Chương 1976: Lấy ra lá bài tẩy

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 2 lượt đọc

Chương 1976: Lấy ra lá bài tẩy

“Ha ha… Lão đầu, ngươi biết cái gì là đáng sợ nhất không?”

Thụy Lân cười lớn, hắn có cách giải thích khác.

Khô Mộc tò mò quay đầu nhìn Thụy Lân, “Là gì?”

“Chờ chết.”

Thụy Lân mỉm cười nói ra hai chữ.

“Mắt mở trừng trừng nhìn cái chết của mình đến gần, sau đó trơ mắt nhìn mình chết đi.

Đối với những kẻ được gọi là thần linh kia mà nói, không có gì đáng sợ hơn chuyện này.”

Đúng vậy, trơ mắt chờ đợi cái chết của mình, sau đó trơ mắt nhìn mình chết đi.

Đối với một vị thần mà nói, đó là thời khắc tàn nhẫn, sợ hãi và hắc ám nhất.

Thân là thần, có được thần uy chí cao vô thượng.

Có sinh mệnh vô tận.

Mà lúc này, bọn họ đang chờ đợi tử vong.

Trơ mắt nhìn đồng bạn từng người một bị giết chết.

Chuyện tàn nhẫn nhất thế gian, cùng lắm cũng chỉ như thế này mà thôi.

Nơi này không có chuyện giết người bất quá đầu rơi xuống đất, mười tám năm sau lại là một hảo hán.

Nơi này không có chuyện nhân sinh tự cổ ai không chết, lưu lại tấm lòng son chiếu sử sách.

Nơi này không có cái chết nặng tựa Thái Sơn, nhẹ tựa lông hồng.

Ở thế giới này, mọi người chính là vì muốn sống mới tu luyện.

Chính là vì muốn sống mới chịu nhục.

Chính là vì muốn sống mới trở thành vị thần cao cao tại thượng, có sinh mệnh vô tận này.

Ngươi còn sống mới là thần, chết rồi ngay cả một đống phân của Ma thú cũng không bằng.

Vì sống sót, gia chủ Âu Dương Liệt của Âu Dương Thần Tộc cao cao tại thượng, cũng buông xuống tư thái cao ngạo của hắn.

“Nếu như chuyện này dừng ở đây, ta cam đoan tất cả đều không truy cứu, về sau cũng đình chỉ tàn sát Phóng Trục Chi Địa, ngươi thấy thế nào?”

Âu Dương Liệt nhìn tộc nhân của mình từng người chết đi, hai mắt giật giật.

Mẹ nó, ta bị phẫn nộ làm choáng váng đầu óc, thế mà lại không để phân thân tới.

Mà là bản thể đến đây.

Sai lầm rồi!

Nếu như ta chết, vậy coi như thật sự không còn.

Ta vất vả lắm mới tu luyện tới Thiên Hoang giới, không thể cứ như vậy chết đi được.

Bất kể là phải trả giá bao nhiêu, ta cũng sẽ không tiếc.

Nhưng mà Nhất Hào căn bản không để ý tới hắn, tiếp tục từng người một dọn dẹp.

“Ngươi rốt cuộc có yêu cầu gì, nếu như có thể thỏa mãn, bổn tộc trưởng nhất định sẽ thỏa mãn.

Nếu như bây giờ không thể thỏa mãn, bổn tộc trưởng sẽ dâng lên toàn bộ gia sản bảo vật của Âu Dương Thần Tộc.”

Âu Dương Liệt có chút nóng nảy, rốt cuộc là yêu cầu gì, ngươi cũng phải nói một câu chứ!

Ngươi không nói làm sao ta biết ngươi có yêu cầu gì?

Nhưng mà Nhất Hào tiếp tục không để ý tới!

“Chẳng lẽ một chút đường lui cũng không có sao?”

Âu Dương Liệt còn chưa từ bỏ hy vọng, tiếp tục mở miệng hỏi.

Trong giọng nói, có một tia cầu xin.

Sau khi Nhất Hào xử lý xong người cuối cùng, chậm rãi đi tới trước mặt Âu Dương Liệt.

“Hiện tại đến phiên ngươi!”

Vẻ mặt lãnh khốc của Nhất Hào.

Ánh mắt đạm mạc.

Giọng điệu vô cùng lạnh lùng.

Khiến cho Âu Dương Liệt kinh hãi.

“Ngươi thật sự dám giết ta?”

Âu Dương Liệt thực sự không nghĩ ra, đối phương tại sao nhất định phải giết hắn.

Cho dù hắn có làm sai chuyện gì, nhưng hắn cũng có thể trả giá để bù đắp.

Ngươi cái gì cũng không nói, cho dù để cho ta chết, ta cũng chết không nhắm mắt.

“Ngươi có thể nói ra lý do khiến ta không dám không?”

Nhất Hào càng không nghĩ ra, ngươi sắp chết rồi còn nói nhiều lời vô nghĩa như vậy làm gì.

Quan hệ của chúng ta đã là không chết không thôi, ta còn có thể thả ngươi trở về sao?

Ngươi đây không phải là nằm mơ giữa ban ngày sao!

“Ta là tộc trưởng Âu Dương Thần Tộc, ta có được tài phú vô tận, cùng tài nguyên tu luyện…

Chỉ cần ngươi thả ta, những thứ này ta đều có thể dâng hết cho ngươi.”

Âu Dương Liệt đối với lời nói của mình phi thường có lòng tin, hắn nguyện ý trả một cái giá lớn như vậy, ngươi dù sao cũng phải suy nghĩ một chút chứ.

Nhưng mà lời nói tiếp theo của Nhất Hào, khiến hắn lập tức rơi vào hầm băng.

“Nhưng bây giờ ngươi, chỉ là tù nhân của ta mà thôi!”

Ngươi một tên tù nhân nói nhiều lời vô nghĩa như vậy làm gì, ngoan ngoãn chờ chết không tốt sao.

“Giết ta, Âu Dương Thần Tộc ta, sẽ cùng ngươi không chết không thôi.”

Nếu như mềm không được vậy thì cứng rắn vậy.

“Ta, không, quan, tâm.”

Nhất Hào nhún vai.

Âu Dương Thần Tộc các ngươi rất lợi hại sao?

Nếu như thật sự rất lợi hại, cũng sẽ không rơi vào kết cục như bây giờ.

“Vậy ngươi có bản lĩnh thì thả ta ra, cùng ta quang minh chính đại quyết đấu một trận!”

Khóe mắt Âu Dương Liệt hiện lên tia sáng, chỉ cần thả hắn ra, hắn sẽ lập tức hoán đổi với phân thân.

Đến lúc đó chúng ta lại từ từ tính sổ.

Nhất Hào cười cười không để có thể , loại trò vặt này lừa gạt những kẻ ngốc nghếch còn được.

Âu Dương Liệt đã không còn kiên nhẫn, tên này sao lại không ăn mềm cũng chẳng ăn cứng vậy.

“Rốt cuộc là ai? Cho dù chết cũng phải để cho ta chết một cách minh bạch.”

Cuối cùng Âu Dương Liệt cũng không còn cách nào khác, nhưng trước khi chết, ít nhất hắn phải biết người này rốt cuộc là ai.

“Ha ha… Ta là ai không quan trọng, quan trọng là, các ngươi tới một ta giết một, tới một đám ta diệt một đám.”

Nhất Hào lộ ra nụ cười như ác ma.

“Tộc trưởng!”

Lúc này một giọng nói khiến cho đôi mắt không có thần thái của Âu Dương Liệt lần nữa sáng lên.

Hiện tại hắn bị định trụ thân hình, không thể nhìn thấy người tới là ai.

Nhưng giọng nói này hắn lại vô cùng rõ ràng.

Đại trưởng lão Âu Dương Tuân của Âu Dương Thần Tộc.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right