Sướng, Vương Anh Tuyền cả đời này chưa từng thi sướng như vậy!” Nội tâm của Vương Anh Tuyền dần bắt đầu phồng lên: “Xem ra thời gian trước dẫn các tỷ muội cần cù học tập không uổng công. Vương Anh Tuyền ta chính là học thần chân chính, thiên tài mỹ thiếu nữ học bá bị tiềm ẩn! Woa ha ha!”

Đừng nói Vương Anh Tuyền, ngay cả Vương Ly Lung cũng bắt đầu thuận lợi giải đề, tuy tốc độ không nhanh nhưng đây đã là tốc độ thi xưa nay chưa từng có của nàng rồi.

Thi mãi thi mãi, lòng tự tin của nàng bắt đầu ngày càng tăng lên: “Hoạn quan kia qua đây, giúp ta cột bút lên móng, cầm viết mệt quá.” Nàng cảm thấy bản thân phút chốc sáng suốt, hóa ra Vương Ly Lung ta đã là một con rồng có văn hóa rồi.

Sắc mặt của Long Xương đại đế dần ngưng trọng, quay đầu nói: “Lão Diêu, chúng sẽ không viết bừa chứ?”

“Hồi bệ hạ, ta đã tìm tiên sinh của Tộc Học hoàng tộc tới, sau khi thi xong chấm sẽ biết.” Lão Diêu nói.

“Cũng phải, sau khi chấm xong bài thi sẽ lộ nguyên hình.” Long Xương đại đế yên tâm chợp mắt, sau khi tỉnh dậy, vừa hay thi kết thúc, bài thi cũng chấm xong.

Ông ta lấy bài thi mà lão Diêu đưa tới, bài thứ nhất là bài đạt điểm tối đa của Ngô Chí Hành.

Long Xương đại đế hài lòng gật đầu: “Hài tử Chí Hành này ổn trọng vững vàng hơn người khácnhiều, thưởng mười vạn càn kim.”

“Tạ bệ hạ.” Ngô Chí Hành chắp tay bái tạ, không kiêu không vội.

Bài thi thứ hai là của Ngô Tuyết Ngưng, sai hơi nhiều, chỉ có sáu mươi lăm điểm, nhưng suy cho cùng vẫn đạt tiêu chuẩn.

Bài thi thang điểm 100 của Đại Càn là truyền thừa từ Tiên Triều. Mà bài thi thang điểm 100 của Tiên Triều nghe nói có nguồn gốc từ Thần Vũ hoàng triều. Còn tại sao Thần Vũ hoàng triều dùng thang điểm 100, hiện tại nhà khảo cổ học còn chưa kết luận.

Điểm của Ngô Tuyết Ngưng có hơi thấp khiến sắc mặt của Long Xương đại đế có hơi khó coi, nói với lão Diêu: “Sau này dặn dò tiên sinh Tộc Học, phải thắt chặt thành tích của Tuyết Ngưng tiểu quận chúa. Lần sau còn như vậy, trẫm lấy đầu của họ.”

“Vâng, bệ hạ.” Lão Diêu đáp.

Ngô Tuyết Ngưng lúng túng cúi đầu, không dám thở mạnh, may mà học tra như nàng còn có ba miếng lót Vương thị, cửa hôm nay không khó qua.

Dựa theo tính toán của nàng, bởi vì đề thi này khó hơn bình thường, có lẽ Vương An Nghiệp có thể miễn cưỡng thi đủ tiêu chuẩn. Còn Vương Ly Lung, Vương Anh Tuyền kia, toàn thân trên dưới đều tràn ngập khí tức học tra quen thuộc giống như nàng.

Có điều hôm nay Long Xương đại đế không để tâm tới Ngô Tuyết Ngưng, sau khi phê bình tạo áp lực sơ liền tập trung lực chú ý vào bài thi tiếp theo.

“Hả? Bảy mươi ba điểm…” Long Xương đại đế bị điểm số này choáng tâm thần, nhìn lại lần nữa, bên trên viết ba chữ Vương Ly Lung. Tuy chữ viết khôn đẹp nhưng ngay ngắn, hiển nhiên đã khổ công một phen.

“Con Nguyên Thủy tiểu Thanh Long ngươi.” Long Xương đại đế ném ánh mắt dị thường về phía nàng: “Cũng rất biết giả heo ăn thịt hổ, là một con rồng, có thể thi ra điểm số này không dễ. Thưởng…năm, không, mười vạn càn kim.”