Chương 1394: Thanh Đồng (1)
Lý Đằng điều khiển nhân viên giao hàng trên máy tính.
Chính thức bắt đầu cuộc phiêu lưu trong thế giới nhiệm vụ lần này.
Cách chơi có vài nét tương đồng với trò chơi GTA, nhưng chế độ điều khiển thì phong phú hơn.
Có thể điều khiển bằng chuột và bàn phím, cũng có thể điều khiển bằng tay cầm. Cũng có thể chuyển đổi sang điều khiển bằng giọng nói, thậm chí là điều khiển bằng động tác cơ thể.
Điều khiển bằng giọng nói có nghĩa là ngồi trước máy tính và nói một câu, chẳng hạn: “Đi sang phố đối diện mua một cây kem!”
Nhân vật shipper trên màn hình sẽ tự động đi đến lề đường, đợi đèn xanh rồi đi qua đường, tìm chỗ bán kem bên kia đường, mua một cây kem từ người bán hàng, sau đó lấy điện thoại ra quét mã thanh toán.
Điều khiển bằng cử động cơ thể thậm chí còn đơn giản hơn, sau khi chuyển sang chế độ điều khiển bằng động tác cơ thể, những gì Lý Đằng làm trước máy tính thì nhân vật trên màn hình cũng sẽ làm theo những động tác đó.
Chức năng tốt nhất của tài khoản là chức năng ủy thác.
Có thể sắp xếp cuộc sống hàng ngày của nhân vật một cách tổng thể, sau đó uỷ thác nhiệm vụ cụ thể cho hệ thống, hệ thống sẽ điều khiển nhân vật tự hành động theo sự sắp xếp của Lý Đằng.
Ví dụ như nhân viên giao hàng này, Lý Đằng có thể thiết lập cho anh ta tiếp tục giao hàng, anh ta sẽ được hệ thống điều khiển, hoàn thành nhiệm vụ giao hàng một cách máy móc, mỗi ngày số tiền kiếm được ngoài việc nuôi sống bản thân thì phần dư ra có thể chuyển khoản cho Lý Đằng.
Đây là cách chơi điển hình của việc mở acc clone trong game online để nuôi acc chính.
Nhưng bây giờ Lý Đằng gặp phải một vấn đề.
Đó là chiếc xe điện của nhân viên giao hàng này đã bị đâm nát, hắn ta không thể tự động giao hàng.
Muốn ủy thác cho hệ thống tự động thao tác thì phải tạo đủ điều kiện tiên quyết cho anh ta tự động hoạt động mới được.
“Này! Đứng lại! Người bị tai nạn ở ngã tư là anh à? Chảy máu nhiều thế mà chạy gì chứ?” Âm thanh phát ra từ loa di động.
Lý Đằng điều khiển nhân viên giao hàng quay lại nhìn, thấy một viên cảnh sát giao thông chạy tới.
Đằng sau cảnh sát giao thông là nữ tài xế kia.
“Đồng chí cảnh sát, anh nghe tôi nói, vừa rồi…” Nữ tài xế vừa chạy vừa thở hổn hển nói.
Một người đàn ông mập mạp chạy theo sau nữ tài xế, cũng thở hổn hển mà chạy đến.
Lý Đằng lập tức điều khiển shipper thực hiện động tác nằm xuống, tựa vào một cái cây gần đó từ từ nằm xuống.
“Bị thương nặng như vậy, tôi đã gọi xe cấp cứu rồi, anh đừng động đậy nữa, nhân viên y tế sẽ đến ngay.” Cảnh sát giao thông chạy tới nói với shipper đang nằm dựa vào cây.
“Tôi không có tiền, không đi bệnh viện.” Lý Đằng chuyển sang điều khiển bằng giọng nói, quả nhiên, anh nói gì thì nhân viên giao hàng sẽ nói y hệt như vậy.
“Vậy sao được? Đầu anh chắc chắn bị thương nặng rồi.” Cảnh sát giao thông lắc đầu.
“Tôi muốn giải quyết riêng với cô ấy.” Lý Đằng chỉ vào nữ tài xế.
“Anh vượt đèn đỏ thì phải chịu toàn bộ trách nhiệm đấy!” Nữ tài xế lập tức nói một câu.
“Anh ta nhiều nhất là chịu trách nhiệm chủ yếu, nhưng chị lái xe quá tốc độ trong khu vực nội thành, không giảm tốc độ khi đến ngã tư, cũng phải chịu trách nhiệm phụ. Đợi đến khi tổ điều tra sự cố lấy được video giám định, nếu tốc độ của chị quá cao, thậm chí có thể cả hai bên sẽ phải chịu trách nhiệm ngang nhau.” Cảnh sát giao thông đính chính lại lời nữ tài xế.
“Không thể ai yếu thế hơn thì có lý chứ? Anh ta không vượt đèn đỏ, thì làm sao xảy ra chuyện này được?” Nữ tài xế tranh cãi.
“Chị không lái xe quá tốc độ, giảm tốc độ khi đến ngã tư thì cũng sẽ không xảy ra chuyện như vậy chứ? Hơn nữa, chị đi giày cao gót lái xe làm gì?” Cảnh sát giao thông chỉ vào đôi giày cao gót của nữ tài xế.
“Anh đừng nói nhiều nữa! Đại ca, anh muốn giải quyết riêng thế nào?” Người đàn ông mập bên cạnh nữ tài xế ngắt lời, đi tới gần shipper đang nằm trên đất đầy máu, hỏi một câu.
Người đàn ông mập này đang rất lo lắng, chiếc xe này thực chất là xe gắn biển giả, nữ tài xế… vợ ông ta không biết điều này.
Chiếc xe này gắn biển của một chiếc xe khác ông ta mua cho người tình ở tỉnh ngoài, hai xe có kiểu dáng giống hệt nhau, nếu tiếp tục dây dưa, bị cảnh sát giao thông phát hiện ra vấn đề, chắc chắn ông ta phải chịu trách nhiệm chính, hơn nữa bảo hiểm cũng không bồi thường, tổn thất sẽ rất lớn.
Shipper này mà vào bệnh viện kiểm tra toàn diện, sau đó nằm viện vài tháng, ít nhất cũng phải bồi thường vài chục ngàn đồng, nếu có thể giải quyết riêng bằng một số tiền nhỏ thì tốt nhất.
“Không có xe điện tôi không thể giao hàng, anh giúp tôi sửa xe điện, rồi đưa thêm tiền chữa thương, chúng ta coi như không quen biết.” Lý Đằng nói với người đàn ông mập.
“Xe điện của anh đã nát bét rồi, e là không sửa được, thế này nhé, tôi bồi thường cho anh 5 ngàn tệ, coi như là tiền mua xe điện và tiền chữa thương, anh thấy sao?” Người đàn ông mập mặc cả với Lý Đằng.
“5 ngàn? Anh điên rồi à? Sao không đưa cho công ty bảo hiểm giải quyết?” Nữ tài xế chen vào nói.
“Câm miệng cho tôi! Tôi nói tôi sẽ giải quyết mà cô xen vào cái gì?” Người đàn ông mập nổi giận đùng đùng quát vào mặt nữ tài xế.