Chương 170: Đoàn Xe

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 170: Đoàn Xe

"Môn công pháp này của ta cũng không có tăng cường khí lực, nhưng có thể chuyển hóa nội khí, đây là chỗ kỳ diệu của tâm pháp, tâm pháp Dương Thần Công có thể chuyển hóa nội khí thành nhiệt lực hí dương, lúc đối phó với người có thể không có hiệu quả gì, nhưng nếu như đối phó với tá ám, sẽ cực kỳ hiệu quả."

"Thật ra, môn phái của sư phụ ta lấy hàng yêu trừ quỷ làm mục tiêu chủ yếu, đáng tiếc là bọn họ..."

Nàng nói tới đây, giống như là có lý do gì khó nói tiếp, không hề nhiều lời nữa. Tô An Lâm cũng không nhắc đến, dựa theo lời Phương Dung Nhi dạy, căn cứ vào tâm pháp bắt đầu vận chuyển nội khí.

Nội khí trải qua một vòng vận chuyển không có hiệu quả gì, nhưng trước mắt hắn lại có nhắc nhở.

"Dương Thần Công độ thuần thục +1.”

"Tuy nói nội công tâm pháp chủ yếu là xem tư chất, nhưng nếu chăm chỉ khổ luyện thì hiệu quả cũng rất cao, về sau ngươi mỗi ngày luyện tập, nội khí sẽ chuyển hóa thành chí dương chi lực."

"Vừa rồi ta đã dạy cho ngươi nửa tâm pháp trước, công pháp vẫn còn một nửa sau, mà nửa sau này chính là chiêu thức."

"Sau khi chuyển hóa nội khí thành chí dương lực, cần phải phát tán cổ lực lượng này đi ra ngoài!"

Tô An Lâm gật đầu:

"Không phải là giống như tình huống bình thường, phát nội khí ra ngoài sao?"

Phương Dung Nhi lắc đầu cười:

"Đương nhiên không phải, đó là..."

Có thể là do mặt trời quá nóng, trên thái dương của Tô An Lâm chảy ra mồ hôi.

Phương Dung Nhi sửng sốt, khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo lên, miệng nhô ra, "ọe" một tiếng nôn khan.

Tô An Lâm:

"..."

"Phương tiểu thư, ngươi không sao chứ."

Tô An Lâm nói xong cưỡi ngựa muốn đi qua đỡ.

Phương Dung Nhi vội xua tay:

"Đừng...Đừng tới đây, ta thấy đồ vật bẩn thỉu, sẽ...Sẽ nôn, quá ghê tởm."

Tô An Lâm hết chỗ để nói rồi:

"Ta có chỗ nào bẩn thỉu?"

"Không...Không có chuyện gì..."

Nhìn theo bóng dáng Phương Dung Nhi đang vội rời đi, Tô An Lâm nhịn không được lau mồ hôi, hiện tại hắn nghiêm trọng hoài nghi Phương Dung Nhi đã làm thế nào mà sống tới tận bằng này tuổi. Hơn nữa hắn cũng tò mò, bình thường nàng đi đại tiện, nhìn thấy phân sẽ có biểu tình gì?

Hắn lắc đầu, chuẩn bị chờ Phương Dung Nhi thoải mái hơn một chút sẽ hỏi tiếp thức thứ hai của tâm pháp. Sau đó hắn vừa cưỡi ngựa vừa yên lặng vận chuyển Dương Thần Công.

"Dương Thần Công độ thuần thục +1”

"Dương Thần Công độ thuần thục +1”

Hiệu quả rất chậm, có điều Tô An Lâm không nóng nảy, chỉ cần nhập môn được công pháp này, tiếp theo hắn sẽ trực tiếp thêm điểm. Tối hôm qua sau khi thăng cấp hắn cố tình không dùng đến điểm thuộc tính, là chuẩn bị để dành cho Dương Thần Công.

Lúc này, trước mặt đội ngũ đã xuất hiện một con sông, bắc ngang qua con sông là một cây cầu đá rất hẹp, có chút cũ nát. Hiện tại đã đi ra ngoài cánh rừng, địa thế trống trải, bốn phía không có che lấp, nhìn không sót một chút gì, trái tim của mọi người rốt cuộc cũng buông xuống. Chỉ cần đi qua được, những chỗ trống trải đó không dễ ẩn nấp, không cần lo lắng sẽ gặp được phiền toái.

Đoàn xe bắt đầu đi qua cầu.

Bởi vì cây cầu này đã lâu năm chưa tu sửa, đoàn xe không dám cho xe ngựa đi cùng lúc sang bên kia, dù sao như vậy quá nặng, chỉ sợ cầu không chịu nổi, cho nên để từng chiếc xe ngựa đi qua.

Lúc này rất nguy hiểm, bởi vì một khi chỗ này thật sự có địch nhân, một khi phía trước cùng phía sau bị tập kích, đám người khả năng phải bị chết ở nơi này. Cho nên người của Phương gia đều rất khẩn trưởng, thường thường phái ra một ít người đi tra xét, nếu như có tình huống không đúng có thể kịp thời làm ra phản ứng.

Cũng chỉ có mình Tô An Lâm bình tĩnh nhất, hắn biết ba tên thủ lĩnh của đám đào quân đã bị giết, đám đào quân này chỉ sợ đã tan đi.

Quả nhiên, một đường đi qua này không có bất kỳ nguy hiểm gì.

Chớp mắt, thời gian đã trôi qua, rốt cuộc đoàn người đã tới trấn Lăng Dương. So với mong muốn ban đầu thì nhiều hơn một ngày, nhưng cuối cùng cùng bình yên vô sự.

Vừa mới tới trấn Lăng Dương, không trung lại âm u xuống, mưa đến bất chợt. Mọi người chỉ có thể phủ thêm manh áo tơi, tiến vào trong thành.

Trấn Lăng Dương lớn hơn trấn Hoàng Kê rất nhiều, lại dựa vào sông lớn, đi ra ngoài nữa là Tuyên Châu, ở chỗ đó lại càng lớn hơn nữa, dòng người dày đặc.

Tô An Lâm đi trên đường phố, âm thầm kinh ngạc, nơi này có rất nhiều cửa hàng, bên trong cũng có đủ loại đồ vật, rực rỡ muôn màu.

Mưa rơi càng luc càng lớn, hạt mưa to như hạt đậu nện lên trên mặt đất, bắn tung tóe ra. Quần áo của mọi người đều bị tẩm ướt, nhưng chưa ai kêu ca gì, bởi vì mục đích đã ở ngay trước mặt.

Tô An Lâm cũng không thèm để ý đến trận mưa này, suốt dọc đường đi, Phương Dung Nhi đã nói cho hắn nghe toàn bộ pháp quyết của Dương Thần Công, mà hắn cũng không hề lãng phí thời gian, một đường đi tới đây vẫn luôn vừa đi vừa vận chuyển Dương Thần Công, gia tăng độ thuần thục.

Dương Thần Công đã sớm vào nhập môn, nhưng mà hắn cũng không trực tiếp thêm điểm, bởi vì muốn thêm một bậc Dương Thần Công quá quý giá, cần tới 5 điểm. Dưới loại tình huống này, hắn chuẩn bị thông qua độ thuần thục để chậm rãi thăng cấp.

Sau khi Dương Thần Công nhập môn, chỗ tốt hiện ra rõ ràng, mỗi khi hắn vận chuyển xong một vòng thiên, trong cơ thể lại có một cổ nội khí được chuyển hóa thành chí dương lực cực nóng. Cổ dương lực này làm cho hắn dù là quần áo bị ướt cũng không cảm thấy một chút lạnh lẽo nào, chỉ cần phát động dương lực, từng luồng nhiệt lực sẽ khuếch tán ra tức chi, ấm nóng cực thoải mái.

"Lần này kiếm lớn rồi."

Trong lòng Tô An Lâm rất vui vẻ, lại nhìn lại phía trước, Phương Dung Nhi và Trình Toa Toa đang đi cùng một chỗ.

Đêm đó Yêu Phong Tử đánh úp lại, Trình Toa Toa là người duy nhất còn lại bên cạnh Phương Dung Nhi để bảo vệ nàng, từ sau lần đó, hai người thường thường ghé vào nhau để nói chuyện phiếm, thậm chí tối hôm qua hai người còn ra bờ sông, tay cầm tay chỉ mặc mỗi áo lót để đi vào trong sông tắm rửa.

Đương nhiên là bên cạnh có nha hoàn trông chừng, phòng ngừa có nam tử đến.

Lúc ấy Tô An Lâm đã thấy kinh ngạc, phải biết Phương Dung Nhi là người có chứng sạch sẽ. Người như vậy, lại có thể xuống sông tắm rửa, có thể nói lên rằng dưới ảnh hưởng của Trình Toa Toa, Phương Dung Nhi cũng đã có chút thay đổi.

Chuyện này làm Tô An Lâm không thể hiểu được, Phương Dung Nhi có tiếng là nhẫn nhục chịu đựng, tính tình tốt, người hiền lành, mà Phương Dung Nhi là tiểu thư của gia đình giàu có, có tiếng là khó chiều, không chịu ăn một chút thiệt thòi nào.

Hai người có tính cách hoàn toàn tương phản như vậy lại có thể trở thành khuê mật tốt, như vậy đúng là quá kỳ quái.

Rốt cuộc họ cũng tới Phương gia.

Nhà cửa này nghe nói là lần trước Phương Vinh cố ý đến đây xem, diện tích lớn bằng một nửa trấn Hoàng Kê, tuy rằng đường đi khó khăn, nhưng cũng coi như biệt thự cao cấp, chỉ có một khuyết điểm duy nhất là quá cũ, cửa lớn đã rỉ sét rách nát, đồ dùng bên trong cũng đã mốc meo.

"Trận mưa này chỉ sợ phải rơi vài ngày, người của Ngưu Đầu võ quán và Thanh Diệp võ quán đều đã đồng ý đến đây ở mấy ngày. Tô sư huynh, các ngươi cũng vào ở mấy ngày đi, tòa nhà này rất lớn, phòng ở cũng đủ."

Lúc mọi người vào nhà nghỉ ngơi chỉnh đốn một chút, Phương Sĩ Lễ đi đến trước mặt Tô An Lâm nói. Trận mưa này lớn như vậy, xác thật là không dễ đi. Tô An Lâm gật đầu đồng ý.

"Vậy xin làm phiền."

"Không phiền toái, để ta dẫn các ngươi vào trong biệt viện."

Họ đi theo một người hạ nhân vào một chỗ trong biệt viện, có sáu gian nhà ở, cũng đã đủ cho người của Đại Lực võ quán ở.

Cùng ngày hôm đó, Tô An Lâm và mấy người Mã Lực Mã Đông thu dọn nhà ở và đình viện. Buổi tối ăn cơm xong, ba người Mã Lực Mã Đông và Dương Minh cùng ghé vào bên nhau nói nhỏ. Tô An Lâm đi ăn cơm xong trở về, ba người nhìn thấy vội kéo lại đây.

"Ba người các ngươi đang làm chuyện gì đấy?"

Tô An Lâm kỳ quái hỏi.

Mã Lực làm mặt quỷ:

"Vừa nãy chúng ta hỏi một người hạ nhân, nơi này có chỗ nào chơi tốt hay không?"

Sắc mặt Tô An Lâm cổ quái:

"Chỗ chơi tốt? Là chỗ luyện võ tốt sao?"

Mã Đông cạn lời:

"Tô đại ca, ngươi không hổ là võ sĩ, khó được một lần ra ngoài chơi, còn nghĩ đến chuyện luyện võ."

"Vậy ý tứ của các ngươi, chẳng lẽ là...Chỗ ăn ngon sao?"

Ba người suýt chút nữa té ngã.

"Tô đại ca, ý tứ của đại ca ta là, chỗ chơi tốt, Ẩm Hoa Tửu."

"Đúng đúng."

Nói đến cái này, Mã Lực lại có hứng thú:

"Vừa nãy ta nghe một hạ nhận nói, Ẩm Hoa Tửu ở chỗ này chơi rất vui, tốt hơn ở trấn Hoàng Kê chúng ta nhiều, lại còn rẻ nữa."

"Chủ yếu là hoa cô nương ở chỗ này nhiều, giá cả cũng bị giảm xuống, trấn Hoàng Kê quá nhỏ, cũng chỉ có mấy người công tử có tiền, cô nương tốt bị đào đi hết rồi, còn lại cũng bị tăng giá."

Dương Minh đối với chuyện này rất quen thuộc, lại phổ cập khoa học cho Tô An Lâm một lượt.

Sắc mặt Tô An Lâm cổ quái:

"Một đám các người, sư phụ đã nói rồi, tửu sắc thương thân."

"Ngẫu nhiên một lần cũng được mà, hơn nữa, ta nghe nói, bên kia chẳng những có nữ nhân, mà còn có cả...Nữ quỷ!"

Mã Lực nói xong lời này, Dương Minh sửng sốt một chút:

"Sư huynh, ngươi nói nữ quỷ sao?"

Tô An Lâm cũng có hứng thú:

"Quỷ hoa cô nương?"

"Đúng vậy."

Nhìn thấy mấy người có hứng thú, Mã Lực úp úp mở mở nói:

"Đây là tin tức do người của Ngưu Đầu võ quán nói với ta, họ chuẩn bị đi chơi, đúng là muốn xem nữ quỷ kia."

Tô An Lâm nói:

"Thế gian này xác thật là có quỷ, cso điều người quỷ thù đồ, quỷ sẽ cam tâm tình nguyện ở nơi yên liễu bị mọi người xem?"

Hắn cảm thấy có chút không thể tưởng tượng được.

"Tô sư đệ, trên thế gian này vạn vật kỳ diệu, những chuyện ly kỳ nhiều lắm, có người nuôi quỷ cũng hoàn toàn không phải chuyện hiếm lạ gì, nhưng mà ta nghe nói quỷ này có chút đặc biệt."

"Có gì đặc biệt?"

"Đây là quỷ nuôi người, hơn nữa còn nuôi một đại mỹ nhân, mỹ nhân này chính là hoa khôi của xuân viện lớn nhất nơi này, tên là Tô Tiểu Tiểu."

Sau một thời gian dài tiếp xúc với Ma Lực, Tô An Lâm dần hiểu tại sao lúc trước Từ Kiêm Niên lại thích giao thiệp với hắn.

Tên này có tài ăn nói, thậm chí còn giỏi hơn cả Từ Kiêm Niên. Đặc biệt trong cách kể chuyện, biết cách ngắt nghỉ. Nhân tài như vậy mà không viết tiểu thuyết thì thật đáng tiếc.

Chính Tô An Lâm lúc này cũng bị kích thích bởi câu chuyện của Mã Lực, không nhịn được mà nói:

"Quỷ nuôi người, chuyện này thật thú vị, quỷ làm sao nuôi người?"

"Ta nghe nói năm ngoái Tô Tiểu Tiểu bị trúng gió, cảm lạnh và nàng ấy đã chết. Sau đêm cuối cùng, nàng đã sống lại. Nhưng sau đó, trên người nàng lại có thêm một con quỷ. Người ta nói rằng nàng sống sót dựa vào con quỷ này. "

Khi Mã Lực đang nói chuyện, những người từ Ngưu Đầu võ quán đã đến.

Trương Hải Thanh, người dẫn đầu, siết chặt tay thành nắm đấm:

"Chư vị, chúng ta chuẩn bị lên lầu đi, đêm này Tô Tiểu Tiểu sẽ xuất hiện, chúng ta xem con quỷ đó có hình dạng như thế nào."

Tô An Lâm cũng nổi lên hiếu kỳ, gật đầu nói:

"Đây là lần đầu tiên ta nghe nói có quỷ nuôi người,vậy chúng ta đi xem đi."

Dương Minh nghe nói có quỷ, trong lòng có chút lo lắng:

"Đây không phải là đi uống hoa tửu sao, sao lại có quỷ?"

Mã Lực cười nói:

"Hãy can đảm lên, loại quỷ này không phải sợ."

"Đúng vậy, đừng lo lắng, hình như con quỷ này đã ở đó hơn một năm rồi, không phải sao? Vả lại, nếu ngươi muốn chết thì hãy chết trước Tô Tiểu Tiểu."

Trương Hải Thanh lơ đễnh nói.

"Mà này, ngươi là đồng tử à?" Mã Lực đột nhiên hỏi.

Dương Minh ngượng ngùng gật đầu: "Nhà ta nghèo, còn chưa lấy vợ, nhưng gần đây đã có bà mối làm mai mối cho ta rồi."

"Đó là chuyện tốt, ta nghe nói nước tiểu của tiểu đồng tử ** có tác dụng xua đuổi tà ma đấy." Ma Lực cười nói.

Trái tim của Tô An Lâm lỡ một nhịp.

Nước tiểu của trẻ con thực sự tốt cho ngươi?

Nhắc mới nhớ, một số quy tắc trong thế giới này tương tự như ở kiếp trước, gạo nếp có thể chữa khỏi độc tử.

Như vậy nước tiểu của bé trai có thể khắc một số tà khí, không hẳn là không có căn cứ.

Thật đáng tiếc...Tô An Lâm nhìn vào hai tay mình.

'Ta đã cho ngươi cơ hội giả vờ hết lần này đến lần khác, và ta không biết liệu mình có còn là một đứa trẻ hay không.'

“Đừng nói nữa, chúng ta đi thôi.”

Trương Hải Thanh nói.

"Đi thôi!"

Một nhóm người rời khỏi Phương gia và hướng về phía đường phố.

Trời tối dần nhưng đường phố vẫn đông đúc người qua lại, tấp nập tiểu thương lui tới.

Càng vào trung tâm càng đông người.Ngoài ra, còn có nhiều thuyền hoa neo đậu bên bờ sông. Điểm này quả thực tốt hơn nhiều so với ở trấn Hoàng Kê. Nhưng điều tuyệt với nhất là cách đó không xa có một ngôi nhà lớn năm tầng. Ngôi nhà treo đầy đèn lồng đỏ, và dưới màn đêm tối ánh đèn vô cùng rực rỡ.

Còn chưa đến gần, đã có thể nghe thấy giọng nói của oanh oanh yến yến ở đằng kia, vô cùng náo nhiệt.

Hầu hết những nam nhân đến và đi đều ăn mặc văn nhã, họ đi chơi theo tóp năm tóp ba.

"Nào, quan nhân."

"Nào, hì hì..."

"Hì hì, hì hì... "

Ngay khi Tô An Lâm đi ngang qua, vẻ mặt của hắn trở nên cổ quái. Làm sao nghe y hệt lời kịch của Yêu Phong Tử. Nhưng thành thật mà nói, bất kể về trang phục hay ngoại hình của những nữ nhân thu hút khách hàng đều xinh đẹp hơn nhiều so với những nữ tử ở thị trấn Hoàng Kê.

Chẳng mấy chốc đã đến cổng chính, cái gác bên trong tòa nhà, là điểm đến của chuyến đi này.

Vừa đến cổng, liền nghe thấy mấy công tử đang tán gẫu xung quanh.

"Tối nay Tô tiểu thư cuối cùng cũng ra ngoài, từ nhỏ đến lớn ta chưa từng gặp quỷ, cũng không biết hình dáng thế nào?"

"Con quỷ đó và Tô Tiểu Tiểu dung hợp, một mỹ nhân một con quỷ, nghĩ tới thôi cũng đã thấy kích động."

"Ngươi nhất định phải nhìn kỹ phong thái , sau khi trở về ta sẽ kể cho bằng hữu của ta."

Hầu hết những người đến đây chơi thực sự đều là vì danh tiếng của Tô Tiểu Tiểu. Không có lý do nào khác ngoài sự tò mò.

Trong những năm đầu, Tô Tiểu Tiểu là hoa khôi hoàn toàn thuộc về nơi này, với dung mạo đẹp kiều diễm và lộng lẫy.

Nhưng sau một trận trọng bệnh, ma khí lớn lên trên người nàng, một chuyện kỳ ​​quái như vậy, bất luận kẻ nào nghe qua cũng thấy tò mò.

Để vào cái gác ở giữa tòa nhà, cần phải trả một trăm đồng bạc, và cần có tiền để gọi rượu và thức ăn bên trong.

Sau khi nhận lấy phi tiêu lần này, bàn tay của mọi người trở nên hào phóng hơn, một nhóm người cũng không keo kiệt, vừa vào đã đòi bàn. Gọi ngay năm món ăn hằng ngày, hai bình rượu nhẹ rồi ngồi xuống.

Đại sảnh rất rộng, kê không dưới ba mươi chiếc bàn. Có khán đài ở tầng hai và tầng ba, nhưng không khí ưu nhã hơn nhiều. Có một gian hàng lớn phía trước, hai cô nương đang biểu diễn đàn tranh, âm thanh du dương.

Trước mặt Tô An Lâm có một đĩa lạc, bên trong không có dầu, có chút chiên đen, trong miệng có vị đắng. Nhưng hắn vẫn hướng từng hạt vào miệng.

Cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng khi đến nơi này, liền không được tự nhiên, cảm thấy như mình không thể cử động được tay.

Hãy nhìn Dương Minh, Mã Lực và những người khác, họ đều giống nhau.

"Quan nhân, hãy để mấy người chúng tôi tới bồi cho người."

Lập tức, một nhóm nữ nhân đi đến, tất cả đều mặc quần áo mỏng manh, có thể mơ hồ nhìn thấy cái yếm bên trong.

Bên cạnh Tô An Lâm là một nữ nhân cao gầy, mảnh khảnh, ngay khi nàng vừa tiến lên liền cọ ngực vào Tô An Lâm.

Ôm cánh tay Tô An Lâm, hắn không ngừng trêu chọc bộ ngực của nàng,

"Công tử, ngài thật lợi hại, nô gia rất thích Hoan Hoan..."

Cứ nũng nịu, uốn éo như một khúc cua, đây chắc là lý do vì sao nơi đây kinh doanh tốt như vậy.

Có những nữ nhân này trong thị trấn, cần gì phải lo lắng về việc không có ai ứng chiến?

Tô An Lâm không muốn giả vờ thanh cao nên gật đầu nói:

"Ngồi bên cạnh ta."

Quy tắc ở nơi này cũng tương tự như kiếp trước, sẽ có một tóp nữ nhân đến, nếu thấy vừa ý thì ở lại bồi rượu.

Sau đó cho một ít bạc, nếu bồi tốt thì được cho thêm chút ít nữa .

Tất nhiên, các cô nương ở đây không thể mang ra ngoài, nếu muốn chơi, có thể lên lầu để mướn phòng, mỗi nữ nhân đều có một mức giá.

Nữ tử này trong lòng mừng rỡ khôn xiết, thầm nghĩ đêm nay mình được mối hời, hắn cũng không phải công tử xấu xí nên nàng thích bên cạnh mà bồi tiếp .

"Đa tạ công tử, ta vì ngài rót rượu." Nữ tử này rất nhạy bén, rót rượu cho Tô An Lâm, nũng nịu nói:

"Ta tên là Mật Đào, quý danh công tử là gì? "

" Quý danh Tô."

"Tô công tử, Tô công tử thật đẹp trai, hình như ta mới gặp ngài lần đầu, ngài không phải là người địa phương đúng không?"

"Đúng vậy, ta từ thị trấn Hoàng Kê, tới chơi."

"Ồ, vậy ngài dự định chơi mấy ngày?."

Trong lúc trò chuyện, một vài người xung quanh cũng tự đi tìm nữ nhân, chơi đến quên cả trời đất.

"Nhân tiện, khi ta đến đây, ta nghe nói rằng có một cô nương tên Tô Tiểu Tiểu, có quỷ trên người, đây là chuyện gì?"

Tô An Lâm quay đầu lại hỏi:

"Chuyện này, đúng là có chuyện như vậy, lát nữa Tô Tiểu Tiểu sẽ đi ra. Trên người nàng quả thực có một con quỷ, hơn nữa con quỷ đó không dễ chọc, chúng tôi cũng không dám tới gần. "

Nói đến đây, sắc mặt Mật Đào cô nương biến đổi, có chút sợ hãi.

"Các ngươi sợ hãi như vậy, sao còn để nàng ấy ở lại đây?" Tô An Lâm nói.

"Lúc đầu phu nhân định vứt bỏ nàng ấy, nhưng sau đó, có nhiều vị khách nghe nói Tô Tiểu Tiểu trên người có quỷ nên tò mò đến đây, việc làm ăn cũng trở nên phát đạt nên bà ta quyết định giữ lại nàng ấy."

"Chủ chứa nói, dù sao chúng ta cũng có vũ khí trấn yêu khí ở đây, vì vậy không cần sợ quỷ."

"Con quỷ này làm sao đến được đây, cẩn thận nói ta nghe ." Tô An Lâm nói.

Mật Đào mỉm cười, lúng túng nói:

"Công tử, đây dù sao cũng là chuyện của Tô cô nương, ta không thể nói lung tung."

Tô An Lâm vừa nghe liền hiểu, lấy ra hai nén bạc:

"Ta đối với những quỷ thần này rất có hứng thú, ngươi nói kỹ một chút."

Hắn lần này tới đây sở dĩ, ngoại trừ gặp quỷ, Tô An Lâm còn có một cái suy đoán, đó chính là có thể nhìn thấy quỷ thanh máu trông như thế nào!

Mật Đào hai mắt sáng lên, vội vàng chộp lấy bạc nhét vào trong cổ tay áo:

“Công tử thật tò mò, để ta nói cho ngài biết.”

“Con quỷ này và Tô Tiểu Tiểu biết nhau!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right