Chương 1385: Kéo Giờ (2)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 1 lượt đọc

Chương 1385: Kéo Giờ (2)

Việc cưỡng chế giữ chủ nhiệm Hoàng vừa rồi cũng là bất đắc dĩ, nhưng dù sao cũng ở mức độ nhẹ.

“Vi phạm? Gã họ Hoàng làm việc có vi phạm không? Hiện tại chúng ta không cần tuân thủ các quy định trong thế giới giả lập này, chỉ cần không vi phạm quy tắc nhiệm vụ là được. Cách tôi vừa nói với anh vì không phải chúng ta trực tiếp thực hiện nên không vi phạm quy tắc.” Lý Đằng nhắc nhở Cao Phong.

“Nếu đã là thế giới giả lập, sao anh còn phải làm phức tạp vấn đề?” Cao Phong vẫn không đồng ý với Lý Đằng.

“Chúng ta vừa giữ gã họ Hoàng, hắn đã khiếu nại lên cấp trên, người của cấp trên đang đến đây. Nếu để hắn đi, thậm chí để hắn nói với cấp trên rằng chúng ta vi phạm quy trình, có thể chúng ta sẽ bị tước đoạt quyền tra án lần này. Khi đó, không phải là phức tạp vấn đề, mà là nhiệm vụ thất bại! Trở về nhà tù và bị tử hình ngay lập tức!” Lý Đằng nhắc lại với Cao Phong.

“Cậu…

“Thôi được rồi.”

Nghe Lý Đằng nói vậy, Cao Phong lập tức nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề, chỉ còn cách đồng ý với kế hoạch của Lý Đằng.

“Anh hãy nói kế hoạch của tôi với hai nữ đồng nghiệp, bảo bọn họ phối hợp toàn lực. Tôi sẽ không lên lại, tôi sẽ ở dưới ngăn cản người của cục trưởng Đổng, việc trên đó hoàn toàn giao cho các anh, nhất định phải làm theo kế hoạch, nếu không hậu quả khó lường!” Lý Đằng tiếp tục sắp xếp.

“Được.”

Sau khi phân công qua điện thoại, Lý Đằng dẫn Tiêu Lan và nam sinh kia nhanh chóng đến dưới ký túc xá.

“Tôi đã nói chuyện với cảnh sát Cao, lát nữa các người nhất định phải làm theo những gì tôi dặn, nhớ kỹ các bước quan trọng, không được thiếu một bước!” Lý Đằng dặn dò thêm.

Hai người trông có vẻ căng thẳng.

“Hãy nghĩ về những gì hắn đã làm với em! Gần như hủy hoại cuộc đời em! Còn cậu, bạn gái cậu yêu bị người ta làm nhục, cơ hội báo thù tốt như vậy mà không nắm lấy, cậu có còn là đàn ông không? Hãy mạnh mẽ lên! Muốn lấy lại công lý phải có dũng khí không sợ hãi!” Lý Đằng nói khích thêm vài câu.

Nghe lời Lý Đằng, hai người bớt căng thẳng hơn, theo sự sắp xếp của Lý Đằng, bọn họ vào ký túc xá, leo cầu thang lên văn phòng của chủ nhiệm Hoàng.

Lý Đằng thì đi tuần tra dưới toà nhà.

Người của cực trưởng Đổng không đến nhanh như dự đoán, ước chừng khoảng 15 phút sau, một chiếc xe dừng gần ký túc xá, một người đàn ông trung niên bước ra, đi thẳng về phía ký túc xá.

“Lãnh đạo đã đến?” Lý Đằng tiến lên chào.

“Tiểu Lý? Là cậu sao, cục trưởng Đổng gọi điện cho cậu, sao cậu còn nghi ngờ danh tính của ông ta?” Người đàn ông trung niên không vui hỏi.

Cục trưởng Đổng và chủ nhiệm Hoàng rất thân, chủ nhiệm Hoàng bị Cao Phong và Lý Đằng điều tra, gọi điện phản ánh với cực trưởng Đổng, cục trưởng Đổng bảo Cao Phong và Lý Đằng nghe điện thoại, Lý Đằng nghe xong còn nghi ngờ danh tính của cục trưởng Đổng.

Cục trưởng Đổng rất giận, nên phái người thân tín này đến giúp chủ nhiệm Hoàng.

“Tôi đang bảo vệ cục trưởng Đổng.” Lý Đằng hạ giọng, thần bí nói.

“Là ý gì?” Người đàn ông trung niên nhíu mày.

“Ở đây đông người, không tiện nói. Chúng ta sang chỗ kia, chuyện này rất quan trọng, liên quan rất rộng, sơ suất một chút sẽ gây hậu quả nghiêm trọng, hối hận không kịp.” Lý Đằng nói nhỏ, kéo người đàn ông sang chỗ khác.

“Thôi được rồi, nói ở đây đi! Cậu làm gì vậy?” Người đàn ông trung niên nhận lệnh đến giúp chủ nhiệm Hoàng, tiện thể quở trách Cao Phong và Lý Đằng.

“Thưa lãnh đạo, chuyện là thế này, hôm qua ở trường có một nữ sinh tên là Dương Lệ…” Lý Đằng bắt đầu kể dài dòng.

“Cậu nói trọng điểm được không?” Người đàn ông trung niên nghe mà mất hết kiên nhẫn.

“Trọng điểm là, bây giờ gia đình cô ấy đã đến, sau đó thì…” Lý Đằng tiếp tục kể.

“Cậu có phải đang cố tình lãng phí thời gian của tôi? Cậu vừa nói gì bảo vệ cục trưởng Đổng, nói thẳng trọng điểm đi?” Người đàn ông trung niên càng mất kiên nhẫn.

“Chuyện là thế này, sáng nay chúng tôi đã nói chuyện với nhiều người liên quan, sau đó thì…” Lý Đằng tiếp tục kéo dài.

“Cậu không nói thẳng đúng không? Tôi lên lầu đây.” Người đàn ông trung niên nhận ra Lý Đằng đang cố tình kéo dài thời gian.

“Thưa lãnh đạo, hãy nghe tôi nói hết đã.” Lý Đằng nắm tay người đàn ông trung niên.

Người đàn ông cố gắng giật tay ra nhưng không thể, tức giận nhìn Lý Đằng, tay kia cũng nắm chặt, dường như chuẩn bị tát.

“Anh dám tát tôi, hôm nay tôi sẽ tự vệ đến cùng!” Lý Đằng cười thầm trong bụng.

“Bỏ tay ra!” Người đàn ông trung niên cuối cùng không tát, chỉ tiếp tục mắng Lý Đằng.

“Thưa lãnh đạo, chuyện tôi sắp nói rất quan trọng, rất quan trọng, ngài nhất định phải…” Lý Đằng đang nói thì từ trên văn phòng có vật nặng rơi xuống.

‘Rầm!’ Một tiếng nổ lớn.

Cả hai đều giật mình, nhìn về phía đó.

Thì ra có người từ trên lầu rơi xuống!

Cả hai lập tức chạy đến.

Thì ra người rơi xuống là chủ nhiệm Hoàng.

Đầu đập xuống đất, vỡ một nửa, máu từ đầu chảy ra.

“Chuyện gì thế này!?” Người đàn ông trung niên kinh ngạc.

Ông ta đến là để giúp chủ nhiệm Hoàng, đồng thời quở trách Cao Phong và Lý Đằng.

Kết quả chưa kịp giúp chủ nhiệm Hoàng, ông ta đã rơi từ trên lầu xuống chết!

“Chậc chậc… Khụ, phải bảo vệ hiện trường, lãnh đạo ngài cũng là nhân chứng, ngài không thể đi đâu, phải ở lại để điều tra.” Lý Đằng vẫn nắm tay người đàn ông.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right