Chương 1795: Mạc Vô Mệnh 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1795: Mạc Vô Mệnh 2

Diệp Trường Sinh nói: “Bây giờ ta có rất nhiều chuyện, không có thời gian lãng phí với hắn, sau này có thời gian ta sẽ từ từ chơi với hắn.”

Hắn nói xong, bóng dáng của hắn biến mất trong Tàng Thư Các của Vũ Trụ Cấm Kỵ. Khi hắn xuất hiện lần nữa, Thần tháp Tử Dương trở nên yên tĩnh, đi vào trong cơ thể hắn.

Tàng Thư Các thuộc về Vũ Trụ Cấm Kỵ Thiên Thần, Thần tháp Tử Dương có mạnh hơn hay không? Ngày đó Đạm Đài Tú đưa Thần tháp Tử Dương cho hắn, xem ra hắn phải nhân cơ hội tìm Đạm Đài Tú hỏi thông tin về tháp Hạ Thần.

Lúc này.

Diệp Trường Sinh chuẩn bị đi theo đường cũ trở về, lại phát hiện đường hầm chật hẹp lúc hắn tiến vào đã không thấy nữa. Khi hắn còn đang thắc mắc, ánh sáng vàng xung quanh đi vào trong cơ thể hắn.

[Đinh, chúc mừng chủ nhân đạt được bất tử hoàng kim chân thân.]

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Tòa tháp màu vàng khổng lồ nhốt hắn lại hóa thành bất tử hoàng kim chân thân, có thể cho ta biết chuyện gì đang xảy ra được không?

Khi vô số ánh sáng vàng biến mất, thân ảnh Diệp Trường Sinh xuất hiện ở cấm khu của Bất Tử Tộc, phương pháp gấp không gian?

Khi tiến vào khiến người ta mệt mỏi, đi xuyên qua đường hầm tối đen, không ngờ khi đi ra lại thoải mái và đơn giản như vậy.

Không hề mất sức lực.

Đế Thần thấy Diệp Trường Sinh xuất hiện, vội vàng nghênh đón: “Thiếu chủ đã trở lại.”

Diệp Trường Sinh gật đầu, ánh mắt nhìn vào Đế Vô Trần: “Trả lời ta một vấn đề.”

Đế Vô Trần được yêu thương mà lo sợ: “Diệp công tử xin cứ nói, lão phu nhất định biết gì nói đấy.”

Đế Thích Thiên.

Có thể là tổ tiên của Bất Tử Tộc các ngươi?

Lúc trước Diệp Trường Sinh nghe thấy cái tên này từ Mạc Vô Mệnh, hắn lập tức nghĩ đến Đế Thích Thiên, người đã bị giết vì cướp long mạch.

Mặt Đế Vô Trần lộ vẻ thắc mắc: “Diệp công tử, tổ tiên của Bất Tử Tộc chúng ta là Đế Vô Thiên, ta chưa bao giờ nghe thấy Đế Thích Thiên.”

Diệp Trường Sinh giật mình: “Không có sao? Không thể nào, chuyện này Mạc Vô Mệnh sẽ không lừa ta.”

Đế Vô Trần lại nói: “Diệp công tử, trước đó tổ tiên Đế Vô Thiên của Bất Tử Tộc đã từng bị thương nặng một lần. Bí mật, hồ sơ và ngọc giản đều bị hủy.”

“Công tử nói tổ tiên Đế Thích Thiên, có thể là người của thời đại đó.”

Diệp Trường Sinh biết mình không thể hỏi được gì đáng giá từ Đế Vô Trần, hắn vung tay lên, Đế Vô Tình bay ra từ trong Thần cung.

“Ta cho ngươi một ngày để giải quyết xong chuyện của Bất Tử Tộc rồi chúng ta khởi hành đến Cửu Tầng Khư.”

Nói đến đây, hắn thả Đông Phương Diệu Thiên ra: “Hắn vẫn còn sống.”

Đế Vô Tình nhìn bóng lưng Diệp Trường Sinh rời đi, khom người: “Vô Tình cảm tạ Thiếu chủ.”

Nàng bước từng bước svề phía Đông Phương Diệu Thiên...

Cấm địa Bất Tử Tộc.

Đế Thần đi đến bên cạnh Đế Vô Tình: “Đại tiểu thư, người này nên xử lý như thế nào?”

Vẻ mặt Đế Vô Tình lạnh băng, ánh mắt nhìn vào Đông Phương Diệu Thiên: “Ngươi giết phụ thân ta.”

Đông Phương Diệu Thiên có cảm giác kinh mạch như bị đóng băng: “Chiến đấu trên chiến trường vốn là ngươi chết ta sống, phụ thân ngươi thất bại bị giết chỉ có thể trách bản lĩnh của hắn không bằng người khác.”

“Mà bây giờ ta rơi vào trong tay ngươi, muốn chém muốn giết muốn làm gì cũng được.”

Nói đến đây, hắn ta ngước mắt nhìn Đế Vô Tình, không còn hoảng sợ như trước, khinh thường: “Nếu không phải có Diệp Trường Sinh, ngươi có cơ hội giết ta sao?”

Đế Vô Tình nói: “Ta cho ngươi một cơ hội.”

Nói xong, nàng giải trừ phong ấn trên người Đông Phương Diệu Thiên: “Ra tay đi, nếu ngươi giết được ta, ngươi có thể an toàn đi ra.”

Đế Thần vội vàng nói: “Đại tiểu thư, việc này...”

Sắc mặt Đế Vô Tình trầm xuống: “Đại trưởng lão lui ra phía sau!”

Đông Phương Diệu Thiên biết Đế Vô Tình đã lấy được Bất Tử Hoàng Tuyền Thương, cấp bậc tăng lên khá nhiều. Mặc dù như thế, hắn ta vẫn không để Đế Vô Tình vào trong mắt.

Hắn ta biết giết được Đế Vô Tình là cơ hội cuối cùng của hắn ta.

Hắn ta thật sự không muốn trở về tháp Ngục Kiếm nữa, nơi đó vốn không dành cho người ở.

“Chịu chết đi!”

Một cái bóng lướt qua, Đông Phương Diệu Thiên lao mạnh về phía Đế Vô Tình, trong lúc đi về phía trước, hơi thở trên người hắn ta tăng nhanh.

Đế Vô Trần lo lắng nói: “Đông Phương Diệu Thiên thiếu đốt tinh huyết, hắn muốn giết Đế Vô Tình bằng mọi giá.”

Sắc mặt Đế Thần thay đổi, hắn tất nhiên cũng cảm nhận được hơi thở trên người Đông Phương Diệu Thiên, đốt máu để nhanh chóng tăng thực lực.

Hắ ta đang muốn quyết đánh đến cùng.

Tất cả mọi người của Bất Tử Tộc đều lo lắng cho Đế Vô Tình.

Ở phía xa, trên hư không, Diệp Trường Sinh thờ ơ nhìn trận chiến giữa hai người, đốt cháy máu rất lợi hại sao?

Chẳng qua chỉ là không còn cách nào khác mà thôi.

Xùy.

Đế Vô Tình đứng lơ lửng giữa không trung, trong tay cầm Bất Tử Hoàng Tuyền Thương, đón nhận đòn tấn công của Đông Phương Diệu Thiên.

Tiếng nổ lớn truyền ra trên không trung, Đông Phương Diệu Thiên bị đánh bay ra ngoài, linh khí bao phủ trên cơ thể hắn ta biến mất.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right