Chương 1400: Đại cách cục! Nền tảng chân chính của Vương thị cường thịnh (1)
Các hoạn quan cắt xong thịt bò đã nướng, rắc một lớp gia vị mỏng, thơm nức mũi.
Trong lòng Trần Cảnh Long có chuyện, kỳ thực cũng không có chút khẩu vị nào nhưng đại đế bảo ăn, cho dù hắn không rõ nhưng ít nhất cũng phải ra điệu bộ, chuẩn bị vươn tay lấy thịt nướng.
Thế nhưng tay của hắn vừa vươn ra lại đột nhiên phát hiện thịt nướng trên mấy đĩa lớn đã hết rồi…
Năm con sói con tròn vo cộng thêm một con rồng cùng với một tiểu cô nương trông có vẻ còn nhỏ nhưng lại ăn rất khỏe, mỗi người ngậm thịt nướng ngao ô ngao ô ăn, chớp mắt đã ăn hết, còn liếm môi chưa đã thèm.
Sau đó, mỗi người lại mỏi mắt chờ một lò thịt nướng trên bàn.
“Đại thúc, ta nói thúc nghe, ăn cùng với sói con, không nhanh là hết.” Vương Anh Tuyền ăn hơi chậm, trong tay vẫn còn mấy cân, luyến tiếc đưa cho Trần Cảnh Long nói: “Uầy, chỗ ta còn mấy miếng, cho thúc ăn đỡ thèm trước.”
Khóe miệng Trần Cảnh Long giật giật, lắc đầu nói: “Không cần, ta vẫn chưa đói, tiểu muội muội ăn đi.”
“Được thôi, vậy ta không khách khí.” Vương Anh Tuyền ăn hai ba miếng đã hết mấy cân thịt nướng, liếm môi nói với Ngô Tuyết Ngưng: “Tiểu quận chúa kiêu ngạo, cái tên Triệu Nguyên Thanh kia đẹp không?”
Một khoảng thời gian, đôi bên không đánh không quen, hai người lại thân thiết, chính là hai người đều là kiểu tâm cao khí ngạo, còn có tính không chịu được ủy khuất, nói mãi nói mãi liền dễ oán giận.
“Lúc nhỏ gặp qua mấy lần, cảm thấy Triệu Nguyên Thanh cũng tạm.” Ngô Tuyết Ngưng nâng cằm, lén lút nhìn Vương An Nghiệp rồi nói: “Nhưng bây giờ, ta cảm thấy hắn có chút ngấy quá, ánh mắt cũng có hơi hung ác, không đủ ấm áp.”
“Nếu ngươi không thích thì cứ nói không gả thôi.” Vương Anh Tuyền thản nhiên nói.
“Đâu có được, lão tổ tông nhà chúng ta đã đồng ý rồi…Ta không thể lay chuyển được ông ấy.” Ngô Tuyết Ngưng cũng không biết làm sao.
Trong nhất mạch này của nàng, rất nhiều chuyện lớn đều do Đức Hinh lão tổ quyết. Cho dù nàng rất được sủng nhưng vừa nghĩ tới sự cường thế của Đức Hinh thân vương, trong lòng nàng đã lo lắng rồi.
Sau đó, Ngô Tuyết Ngưng cũng mong chờ nhìn Long Xương đại đế, tựa như đang cầu khẩn ông ta đưa ra chủ ý. So với Đức Hinh lão tổ, vẫn là lão tổ gia gia dễ nói chuyện hơn nhiều.
Ngoài dự liệu, Long Xương đại đế lơ là ánh mắt của nàng, chuyển sang nói chuyện với Cơ Vô Trần đang lơ lửng ở bên cạnh: “Cơ tiền bối, lần trước ngài nói kỷ xảo dung nhập trận pháp và kiếm ý vào trong hội họa, có thể nói rõ với ta không? Chẳng trách ta xem tranh của tiền bối, vừa có khí độ tiêu sái phóng khoáng trong đó, vừa có khí sát phạt bàng bạc.”
“Bệ hạ.” Cho dù Cơ Vô Trận đang ở trạng thái tàn hồn, cũng tuân theo kính ý và lễ nghĩa đối với đại đế, chắp tay nói: “Đại đạo tương thông, bất luận là hội họa, trận pháp, kiếm pháp, tu luyện tới cuối cùng đều là trăm đường thông về một ngõ. Chỉ là bệ hạ chính là đại đế, chuyện vặt phức tạp, cũng chỉ có thể cưỡi ngựa xem hoa đối với kỹ nghệ phụ mà thôi.”
“Có lý có lý, chỉ đáng tiếc….” Long Xương đại đế vui vẻ nói chuyện với Cơ Vô Trần.
Miệng nhỏ của Ngô Tuyết Ngưng dẫu lên, chuyển sang trừng mắt nói với Vương An Nghiệp: “An Nghiệp, bây giờ bệ hạ sủng ngươi nhất, ngươi cũng không giúp ta nói vài câu? Uổng cho ta đã dốc lòng chiêu đãi ngươi trong khoảng thời gian này.”
Vương An Nghiệp mơ màng.
Đại sự như vậy, Vương An Nghiệp ta cũng có thể nhúng tay vào sao? Lẽ nào Vương An Nghiệp hắn nói một câu ngươi đừng gả cho Triệu Nguyên Thành, ngươi có thể không gả sao?
Trần Cảnh Long bên cạnh càng nhíu mày, nếu bệ hạ không chịu nhúng tay vào chuyện này, e là khó xoay chuyển được tình thế.
Hắn nhìn khắp nơi một lượt, bỗng chắp tay nói với lão Diêu: “Diêu công công, xin sang bên cạnh trò chuyện một chút. Cảnh Long muốn hỏi thăm mấy hôm nay Tuyết Ngưng có nghịch ngợm gì ở hoàng cung không?”
“Trần đại nhân, mời.” Lão Diêu hiểu ý.
“Mời…”
Hai người sang một bên của Vọng Tiên Các, lúc này Trần Cảnh Long mới bất động thanh sắc dùng huyền khí cách tuyệt hai người.
Hắn khổ sở thấp giọng nói: “Diêu công công à, ngài nhìn Cảnh Long lớn lên, cũng rất thích Tuyết Ngưng. Chuyện này là Cảnh Long lỗ mãng rồi, mong công công nói giúp vài câu trước mặt bệ hạ. Ơn này đức này, Trần thị ta chắc chắn ghi tạc trong lòng.”
“Tiểu tử ngươi bình thường cũng là người thông minh, còn nắm giữ quyền thế không nhỏ.” Lão Diêu cười nói: “Sao ngay cả tâm tư của bệ hạ cũng không đoán ra?”
Trần Cảnh Long phấn chấn tinh thần, vui mừng nói: “Ý của Diêu công công là bệ hạ cũng không chủ trương gả Tuyết Ngưng đi…Nhưng tại sao bệ hạ không hạ lệnh? Đúng đúng đúng, là Cảnh Long hồ đồ rồi, bây giờ chính là lúc cuộc chiến đế tử dần quyết liệt, bất luận là Khang quận vương hay là An quận vương, nói thẳng ra đều là hậu duệ huyết mạch của bệ hạ. Bây giờ thế cục không rõ ràng, nếu bệ ha trực tiếp hạ chiếu, ngăn cản Tuyết Ngưng gả cho Triệu Nguyên Thanh, chắc chắn sẽ khiến các phương suy đoán lung tung.”