Chương 619:

person Tác giả: Hội Thuyết Thoại Trửu Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 03:32 visibility 2 lượt đọc

Chương 619:

Khánh Trần im lặng, ý tưởng này chỉ có Kỵ Sĩ mới có thể nghĩ ra thôi.

Lúc hắn mới đến trang viên lưng chừng núi còn lo những chuyện mình làm sẽ khiến tất cả Vô Tâm Đồng Linh trong trang viên vang lên không ngớt.

Nhưng bây giờ lại có người bảo hắn, tất cả số chuông đó đều là giả!

Những gì ông lão này vừa nói như thể chính hắn có mặt ngày Lý thị được tặng Vô Tâm Đồng Linh, ông lão này rốt cục là ai?

"Ngài là ai, sao lại biết bí mật này? Hơn nữa, sao ngài lại nói chuyện bí mật như thế này cho ta biết?"

Khánh Trần vừa gỡ con cá béo khỏi lưỡi câu, vừa bình thản hỏi:

"Chẳng lẽ ngài đang có âm mưu gì."

Lão tẩu nhíu mày:

"Một ông lão thích câu cá như ta thì có âm mưu gì được?"

"Được rồi."

Khánh Trần lạnh nhạt nói:

"Cá cũng bắt lên cho ngài rồi, ta đi đây. Tất cả những gì ngài vừa nói, ta sẽ coi như chưa nghe thấy gì cả."

"A, ngươi không cảm thấy hứng thú với chuyện này sao?"

Ông lão vui vẻ nói:

"Vậy ngươi có muốn biết, vì sao Kỵ Sĩ lại tặng Vô Tâm Đồng Linh cho gia chủ Lý thị không?"

Khánh Trần nghĩ mội lúc mới nói:

"Bởi vì lãnh tụ của Kỵ Sĩ bây giờ chính là Lý Thúc Đồng, chẳng phải hắn chính là người của Lý gia sao? Chuyện này đâu phải bí mật to tát gì, ngài không nói ta cũng biết."

"Phắc."

Ông lão nói:

"Lúc Lý Thúc Đồng lên làm Kỵ Sĩ, Vô Tâm Đồng Linh đã treo ở đây hơn hai mươi năm rồi!"

"Ồ?"

Khánh Trần bắt đầu cảm thấy hứng thú.

"Lý thị có quan hệ tốt với Kỵ Sĩ vì ông tổ của Lý thị cũng là Kỵ Sĩ, hắn tên là Lý Ứng Duẫn."

Ông lão phát hiện Khánh Trần không biết bí mật này, lập tức vui vẻ nói.

Lý Ứng Duẫn, Khánh Trần đã từng thấy cái tên này trên Thanh Sơn Tuyệt Bích.

Hắn bắt đầu kể chuyện xưa cho Khánh Trần:

"Chắc ngươi không biết chuyện này, vốn Lý Ứng Duẫn không có tài năng kinh doanh, nhưng con trai hắn lại là thiên tài kinh doanh. Khi đó phía Tây Bắc vẫn chưa hình thành cấm địa, người này đã đi đến Tây Bắc, sau đó bắt đầu tạo dựng sự nghiệp ở chỗ đó. Cho nên, Lý thị và Kỵ Sĩ có chúng một nguồn gốc."

Khánh Trần bỗng cảm thấy những gì ông lão nói với hắn hôm nay, như thể đang ám chỉ với hắn một chuyện: Đối phương muốn nói với hắn, Lý thị có quan hệ rất tốt với Kỵ Sĩ.

Điều này khiến Khánh Trần bắt đầu cảnh giác, không phải đối phương biết thân phận của hắn đấy chứ?!

Nhưng rốt cục thân phận của ông lão này là gì.

"Ta đi đây, ngài cứ câu cá tiếp đi."

Khánh Trần xoay người rời khỏi.

Nhưng hắn vừa quay đi đã bị ông lão kéo tay lại:

"Ngươi mang con Long Ngư này về đi, ăn ngon lắm."

Khánh Trần kì quái:

"Chính ngài câu được mà, sao lại đưa cho ta?"

"Niềm vui khi câu là là lúc thấy cá cắn câu chứ không phải ăn nó, ngươi đem đi đi."

Ông lão vui vẻ cười nói:

"Đúng rồi, nếu sau này ngươi muốn nghe thêm nhiều bí mật ít người biết nữa thì cứ đến đây tìm ta mỗi buổi trưa. Ta biết rất nhiều bí mật, đủ khiến ngươi cảm thấy bất ngờ đấy."

Khánh Trần liếc nhìn màn hình trên tay đối phương rồi thầm tự nhủ, cái gì mà niềm vui khi câu cá chứ, đeo thứ này thì còn gì vui nữa.

Hắn do dự một lúc, sau đó vẫn nhận con Long Ngư từ tay đối phương:

"Cám ơn, nếu chúng ta có duyên sẽ gặp lại."

Trên đường trở về, hắn vẫn luôn nghĩ xem thân phận thật sự của đối phương là gì.

Bây giờ hắn có hai manh mối quan trọng, thứ nhất, ông lão biết rất nhiều bí mật của Lý thị, ngay cả chuyện tuyệt mật về Vô Tâm Đồng Linh cũng biết.

Thứ hai, những lúc hắn nói đến Lý thị đều không có thái độ tôn trọng.

Lúc đầu Khánh Trần còn nghĩ đối phương chính là gia chủ của Lý thị, những bây giờ hắn nghĩ lại rồi, không phải gia chủ Lý thị lúc này đang bị bệnh nguy kịch sao, chắc chắn không phải hắn.

Như vậy, rất có thể đối phương là anh hoặc em trai của gia chủ Lý thị? Vì hắn không giành được vị trí gia chủ nên bị giam lỏng trong trang viên lưng chừng núi.

Sau đó vì oán hận nên mới tiết lộ những chuyện bí mật của Lý thị cho người ngoài như hắn, có lẽ hắn muốn mình nói chuyện về Vô Tâm Đồng Linh với những người khác, khi đó mọi người sẽ không còn sợ hãi vật cấm kỵ Vô Tâm Đồng Linh nữa.

Nhưng hắn vẫn không thể chắc chắn được.

Cơ màkhi hắn vừa đi bộ được khoảng hai kilomet, đã bị người khác ngăn cản.

Người ngăn hắn đi ra từ trong rừng cây rồi nói vào tai nghe:

"Tổ trưởng, ta phát hiện một người không rõ danh tính đang trộm Long Ngư, yêu cầu trợ giúp."

Khánh Trần:

"???"

Hắn quay đầu nhìn về hướng cái hồ rồi thầm tự nhủ, hắn CMN lại bị lừa rồi.

Chắc chắn ông lão kia cố ý lừa mình mà, nhất định đối phương biết mình cầm Long Ngư đi ra ngoài sẽ bị bắt, nên mới cố ý đưa con cá này cho hắn.

Hắn gây ra chuyện lớn rồi.

Khánh Trần nhìn họng súng đen ngòm đang chĩa vào đầu mình, sau đó giơ tay đầu hàng:

"Xin chào, ta tên là Khánh Trần, là huấn luyện viên mới đến biệt viện Tri Tân, không phải ta muốn trộm con Long Ngư này, mà do người khác tặng cho ta."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right