Chương 1383: Được kỳ bảo! Đại đế tức tới suýt băng hà (5)
Vương An Nghiệp tiếp tục mông lung.
Hắn vốn không biết ai đang nói chuyện cùng hắn.
“Tấm vải đen ngươi vừa nhặt đó chính là ta.” Nữ tử kia tiếp tục nói: “Ngươi nghĩ cách đưa ta đi, đừng để bọn họ nghi ngờ.”
Vải đen?
Ánh mắt của Vương An Nghiệp không khỏi liếc sang đài gác vật kia.
Tấm vải đen hắn đã xếp gọn gàng ban nãy tựa như khẽ di chuyển vị trí. Điều này khiến hắn có hơi kinh nghi bất định. Tấm vải đen này chẳng những biết nói chuyện lại còn biết di chuyển.
Lẽ nào, tấm vải đen rách rưới này là linh bảo Thần Thông?
Nhưng hắn thực sự không tưởng tượng ra được, một tấm vải đen cấp linh bảo Thần Thông thì có thể có tác dụng gì? Chiến đấu? Phòng ngự? Hình như đều không quá đáng tin.
“Diêu công công, ta có thể lấy tấm vải đen này không?” Vương An Nghiệp thuận miệng nói.
Lời này vừa nói ra, tấm vải đen kia sốt ruột lên, giọng nói lại vang lên: “Hài tử này, tâm nhãn cũng thành thật quá. Ta bảo ngươi nghĩ cách, ngươi liền trực tiếp mở miệng đòi? Một khi bại lộ…Bọn họ sẽ không hoài nghi…”
Giọng nói trách cứ của tấm vải đen còn chưa dứt, giọng nói của lão Diêu đã vang lên.
“Ngươi hỏi tấm vải đen này sao?” Lão Diêu không để ý nói: “Nó được khai quật ra từ trong di tích Thần Vũ hoàng triều nào đó. Nó rất đặc biệt, biết tự động lau bàn, lau sàn, còn thích chỉnh sửa đồ đạc ngăn nắp. Có điều ngoài ra cũng không có công hiệu khác. Người của Thần Vũ hoàng triều thật…biết sống, cư nhiên còn cố ý luyện chế ra một tấm giẻ lau biết tự động quét dọn.”
“Dù sao để đó cũng để đó, cũng không phải thứ quan trọng gì, An Nghiệp tiểu công tử muốn thì cứ lấy chơi đi.” Lão Diêu thuận miệng đồng ý, lại nói: “Thứ này không đáng tiền, ngươi vẫn nên chọn thêm một món bảo khí Tử Phủ đi, cũng đỡ truyền ra ngoài nói bệ hạ nhất ngôn cửu đỉnh lại đi thưởng cho ngươi một tấm giẻ lau.”
Giẻ lau giẻ lau giẻ lau…Cả nhà ngươi mới là giẻ lau tự động!
Lão nương chẳng qua là vì tâm trạng không tốt, thích quét dọn môi trường, làm chút việc nhà giải khuây, tiêu khiển đỡ chán mà thôi!
Giẻ, không, vải đen bị chọc tức không nhẹ.
Cho dù mục đích đã đạt được, nó chính là không nhịn được mắng lão Diêu tới tấp. Sau này có cơ hội, nhất định phải khiến lão già này mở mang sự lợi hại của lão nương.
“Cái này…” Vương An Nghiệp lắc đầu kiên định nói: “Bệ hạ nói ngoài linh bảo Thần Thông, chỉ có thể chọn một. Ta đã chọn tấm vải đen này thì không có lý do gì lại chọn món khác.”
Cần liêm khiết như vậy không?
Ngô Tuyết Ngưng, lão Diêu, thậm chí là tấm vải đen kia đều cảm thấy Vương An Nghiệp quá thành thật.
“Hài tử này quá chính trực, dù sao lão nương cũng cho không…Phi phi phi, dù sao đều là lấy miễn phí, lấy thêm một món rác rưởi nữa không tốt sao? Chẳng gian…có phong thái như lão Vương quân đoàn trưởng năm xưa chút nào.” Vải đen lẩm bẩm trong lòng, âm thầm quyết định đợi sau khi ra ngoài, nhất định phải nghĩ cách dạy dỗ tiểu tử Vương An Nghiệp này.
Thành thật như vậy, sau này ra ngoài dễ chịu thiệt.
“Cái này…An Nghiệp tiểu công tử đã kiên quyết, vậy thì chỉ lấy giẻ…vải đen đi.” Lão Diêu thầm lắc đầu thở dài.
“Đa tạ Diêu công công thành toàn.”
Vương An Nghiệp khách khí hành lễ với lão Diêu, lúc này mới lấy vải đen rách thảm kia xếp trở lại, sau đó cùng lão Diêu, Ngô Tuyết Ngưng ra khỏi Thần Binh điện.
Đợi sau khi bọn họ rời đi, ngay cả thân ảnh cũng hoàn toàn biến mất ngoài Thần Binh điện.
Nơi sâu nhất trong Thần Binh điện tĩnh mịch bỗng dưng náo nhiệt lên.
“Cuối cùng…cái giẻ lau biến thái có chứng sạch sẽ kia cũng đi rồi?”
Đây là giọng nói của linh bảo Thần Thông Thường Thăng.
“Đại khái vậy…” Linh thuẫn An Toàn phảng phất thở dài, ngay cả giọng nói cũng trở nên thoải mái hơn nhiều: “Từ nay về sau, cuối cùng chúng ta không cần bị trấn áp và ủy khuất nữa. Cuối cùng không cần bị chà mấy chục lần vào buổi tối nữa.”
“Hừ!” Chiến phủ Hình Thiên cười lạnh nói: “Ta chỉ không muốn so đo với nữ tử, nếu không, ta sẽ sợ nàng ta?”
“A ô a ô…” Bảo kiếm Thần Thông không có Khí Linh phát ra tiếng khó như trẻ con.
“Câm miệng!”
Lúc này, Trảm Tuyết đao bỗng động một cái, một giọng nói băng lãnh như tuyết vang lên trong nội điện: “Kẻ đó đi rồi, từ nay về sau, trong phòng này, ta chính là lão đại.”
“Trảm Tuyết, ngươi đừng quá ngông cuồng!”
“Thường Thăng, nếu ngươi không phục, có thể thử.”
“Trảm Tuyết, Thường Thăng, các ngươi đừng ấu trĩ nữa? Luận về sát phạt chiến trường, các ngươi ai là đối thủ của ta?”
“Hình Thiên, ngươi đừng vờ vịt!”
“Đại ca đại tỷ, dĩ hoa vi quý, an toàn hàng đầu.” An Toàn mệt mỏi nói.
“A ô a ô.” Tiếng khó như con nít lại vang to hơn.
Sau đó, tầng trong cùng Thần Binh điện trở nên náo nhiệt phi phàm. Mọi người đều không phá rách được cấm chế mang tính chống đối cỏn con, không thể nào đánh thành đoàn, nhưng ít nhất, mọi người vẫn biết pháo mồm.