Chương 2033: Cuồng Phong Không Gia
Thứ nhất loại chuyện này phi thường không quang minh chính đại, ngươi từ bỏ thì cũng thôi đi.
Nhưng ngươi dùng cách này để tranh thủ lợi ích, đó chính là đi ngược lại với ý chí võ đạo.
Sẽ bị người ta khinh thường.
Tuy da mặt của Tạ Chu Vũ đủ dày, nhưng loại chuyện này hắn cũng không làm được.
Lúc hắn đi ra, đã trao đổi ánh mắt với người phụ trách sòng bạc.
Mọi người sẽ hình thành một loại ăn ý.
Ngươi không nói, ta không nói.
“Hội trưởng, ngài thật sự là anh minh thần võ.”
“Hội trưởng, phương pháp này của ngài thật sự là xưa nay chưa từng có.”
Đám người xung quanh đều khen Tạ Chu Vũ.
Ngay cả mấy vị hội trưởng như Lưu Hoàn Thư cũng giơ ngón tay cái lên với Tạ Chu Vũ.
Vẫn là loại tiền trái lương tâm này tới nhanh a!
“A Di Đà Phật… Các ngươi không thể nói như thế, bổn hội trưởng sẽ kiêu ngạo.”
Tạ Chu Vũ niệm một tiếng Phật hiệu, vẻ mặt hổ thẹn.
Nhưng mà ở trong ánh mắt của hắn, căn bản nhìn không ra thần sắc hổ thẹn.
Đó là một bộ dương dương đắc ý, đó là một bộ càn rỡ vô hạn.
Ngày hôm sau, đợi đến lúc Triệu Nhã Phương thi đấu.
Khi mọi người nhìn thấy Tạ Chu Vũ đầu trọc, tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm.
“Mẹ kiếp, hội trưởng gì đó, sao ngươi lại cạo trọc đầu rồi?”
“Đúng vậy, cạo trọc đầu làm gì? Nhưng bộ dáng này của ngươi vẫn rất đáng yêu.”
Bất kể là trên lôi đài hay dưới lôi đài, người biết đến Tạ Chu Vũ đều vô cùng kinh ngạc.
Đang yên đang lành, tại sao phải cạo trọc đầu?
Chẳng lẽ là xuống tóc để tỏ rõ quyết tâm?
Tạ Chu Vũ chắp tay trước ngực hành lễ Phật.
“A Di Đà Phật, bần tăng xuống tóc, chính là muốn xóa đi lòng kiêu ngạo chậm trễ của bần tăng ở trần thế.
Trừ hết mọi vướng bận, toàn tâm toàn ý tu hành Phật pháp, để độ hóa những người có tiền… hữu duyên như các ngươi.”
Tạ Chu Vũ suýt chút nữa nói người hữu duyên thành người có tiền, may mắn cuối cùng đã sửa lại.
Nếu không anh danh một đời của mình sẽ bị hủy.
Rất nhiều người ở đây đều biết tu Phật.
Một số người biết được từ Tây Du Ký, một số người biết được từ Dương Phong.
Dù sao bọn họ cũng biết sự tồn tại của Phật môn và Phật.
“Phật pháp? Phật, ngươi lại muốn tu Phật?”
“Ngươi nha, loại tính cách thối tha không biết xấu hổ này của ngươi, ngươi có thể tu Phật sao?”
Tạ Chu Vũ nghe mọi người ở phía dưới nghị luận ầm ĩ, chỉ trỏ hắn.
Vẫn luôn là bộ dạng cười tủm tỉm, vẻ mặt vô hại.
Nhưng ai biết được, trong lòng Tạ Chu Vũ đã lấy quyển sổ nhỏ ra, ghi chép lại những cái tên và hình dáng của những kẻ đã chế nhạo hắn.
Đến lúc đó nếu như những người này có việc cầu cạnh mình, hừ hừ…
…
Tạ Chu Vũ nhìn Triệu Nhã Phương, lại nhìn một vị khác dự thi.
Cuối cùng đưa mắt đặt ở trên người một người dự thi khác.
“A… Di Đà Phật, vị thí chủ này, ngươi tự mình lăn xuống hay là để bần tăng động thủ?”
Tạ Chu Vũ hét lớn một tiếng, trướng mắt nhìn một người dự thi khác.
Triệu Nhã Phương và người dự thi kia bị tiếng quát bất ngờ của Tạ Chu Vũ làm cho giật mình.
Người dưới lôi đài nhao nhao phát ra tiếng la ó.
“Mẹ kiếp, ngươi gọi là tu Phật pháp?”
“Ngươi nha đây chính là người xuất gia?”
“Ngươi nha không sợ Phật Tổ buổi tối đến giết ngươi sao?”
Một tiếng hét vừa rồi của Tạ Chu Vũ, cùng dáng vẻ hung thần ác sát hiện tại.
Căn bản không có nửa xu quan hệ với người xuất gia.
Người dự thi kia cũng là một Võ Thánh, tuy rằng cảnh giới nhỏ không bằng Tạ Chu Vũ, nhưng hắn căn bản cũng không e ngại.
Nhìn bộ dáng hung thần ác sát của Tạ Chu Vũ, lửa giận tuổi trẻ cũng bốc lên: “Hừ, cái gì lộn xộn, có gan ngươi thì…”
Nhưng mà hắn còn chưa nói hết lời, đã bị Tạ Chu Vũ cắt ngang.
“Im ngay… Nếu thí chủ không thấy quan tài không đổ lệ.
Vậy thì, bần tăng sẽ đến siêu độ cho ngươi.”
Khí thế trên người Tạ Chu Vũ đột nhiên bộc phát ra, đây là lần đầu tiên hắn thể hiện thực lực chân chính của mình.
“A… Di Đà Phật, ngươi mau chết cho bần tăng…”
Nói xong, trong nháy mắt Tạ Chu Vũ đã đi tới trước mặt người dự thi kia, vung nắm đấm lên, đó chính là một trận cuồng phong bão táp.
Phương thức chiến đấu của Tạ Chu Vũ cũng giống như Nhất Hào, thích cảm giác quyền quyền đến thịt.
Nắm đấm kia đánh vào trên thân thể người, loại thanh âm “Bành bành bành bành” kia, có thể khiến hắn càng thêm hưng phấn.
Trong lúc nhất thời, người dự thi kia bị Tạ Chu Vũ đánh cho trở tay không kịp.
Tạ Chu Vũ giống như một võ sĩ, tay đấm chân đá, không từ thủ đoạn nào.
Cái gì mà đá vào hạ bộ, móc mắt, chiêu trò bỉ ổi nào cũng được hắn thi triển ra.
Cái này khiến cho những người dưới lôi đài, mông co rúm lại, hai mắt trợn tròn, nhao nhao nuốt một ngụm nước miếng.
Người dự thi kia trúng một chiêu móc mắt của Tạ Chu Vũ, lại thêm một cước vào hạ bộ, hiện tại đang nằm đó sùi bọt mép.
“Mẹ kiếp, tên này cũng quá hèn hạ quá vô sỉ rồi, người như vậy còn có thể tu Phật sao?”
“Loại chiêu thức hại người này, thật sự là người tu Phật có thể sử dụng sao?”
Bọn họ nhìn người dự thi sùi bọt mép trên mặt đất, có thể cảm nhận được nỗi đau của hắn.
Loại cảm giác đau đớn này, thật sự không phải là thứ mà mọi người có thể chịu đựng được.
“Các ngươi đừng xem thường hắn, đây là người đầu tiên tu Phật ở Phàm Huyền Hoang Giới chúng ta.
Về sau tiền đồ tuyệt đối không thể đo lường được.”
Lúc này, Huyền Linh lên tiếng nói.