Chương 1316: Cách Chết Bí Hiểm (2)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 1 lượt đọc

Chương 1316: Cách Chết Bí Hiểm (2)

Lý Đằng ăn uống ngấu nghiến, bây giờ đã no căng bụng.

Thực ra hắn có để ý gã mập hành động một mình, nhưng mà không hề ngăn lại.

Vì hắn nghĩ nếu gã mập chết đi, có thể cái chết của tên này sẽ để lại manh mối có ích.

Mấy nhân vật phụ không phải để thử nghiệm hay sao?

“Cho hỏi nhà vệ sinh ở đâu?”

Lý Đằng cùng những người khác hỏi nữ nhân viên.

“Mời đi theo tôi.” Nữ nhân viên làm động tác mời.

Mọi người rời khỏi nhà ăn không xa thì thấy nữ nhân viên khác từ ngoài bước vào.

“Có phải cô mới trở về từ nhà vệ sinh hay không?” Có người hỏi nữ nhân viên vừa đến.

“Đúng vậy.”

“Cô có thấy gã mập đó không?”

“Không thấy.” Nữ nhân viên lắc đầu.

“Vậy anh ta đi đâu? Rõ ràng là đi vệ sinh mà!” Mọi người có chút nghi ngờ.

Ngay bên cạnh nhà ăn có một nhà vệ sinh, không cần phải đi xa.

Tám người còn lại chia làm bốn nam bốn nữ, mỗi người vào nhà vệ sinh tìm kiếm người mập.

“Bên này không thấy, bên kia tìm được không?”

“Anh ta là nam, làm sao có thể đi vào nhà vệ sinh nữ được?” Các cô gái lắc đầu.

“Lỡ bị ma nữ kéo qua thì sao? Đã kiểm tra từng buồng chưa?”

“Kiểm tra rồi, thật sự không có.”

“Thật kỳ lạ, anh ta đi đâu rồi?”

Mọi người bàn tán xôn xao, dù không ai nói ra nhưng đều thống nhất một điểm: gã mập hành động một mình, bây giờ mất tích thì có lẽ đã gặp chuyện không may.

“Thật không hiểu nổi, đã chết hai người rồi, sao anh ta còn hành động một mình? Nghĩ mình sống dai chắc?”

“Có thể lúc đến đây đã chán sống rồi, nếu không, thật sự rất khó giải thích.”

“Cũng có thể, nhiều người mất đi người thân, một mình sống chẳng còn ý nghĩa gì.”

“Tôi không thấy gã mập đó có ý định tự sát, anh ta rất ham sống, nói chuyện về gái gú là hai mắt sáng rực.”

Mọi người tiếp tục thảo luận.

“Gần đây còn nhà vệ sinh nào khác không?” Lý Đằng hỏi nữ nhân viên.

“Trong sơn trang có hơn chục nhà vệ sinh!” Nữ nhân viên đáp.

“Gần nhất là những chỗ nào? Dẫn chúng tôi đi xem.” Lý Đằng yêu cầu.

Lý Đằng biết gã mập rời đi theo nữ nhân viên kia, danh tính của hai nữ nhân viên này rất đáng ngờ.

Có thể là người ngoài hành tinh, hoặc ma quỷ do người ngoài hành tinh tạo ra.

Lý Đằng cảm thấy cái chết của người mập có liên quan đến bọn họ, đặc biệt là nữ nhân viên vừa rời đi cùng gã mập.

Nữ nhân viên dẫn Lý Đằng và những người khác tới vài nhà vệ sinh gần đó, tìm kiếm khắp nơi nhưng không thấy bóng dáng gã mập.

Như thể gã mập đã bốc hơi khỏi nhân gian.

Trời bắt đầu nhá nhem tối.

Khi trời tối hẳn, lòng người càng thêm hoảng loạn và bất an.

Trong sơn trang kỳ lạ này, đã có hai người chết bất ngờ, một người mất tích không dấu vết, thi thể cũng không tìm thấy.

Có thể tưởng tượng, khi trời tối sẽ càng thêm đáng sợ.

Một số người chậm hiểu chưa nhận ra vấn đề, nhưng mấy người thông minh đã nhận ra hai nữ nhân viên này có vấn đề.

Nhưng biết họ có vấn đề thì sao? Không thể nói ra trước mặt bọn họ, lỡ bọn họ nổi điên giết người thì sao?

Thông thường, đông người sẽ cảm thấy an toàn hơn.

Nhưng hai người đầu tiên cũng ở gần mọi người, cứ chết không rõ lý do như vậy.

Theo lí thuyết, nếu ở đây có quỷ, quỷ sẽ không kiêng kị nhiều người ít người, nếu muốn giết người, lúc đó trực tiếp ra tay giết người.

Trước khi tìm ra nguyên lý giết người, không có ai biết mình có phải là nạn nhân tiếp theo hay không.

Mắt thấy trời đã vào đêm, không tìm được gã mập, mọi người đề nghị dừng tìm kiếm, trước tiên tìm nơi nghỉ ngơi.

Nữ nhân viên dẫn mọi người đến một biệt thự gần đó dùng để chiêu đãi khách.

“Đêm khuya nếu cần gì, có thể bấm số ‘0’ trên điện thoại bàn, sau đó theo hướng dẫn để gọi lễ tân, sẽ có chúng tôi hỗ trợ.” Nữ nhân viên nói.

“Được rồi.” Mọi người đáp, nhưng lòng thầm mắng chửi… ai biết các cô là người hay quỷ? Nửa đêm ai dám gọi?

“Chúc quý khách có kỳ nghỉ vui vẻ tại Nhàn Ngư Sơn Trang!” Hai nữ nhân viên cúi chào, mỉm cười rạng rỡ rồi rời đi.

“Chỉ cần không chết là tốt rồi.”

“Kỳ nghỉ? Vui vẻ? Chúng ta là đội cảm tử chứ có phải đi nghỉ đâu?”

“Đúng thế! Chúng ta có nhiệm vụ là cứu trái đất và nhân loại!”

“Cô tin lời bọn họ à? Có tin là bọn họ thấy ai đi chịu chết cũng nói như vậy?”

“Chắc chắn rồi! Cứu trái đất và nhân loại, ít nhất cũng phải có người chuyên nghiệp chứ? Chúng ta chỉ là một lũ tạp nham mà thôi.”

“Đừng nói mấy chuyện đó nữa, bàn xem tối nay làm sao an toàn sống sót.”

“Tôi đề nghị chúng ta không nên chia ra, tất cả ở cùng nhau. Nếu cần đi vệ sinh, bốn nam bốn nữ, một người đi, ba người khác canh chừng, mọi người đều phải trong tầm mắt, như vậy mới an toàn.”

“An toàn? Hai người kia chết thế nào? Trước mặt mọi người đấy thôi, có ở cùng nhau cũng không giúp gì.”

“Hai người đó chết trước mặt mọi người, nhưng đi lẻ càng chết nhanh hơn! Gã mập mất tích không phải vì đi một mình sao? Ở cùng nhau vẫn hơn lẻ loi chứ? Không đồng ý thì tự đi một mình, không ai cản.”

“Sao anh nói vậy? Tôi chỉ nói thôi, có bảo tôi đi một mình đâu.”

“Đừng cãi nhau nữa! Giờ cãi nhau có ích gì?”

Mọi người ngồi trên ghế sofa trong phòng khách biệt thự, tranh luận liên mồm.

“Mọi người có thể yên lặng chút không?” Noto Yuki cao giọng.

Cuối cùng mọi người cũng yên lặng.

“Nếu các người muốn sống sót, tôi đề nghị các người nghe theo ý kiến của anh ấy.” Noto Yuki chỉ vào Lý Đằng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right