Chương 1292: Nỗi Sợ Hãi Của Tam Đại Chủ Tể

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 2 lượt đọc

Chương 1292: Nỗi Sợ Hãi Của Tam Đại Chủ Tể

Nếu chuyện này đến tai bộ phận quản lý quý tộc, Lâm Bất Phàm ít nhất cũng sẽ bị khiển trách.

Hách Nhân nhìn Lâm Phi, càng lộ ra vẻ mặt bội phục nói: “Chậc chậc… Hôm qua Lâm nhị thiếu gia ở cổng thành vênh váo lắm!

Nào là Lâm Động vĩnh viễn không về được nữa, nào là Lâm Động đã biến thành phân ma thú, thật khiến người ta mở rộng tầm mắt.”

Lâm Động sống hay chết vốn chẳng liên quan đến Hách Nhân, nếu có thể, hắn chỉ mong người Lâm gia chết hết mới hả dạ.

Hắn đến đây rõ ràng là muốn gây chuyện, chỉ cần hắn không ra tay trước thì Lâm Bất Phàm cũng không thể làm gì được hắn.

Những gì Lâm Phi nói hôm qua ở cổng thành đã bị không ít người nghe thấy.

Nếu như bình thường, những người này có nghe thấy thì cũng chẳng sao, hắn nào phải sợ.

Dù chuyện này có bị đưa ra bàn tán công khai thì cũng chẳng tổn hại gì đến hắn.

Nhưng hôm nay lại bị vạch trần trong tình cảnh này thì đúng là có chút ảnh hưởng.

“Nếu sự việc là như vậy thì Lâm thiếu gia này thật quá đáng. Dù sao cũng là cùng cha khác mẹ, trên người đều chảy dòng máu Lâm gia.”

“Ai nói không phải chứ, cho dù có giả vờ rơi vài giọt nước mắt thì mọi người cũng sẽ ca ngợi một phen.”

“Nếu chuyện này truyền ra ngoài, Lâm nhị thiếu gia muốn kế thừa tước vị của Lâm Tước gia e là không xong rồi.”

Lâm Phi nghe thấy những lời bàn tán xôn xao này thì luống cuống tay chân.

Lâm Bất Phàm lúc này bước đến trước mặt y, chắn y ở phía sau.

Lão lạnh lùng nhìn Hách Nhân, giọng nói lạnh lẽo: “Hách Nhân, ngươi cố tình muốn gây sự với Lâm gia ta phải không?”

Hách Nhân lúc này sao có thể chịu lùi bước, hắn tiến lên hai bước, ưỡn cái bụng bự ra: “Hừ… nói như thể Hách gia ta sợ Lâm gia các ngươi vậy.”

Ngay trong lúc căng thẳng này, một giọng nói từ bên ngoài vang lên.

“Hách Tước gia, bình thường lời ngươi nói chẳng ra gì, hôm nay bổn gia chủ lại thấy thích nghe đấy.”

Dứt lời, một vị trung niên mặc áo trắng, cằm có chòm râu quai nón bước vào đại sảnh.

“Tô gia chủ, sao hắn lại đến đây?”

Mọi người nhìn thấy người đến, đều vô cùng kinh ngạc.

Tô gia và Lâm gia vốn chẳng liên quan gì đến nhau, sao lại đến góp vui chứ.

“Ái chà, lão Tô, ngươi cũng đến à?” Hách Nhân cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Tô gia chủ cười khà khà: “Hắc hắc, Lâm đại Tước gia nhà ta đang có chuyện vui, ta sao có thể không đến?!”

Lâm Bất Phàm sa sầm mặt mày: “Tô Văn, ngươi có ý gì?”

Tô Văn vuốt chòm râu quai nón, cười ha hả: “Ha ha… chẳng có ý gì cả, ta chỉ thấy Lâm Bất Phàm ngươi làm vậy thật sự là đức không xứng với vị.”

Tuy Tô Văn không có tước vị gì nhưng hắn không sợ Lâm Bất Phàm.

Cho dù là thực lực của hắn hay là thực lực của Tô gia đều mạnh hơn Lâm gia.

Hắn căn bản chẳng cần phải sợ Lâm Bất Phàm chỉ có tước vị Tử tước.

“Điều này Đàm mỗ ta hoàn toàn đồng ý!” Lại một giọng nói vang lên.

Người này từ trên trời đáp xuống, bước vào đại sảnh Lâm gia.

“Chậc, đến rồi đến rồi, tứ đại gia tộc của Phượng Ngô thành chúng ta, đến đông đủ cả rồi!”

Người đến là cao thủ số một Phượng Ngô thành - Đàm Thông, có thực lực Vũ Đế cửu giai.

Tuy hắn không có tước vị quý tộc, nhưng ở Mộc Dương phủ cũng là nhân vật có máu mặt.

“Hắc hắc… vốn dĩ thực lực của mọi người đều ngang nhau, ba thế lực này ở Phượng Ngô thành tạo thành thế chân vạc.

Nếu Lâm gia thật sự kết thông gia với Mạc gia thì Lâm gia sẽ độc bá. Đây là điều không ai muốn thấy.”

Ngay lúc mọi người đang bàn tán xôn xao, Đàm Vĩnh Lâm, Tô Nhất Minh, tiểu mập lúc này từ bên ngoài đi vào.

Đàm Vĩnh Lâm nhìn chằm chằm Lâm Phi, lạnh lùng hỏi: “Lâm nhị thiếu gia, nghe nói ở Vân Vụ sơn mạch, ngươi và thị vệ đã ra tay với Lâm Động, không biết là thật hay giả?”

Tô Nhất Minh cũng bước ra phụ họa: “Đúng vậy, chúng ta là huynh đệ kết nghĩa của Lâm Động, hôm nay muốn hỏi Lâm nhị thiếu gia cho rõ ràng.”

Lâm Phi lúc này có chút luống cuống, chuyện này bọn họ biết được bằng cách nào?

Mấy tên thị vệ của y tuyệt đối không thể tiết lộ chuyện này ra ngoài.

Vậy Đàm Vĩnh Lâm biết được bằng cách nào? Chẳng lẽ Lâm Động chưa chết?

Nhưng lúc này y không có thời gian suy nghĩ nhiều, vội vàng phủ nhận: “Ngươi… ngươi nói bậy, ta làm sao có thể ra tay với Lâm Động được.”

Nhưng bộ dạng này của y, ai nhìn cũng biết là chột dạ.

Chẳng lẽ sự việc thật sự như lời Đàm Vĩnh Lâm nói?

“Ha ha… vậy sao? Theo ta được biết, sau khi Lâm Động tiến vào Vân Vụ sơn mạch vẫn luôn đi cùng ngươi.

Không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì mà Lâm Động bỗng nhiên mất tích. Về điểm này, Lâm nhị thiếu gia có thể giải thích cho chúng ta được không?” Tiểu mập bức hỏi từng bước.

“Ngươi nói bậy, ngươi dám vu oan giá họa cho bản thiếu gia, có tin ta lập tức sai người diệt cả nhà ngươi không?”

Lâm Phi hung dữ nhìn tiểu mập, tiểu tử này vốn là con nhà thường dân.

Trong nhà lại chẳng có thế lực gì, vậy mà dám nói chuyện với bản thiếu gia như vậy.

Chờ chuyện này qua đi, ta nhất định phải sai người diệt cả nhà ngươi, để ngươi biết đối đầu với bản thiếu gia sẽ có kết cục thế nào.

Nhưng Lâm Phi vừa dứt lời, cả sảnh đường đều kinh ngạc.

Mọi người đều kinh ngạc nhìn Lâm Phi, bọn họ không ngờ ở đây, trước mặt mọi người.