Chương 1373: Đại đế vs khí vận chi tử! Thất bại thảm hại (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1373: Đại đế vs khí vận chi tử! Thất bại thảm hại (4)

Dù sao 《 Thần Triều Dư Huy Đồ 》 có giá trị tới mấy cũng chẳng qua chỉ là tác phẩm nghệ thuật, bán đấu giá cũng chỉ vài trăm vạn càn kim, người có quyền có thế nhàn rỗi chơi vật tới mức giá này đã đến giới hạn rồi, nào có thể so với linh bảo Thần Thông tương truyền đời đời?

“Đúng, Thần Triều Dư Huy Đồ mà An Nghiệp tặng, trẫm còn chưa giám định.” Suy cho cùng Long Xương đại đế da mặt dày, xoay đầu kiểm tra 《Thần Triều Dư Huy Đồ》 trước.

Ông ta vừa mở ra xem, bức tranh này cổ xưa dày nặng, phong cách và vận vị của Cơ đại sư ập vào mặt.

“Đây?” Long Xương đại đế kinh tâm: “Không đúng, không đúng…Phong cách này cổ sơ nồng liệt, rất giống với phong cách của Cơ đại sư nhưng lại càng hùng hậu ba phần. Nếu nói là hàng nhái, trẫm còn chưa từng nhìn thấy hàng nhái áp đảo hàng thật nửa bậc như này. Nếu nói là hàng thật, cho dù là người chơi nghiệp dư cũng có thể phân biệt ra tính sai biệt trong phong cách của Cơ đại sư và tác phẩm này.”

“Tranh tốt, tranh tốt.” Long Xương đại đế giám định và thưởng thức, không ngừng tán thưởng: “Bức 《 Thần Triều Dư Huy Đồ 》 này thể hiện toàn bộ nét đìu hiu và huy hoàng cuối cùng của thần triều chân chính vô cùng tinh tế, còn phóng khoáng đại khí hơn bức của Cơ đại sư kia! Tiểu tử An Nghiệp, đây là phỏng phẩm của ai?”

“Hồi bệ hạ, đây là do sư tôn của An Nghiệp lưu lại cho An Nghiệp.” Vương An Nghiệp thành thật đáp.

Trong Vô Lượng Bảo Giới ban đầu, đồ đạc mang tính tài nguyên đã tiêu sạch, chỉ còn lưu lại một số tác phẩm nghệ thuật không có tác dụng gì. Nếu không phải nghe nói tên của bức tranh hỏng kia của Long Xương đại đế vừa hay tương đồn với tên của một bức tranh trong đó, ngay cả bản thân An Nghiệp cũng sắp quên có những thứ này.

“Sư tôn là…?” Long Xương đại đế hỏi.

“Hồi bệ hạ, gia sư Cơ Vô Trần, khi còn sống là người trong Tiên Triều.” Vương An Nghiệp thành thật đáp: “Bây giờ chính là Khí Linh của ‘Tuế Nguyệt’ linh bảo Thần Thông.”

“Tàn hồn làm Khí Linh? Ngược lại cũng không phải chưa từng có…Không tính là quá hiếm.” Long Xương đại đế lẩm bẩm một câu.

Bỗng dưng, ông ta cứng người.

“Cơ Vô Trần, họ Cơ? Tên nghe rất quen tai. Trẫm nhớ trước khi Cơ đại sư mất đã từng viết một bài thơ 《 Du ngoạn tiên đình nhớ tiên phụ Vô Trần 》 . Lẽ nào, Cơ tiền bối chính là vị sư phụ mà Cơ đại sư cả đời truy nhớ?”

“Chẳng trách, chẳng trách…Cơ đại sư cả đời vô số lần nói qua, tạo nghệ của ông ấy trong hội họa không bì một phần vạn của phụ thân, cả đời đều đang mô phỏng phụ thân, chỉ đáng tiếc mặc bảo ưu tú của phụ thân đều đã đi theo ông ấy. Trước đó còn tưởng đó là lời nói khiêm tốn của Cơ đại sư, bây giờ nghĩ lại…Lợi hại, lợi hại, trẫm đã truy nguyên một đoạn lịch sử!”

Long Xương đại đế sống quá lâu rồi, sở thích chân chính đã không nhiều. Mấy trăm năm gần đây, ông ta có chú ý tới họa tình của Cơ Đại sư, đã cất giấu vài tác phẩm.

Nhưng không ngờ lại còn có thể có được 《 Thần Triều Dư Huy Đồ 》chân chính, chỉ là độ tốt của món đồ này, rất khó dùng tiền để so đo.

Sau khi kích động, ánh mắt ông ta nhìn Vương An Nghiệp lại tay đổi.

Lần này khó giải quyết rồi…

Không thể thưởng cho hắn một món linh bảo Thần Thông chứ?

Lúc này, lão Diêu nhỏ giọng truyền âm vài câu.

Long Xương đại đế lập tức sáng mắt: “An Nghiệp à, ngươi đã không biết mình thích gì, vậy cứ tới Thần Binh điện của trẫm dạo, thích gì chọn một cái. Có điều nói trước, có hai yêu cầu. Một, mấy món linh bảo Thần Thông kia không thể lấy, dù sao những thứ đó ngươi cũng có rồi, lấy cũng lãng phí. Hai, chỉ có thể lấy đồ ngươi tự dùng, không được tặng.”

“Hả? Ta tự chọn?” Vương An Nghiệp ngược lại có chút hứng thú.

“Lời hứa của trẫm nhất ngôn cửu đỉnh, dù sao ngươi cũng là vi hôn phu của Ức La, cũng không phải người ngoài.” Long Xương đại đế vẫn giỏi tính toán.

“Vậy đa tạ bệ hạ.” Vương An Nghiệp cảm kích nói: “Bảo tàng mấy ngàn năm của bệ hạ chắc chắn vô cùng phong phú, cho dù chỉ là dạo Thần Binh điện cũng có thể mở mang kiến thức.”

Tiểu tử này nói chuyện thật sự rất dễ nghe, mạnh hơn Vương Thủ Triết kia nhiều.

Tuy Long Xương đại đế từ đầu tới cuối bị vả mặt kêu bôm bốp nhưng vẫn cảm thấy không sinh nổi ác cảm với Vương An Nghiệp, ai bảo tiểu tử này chỗ nào cũng khiến người ta thích chứ.

“Lão Diêu, ngươi lấy thủ dụ của trẫm di cùng An Nghiệp đi. Thuận tiện cũng giới thiệu cho hắn chút, tránh hắn tuổi còn nhỏ, không biết hàng.” Tuy Long Xương đại đế nổi tiếng hẹp hòi nhưng đúng như Vương Thủ Triết “thầm cuồng ngôn”, tổng thể vẫn coi như là một đại đế có công lớn, khi làm đại sự cũng không hàm hồ.

Khi trẻ sát phát quả quyết, đến lúc vãn niên, đối với các tiểu bối lại càng rộng rãi hòa nhã, gặp tiểu bối trẻ ưu tú, dìu dắt cũng không hề hàm hồ.