Chương 1789: Không ai giả vờ giỏi hơn ngươi… 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1789: Không ai giả vờ giỏi hơn ngươi… 2

Giao Bất Tử Huyền Huyết và Bất Tử Hoàng Tuyền Thương ra, lão phu sẽ tha cho ngươi.”

Đông Phương Vũ híp mắt, thèm nhỏ dãi nhìn Đế Vô Tình, đã bắt đầu tính toán nếu có được Bất Tử Huyền Huyết thì sẽ giữ Đế Vô Tình ở bên cạnh mình.

Lúc này.

Đế Vô Trần chắn trước Trụ Côn: “Vô Tình, lão tổ có lỗi với ngươi, ngươi mau rời đi.”

“Chỉ cần ngươi sống sót, Bất Tử Tộc còn có hy vọng.”

“Đế Thần, mau dẫn Vô Tình rời đi.”

Đế Vô Tình nhìn Đế Vô Trần: “Lão tổ, ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc phụ thân và đệ đệ ta đã chết như thế nào?”

Đế Vô Trần nói: “Phụ thân ngươi dẫn người đi trấn thủ Bất Tử Trụ Quốc, cuối cùng chết trận dưới hoàng thành, người giết hắn chính là Đông Phương Diệu Thiên của Hỗn Nguyên Tộc.”

“Về phần đệ đệ ngươi... Toàn bộ người trong tộc và phụ thân ngươi đi tới Bất Tử Trụ Quốc đã chết trận.”

Mắt Đế Vô Tình muốn nứt, giọng nói lạnh lẽo: “Đông Phương Diệu Thiên, ta nhất định phải giết ngươi.”

Dứt lời, trên người nàng bắn ra một sự tức giận vô cùng mạnh mẽ, ngay sau đó, vô lượng vòng xoáy linh khí quanh quẩn trên người nàng.

Trên hư không xuất hiện một biển máu mênh mông, điên cuồng dũng mãnh tràn vào trong vòng xoáy linh khí, cấp bậc của Đế Vô Tình bắt đầu tăng vọt, trong phút chốc tăng lên đến Trụ Thần cao nhất.

Một đầu tóc đen vào giờ khắc này đã biến thành màu đỏ như máu, Bất Tử Hoàng Tuyền Thương xuất hiện trong lòng bàn tay, cả người giống như ác ma rơi vào huyết đạo.

Đông Phương Vũ chấn động: “Ngươi lại đạt được truyền thừa của Đế Vô Thiên.”

“Thanh Khâu Tuyền, Chu, Bất Tử Huyền Huyết ở trên người nàng.”

Chu Thanh cười nói: “Nếu đã xuất hiện, vậy thì giết người lấy máu.”

Ba người đạp không lướt nhanh, đánh giết về phía Đế Vô Tình, người sau lao ra khỏi boong thuyền, một thương xuyên qua Cửu Thiên, nghênh đón công kích của ba người.

Nhìn đại chiến trước mắt, trên mặt Đế Thần lộ vẻ lo lắng, quay đầu nhìn về phía Cửu Sắc: “Tiền bối, làm phiền ngươi ra tay giúp Đại tiểu thư.”

Cửu Sắc nói: “Ta không giúp được nàng, nguồn sức mạnh lần này trong cơ thể nàng vốn không thuộc về nàng, không thể khống chế được.”

“Hiện tại cho dù ta ra tay, nàng cũng sẽ coi ta thành địch, ngươi hiểu ý của ta chứ?”

Vẻ mặt Đế Thần ảm đạm, còn muốn nói thêm, nhưng không biết nói như nào.

Ầm.

Ầm.

Từng tiếng nổ vang lên, Đế Vô Tình và ba người quyết chiến với nhau trên không trung. Vì có thêm vòng xoáy biển máu nên trong thời gian ngắn nàng chưa rơi vào thế bất lợi.

Đế Vô Trần nhìn đại chiến, thân ảnh chợt lóe, lướt nhanh vào sâu trong Bất Tử Tộc. Đột nhiên từng bóng người xuất hiện, chỉ thấy đám người Đông Phương Hạo Tổ, Đông Phương Diệu Thiên xuất hiện, sau lưng bọn hắn là toàn bộ người Bất Tử Tộc.

Ngay cả Đế Chiến Minh cũng ở trong đám người, có điều hắn ta đang hấp hối, Đế Vô Trần tập trung nhìn qua, phát hiện người trong tộc mất đi linh hồn, chỉ còn lại thân thể.

Giờ khắc này.

Đông Phương Hạo Tổ và Đông Phương Diệu Thiên cũng phát hiện ra Đế Vô Trần, hai người không chút do dự mang theo linh khí bá đạo mênh mông tấn công Đế Vô Trần.

Ánh mắt hai người rơi vào trên người Đế Vô Trần, trong mắt lộ vẻ tham lam, trong lòng bọn họ rất rõ ràng, cho dù tất cả mọi người Bất Tử Tộc cộng lại cũng không bằng Đế Vô Trần.

Ầm.

Ầm.

Tiếng nổ tung truyền ra, Đế Vô Trần bị hai người đánh bay ra ngoài, hung hăng va chạm vào lầu các trên Trụ Côn. Hắn ta phun ra một ngụm máu, thân thể xuất hiện dấu vết nổ tung.

Không thể nào.

Tuyệt đối không thể.

Từ khi nào Đông Phương Hạo Tổ và Đông Phương Diệu Thiên trở nên khủng bố như vậy?

Đế Vô Trần phát hiện trong cơ thể hai người đều ẩn giấu sức mạnh không thuộc về bọn hắn. Lúc này, hai người đạp không lướt nhanh, vọt tới boong thuyền.

Bịch.

Một bóng người xuất hiện trên boong thuyền, người tới không phải ai khác, chính là Đế Vô Tình.

Nàng cầm trường thương đứng ngạo nghễ trên boong thuyền, mũi thương chỉ thẳng vào người mọi người: “Ai dám tới gần Trụ Côn một bước, giết!”

Mặc dù hiện tại nàng bị sức mạnh thần bí trong cơ thể khống chế, nhưng trong đầu Đế Vô Tình vẫn có một giọng nói nói cho nàng biết, tuyệt đối không thể để cho bất cứ ai tới gần Trụ Côn, quấy rầy Diệp Trường Sinh bế quan.

Ba người Chu Thanh, Đông Phương Vũ, Thanh Khâu Tuyền đi tới bên cạnh Đông Phương Hạo Tổ, mấy người đứng ở một hàng, linh khí trên người bắn phá hội tụ cùng một chỗ, nghiền ép trên người Đế Vô Tình.

Đông Phương Vũ nói: “Tiểu cô nương, ngươi sẽ không cho rằng bằng vào sức mình thì có thể ngăn cản chúng ta chứ?”

“Bất Tử Tộc đã bị hủy diệt, ngươi cần gì phải vùng vẫy giãy chết?”

Đế Vô Tình vừa muốn mở miệng, Cửu Sắc bên cạnh bước lên, ánh mắt lướt qua năm người Chu Thanh: “Khuyên các ngươi một câu, lập tức rời khỏi nơi này, nếu không các ngươi sẽ hối hận.”

Đông Phương Vũ biến sắc, đề phòng nhìn Cửu Sắc: “Các hạ vẫn đừng nên nhúng tay vào chuyện giữa chúng ta, tránh đến lúc làm ngươi bị thương.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right