Chương 305: Toàn Lực Công Kích

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 305: Toàn Lực Công Kích

Chương này nhiều chữ nên mình lấy số TLT phù hợp hơn, nếu có vấn đề gì các bạn cứ inbox cho mình ạ.

---

Hắn nhìn chằm chằm trước mặt, cảm nhận được sự sống của mình đang trôi đi, trong miệng nỉ non:

“Nếu như...còn có thể chạy thoát được...”

“Đoàn lão.”

Chu Dương Kỳ đỏ cả mắt, thân thể run rẩy.

Hắn muốn chạy trốn, nhưng xung quanh đều là Quỷ Thi.

Toàn bộ thuộc hạ mà hắn dẫn theo đã chết, biến thành Quỷ Thi ép tới gần hắn.

Tô An Lâm nhìn màn này, trong lòng không có cảm xúc gì.

Ngược lại có chút khó hiểu, người này không phải tên bám đít thiên kim thành chủ Liễu Nhan sao.

Hắn và Liễu Nhan cùng nhau tới đây, theo lý mà nói, người của hắn đều đã chết hết, Liễu Nhan đâu?

“Tô An Lâm!”

Lúc này Chu Dương Kỳ chú ý tới Tô An Lâm, chạy qua.

“Tô sư phụ, cẩn thận người này một chút, trước đó hắn còn muốn đối phó ngươi.”

Hứa lão tam liền vội nói.

Tô An Lâm lại không có ý kiến gì:

“Không sợ, trước kia hắn còn không đối phó với ta được, huống chi là bây giờ.”

Bịch...

Chu Dương Kỳ chạy tới, nhưng đã không còn sức lực gì, quỳ bịch xuống.

Lúc này Tô An Lâm mới chú ý tới hắn đã bị thương, trước ngực có một lỗ máu.

Máu tươi không chảy ngừng, nhuộm đỏ cả nửa người.

Gương đồng trước ngực cũng đã bị nhuộm đỏ, hiện ra vô số vết nứt.

Cái gương đồng này đã không còn dương khí.

“Tô An Lâm!”

Chu Dương Kỳ chống tay xuống đất, sắc mặt khó coi.

“Đúng là trùng hợp, nhưng đừng nghĩ đến việc ta sẽ cứu ngươi.”

Tô An Lâm nói thật.

Bây giờ hắn không bỏ đá xuống giếng đã là rộng lượng lắm rồi.

Chu Dương Kỳ cười một tiếng sầu thảm, lặng lẽ gật đầu:

“Ta còn chưa ngu như thế, nhưng mà ta nhắc nhở ngươi...”

“Nói.”

Bịch!

Chu Dương Kỳ không nhịn được nữa, ngã xuống đất.

Thanh máu chỉ còn lại 6.

“Nhắc nhở ta cái gì?”

Tô An Lâm đi tới.

“Cẩn thận...Liễu Nhan...”

“Nàng đã làm gì ngươi?”

Tô An Lâm cau mày:

“Không phải ngươi rất thích bợ đít nàng sao, sao thế, bị nàng lừa cho một vố hả?”

“Phụt!”

Hắn còn chưa dứt lời, Chu Dương Kỳ đã cảm thấy lồng ngực khó chịu, phun ra một ngụm máu.

“Thanh máu: -4.”

“Mau nói.”

“Nàng...Nàng có độc...”

Nói xong lời này, dường như hắn đã dùng hết sức lực.

Cả người hắn run lên, đôi mắt sững sờ nhìn về phía trước, không nhúc nhích.

“Tô sư phụ, hắn chết rồi.”

Hứa lão tam cau mày nhắc nhở:

“Đáng tiếc còn chưa nói rõ ràng, rốt cuộc hắn có ý gì? Chẳng lẽ là chỗ Liễu Nhan có độc?”

Sắc mặt Tô An Lâm không dễ coi.

Vốn dĩ định đợi sau khi hắn nói xong mình sẽ tự ra tay, như thế còn có thể kiếm một ít giá trị kinh nghiệm.

Bây giờ thì hay rồi, cảm giác cứ như tổn thất mấy trăm triệu vậy.

“Mặc kệ, giải quyết Quỷ Thi trước rồi nói sau.”

Tô An Lâm trầm giọng.

Ở trong mắt hắn, thi thể Chu Dương Kỳ vừa chết đi đang xảy ra biến hóa.

Dưới da hắn, đường vân màu đen đang dần dần lan ra như mạng nhện.

Làn da cả người hắn bắt đầu co lại, dần biến thành màu đồng cổ.

Cùng lúc đó, ở trong mắt Tô An Lâm, thanh máu của hắn cũng đã thay đổi.

“Quỷ Thi”

“Thanh máu: 245.”

“Chết đi!”

Tô An Lâm chém một đao xuống.

Chu Dương Kỳ còn chưa kịp biến thân, cái đầu đã bị chém xuống, thanh máu trở về số không.

“Thành công giết chết Quỷ Thi, giá trị kinh nghiệm +245.”

“Tô sư phụ, không đúng.”

Hứa lão tam đi tới bên cạnh Tô An Lâm, có chút không thể tưởng tượng nổi nhìn một đám Quỷ Thi trước mặt.

Đám Quỷ Thi này vừa rồi còn có vẻ rất tàn bạo, chuẩn bị liều chết xông lên.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, lại có một trận sương dày đặc xuất hiện.

Sau đó đám Quỷ Thi dần dần tiêu tán.

Tất cả đều biến mất.

“Chạy rồi?”

Tô An Lâm thấy một màn này cũng vô cùng ngạc nhiên.

Vừa rồi cũng như thế, một đám Quỷ Thi đột nhiên biến mất, bây giờ lại xảy ra nữa.

Sao thế, không cho hắn kiếm giá trị kinh nghiệm à?

Hứa Hữu ở một bên lẩm bẩm:

“Tại sao lại có cảm giác cứ như đám Quỷ Thi này bị ai đó điều khiển, nếu không sao có thể biết mà tự rời đi.”

Trong lòng Tô An Lâm động một cái.

“Có người điều khiển sao...”

Bóng đêm càng ngày càng sâu.

Nhưng kỳ quái là trên bầu trời vùng đất hoang vu này lại không có ánh trăng.

Toàn bộ bầu trời đều bị mây đen che phủ.

Hứa Hữu và Hứa lão tam không nhìn thấy gì, chỉ có thể đi theo Tô An Lâm.

“Thúc, bây giờ ta gọi ngươi là thúc hay là cha?”

Trên đường, Hứa Hữu không nhịn được hỏi.

Hứa lão tam buồn bã nói:

“Tùy ngươi đi.”

“Vậy lúc trước ngươi nói mua nhà cho ta là thật sao?”

Hứa lão tam:

“...”

“Nếu ngươi mua nhà cho ta, ta sẽ khuyên nương hòa hảo với ngươi.”

Hứa Hữu thành thật nói:

“Bây giờ không có nhà, không có ngựa rất khó cưới vợ, có thể thuận tiện mua cho ta một con ngựa không, ta thấy thế cũng được rồi, một con ngựa cũng tốt.”

“Thật không ?”

Trong lòng Hứa lão tam động một cái.

“Ừm, nhất định.”

“Được!”

Hứa lão tam lập tức hăng hái.

Tô An Lâm đi ở phía trước cũng hết nói nổi.

Bây giờ là lúc nào rồi mà còn nghĩ đến việc mua sính lễ cưới vợ.

“Bịch..bịch..bịch...”

Bỗng nhiên trong rừng cây trước mặt truyền tới những âm thanh rất nhỏ.

Tô An Lâm động lỗ tai một cái, chỉ mũi đao về hướng đó:

“Ai!”

“Cuối cùng, cuối cùng cũng tìm được.”

Triệu Lập Cường bỗng nhiên đi ra.

“Đậu má, Triệu đại ca, ngươi không chết!”

Hứa Hữu kêu lên.

Bình thường hắn và Triệu Lập Cường khá thân thiết, lúc này vô cùng ngạc nhiên mừng rỡ.

“Triệu Lập Cường, trước đó ngươi đi đâu vậy?”

Hứa lão tam vừa nói vừa yên lặng kéo Hứa Hữu, tỏ ý hắn không nên đi qua.

“Quá nguy hiểm, vừa rồi ta gặp phải một đám quỷ, may mà ta chạy nhanh.”

Triệu Lập Cường sợ hãi đi tới.

Nhưng vào lúc này, Tô An Lâm lại chắn đao ngang trước mặt hắn.

“Tô sư phụ..ngươi...”

“Ngươi nói ngươi là Triệu Lập Cường, vậy ta hỏi ngươi, cha mẹ ngươi tên gì, vợ con ngươi tên gì?”

Tô An Lâm hỏi.

Bây giờ hắn vẫn đang nhắm hai mắt, nhưng âm khí xung quanh đậm đà, cảm giác của hắn bị ảnh hưởng rất lớn.

Cho nên sau khi người này xuất hiện, mặc dù hắn vẫn cảm nhận được một ít dương khí, giống như không phải quỷ.

Nhưng vì lý do an toàn, hắn vẫn phải hỏi nhiều một chút.

Triệu Lập Cường vội nói:

“Cha mẹ ta tên là...”

Hắn trả lời.

Nói xong, Triệu Lập Cường cau mày:

“Tô sư phụ, ta nói xong rồi, sao vậy? Nói không sai chứ?”

“Đúng là không sai.”

Hứa lão tam gật đầu, hắn cũng biết người nhà của Triệu Lập Cường.

“Chậc, xem ra là không sai, nhưng mà đây là lần đầu tiên ta gặp ngươi, ta không biết người nhà ngươi, có vẻ ngươi không biết điều này.”

“Ngươi nên hỏi ngược lại ta, ngươi không biết người nhà ta mới đúng!”

Triệu Lập Cường hơi biến sắc:

“Khoan đã...”

Nhưng không còn kịp rồi.

Tô An Lâm vung đại đao trong tay ra, trực tiếp chém bay đầu hắn.

“Phập!”

Hứa Hữu và Hứa lão tam đều ngẩn ra.

Bọn họ cho rằng Tô An Lâm giết nhầm người theo bản năng.

Nhưng rất nhanh bọn họ đã phát hiện không bình thường, thi thể không đầu của Triệu Lập Cường không có máu phun ra.

Ngược lại, thi thể Triệu Lập Cường lắc lư, sau đó một mùi hôi thối bay ra từ bên trong.

Mùi hôi thối này biến thành một làn sương mù dày đặc, trong sương mù, Tô An Lâm thấy được thanh máu của Triệu Lập Cường biến hóa.

“Quỷ Thi”

“Thanh máu: 99/400.”

Quả nhiên không đúng!

Tô An Lâm nhíu mày, Quỷ Thi này có thanh máu rất cao, khó trách hắn đã nhắm mắt cảm ứng rồi mà vẫn có thể lừa được hắn.

Hơn nữa cho dù đã chặt đầu Quỷ Thi xuống rồi, nhưng nó lại không hoàn toàn chết đi.

Ngược lại sương mù dày đặc xuất hiện, có vẻ lại muốn chạy trốn.

Tô An Lâm vội xông vào trong sương mù.

Nhưng ở trong sương mù dày đặc, bóng dáng Quỷ Thi không ngừng lơ lửng, rất nhanh đã tiêu tán.

Ầm!

Bỗng nhiên, Tô An Lâm khởi động gương đồng trước ngực.

Dương khí nóng bỏng thổi tan sương mù dày đặc xung quanh, ùn ùn kéo sang bốn phía.

Tô An Lâm liếc Quỷ Thi đang chạy trốn.

“Giết!”

Hắn sải bước đánh tới:

“Mau, theo sát ta.”

Tô An Lâm quát lên với Hứa Hữu và Hứa lão tam.

Hai người cắn răng kiên trì, rất nhanh đã đi qua một cái sườn núi nhỏ.

Quỷ Thi chạy cực nhanh, chỉ chớp mắt đã mất bóng.

“Ầm ầm...”

“Giết giết!”

Bỗng nhiên, trước mặt truyền đến những tiếng đánh nhau, âm thanh này hơi quen.

Ánh mắt Tô An Lâm chợt lóe, cơ thể to cao xông ra ngoài.

“A!”

Hứa lão tam và Hứa Hữu sau lưng căn bản không phản ứng kịp, hai người ngã xuống đất, bị Tô An Lâm kéo đi.

May mà dưới đất chỉ có bùn chứ không có đá, Tô An Lâm kéo hai người cũng không nguy hiểm gì.

Rất nhanh hắn đã xông đến dưới sườn núi, lập tức thấy hai bóng người giống nhau như đúc đang đối đầu với nhau.

Hiển nhiên hai người vừa đánh nhau, không phân thắng bại.

Thấy hai người kia, Tô An Lâm cau mày lại.

Hai Lý Mạnh.

“Tô đại ca!”

Hai Lý Mạnh đồng loạt quay đầu.

Hai Lý Mạnh này trông giống nhau như đúc, thậm chí ngay cả giọng nói, thần thái cũng giống.

Tô An Lâm híp mắt lại.

Bỗng nhiên, một bóng người to cao đi ra từ trong rừng.

“Sư huynh!”

Người này vô cùng ngạc nhiên mừng rỡ, nhanh chóng lao đến.

Chính là Ngưu Tuệ Hồng.

“Đứng lại.”

Tô An Lâm lạnh lùng nói.

Ngưu Tuệ Hồng sửng sốt, vội kịp phản ứng, dừng bước lại.

“Sư huynh sợ ta có vấn đề, ta hiểu, Lý Mạnh, ngươi...”

Ngưu Tuệ Hồng đang định nói gì, bỗng nghiêng đầu nhìn Lý Mạnh, ngây ra tại chỗ.

“Làm trò gì thế hả!”

Nàng kêu lên một tiếng.

Nhìn dáng vẻ hùng hùng hổ hổ của Ngưu Tuệ Hồng, Tô An Lâm biết nàng căn bản không phải tà ma.

Nhưng Lý Mạnh thì chưa chắn.

“Tô đại ca, người kia là quỷ, gương đồng trên người ta không có dương khí, hắn không sợ ta.”

Lý Mạnh bên trái mở miệng, vẻ mặt nóng nảy.

Ngưu Tuệ Hồng nói:

“Tô đại ca, người này là Lý Mạnh.”

Lý Mạnh bên phải càng nóng nảy:

“Ta mới là thật, Tuệ Hồng, ngươi quên rồi sao, vừa rồi ngươi nói đi tìm nước! Tô đại ca, giết hắn.”

Ngưu Tuệ Hồng sửng sốt:

“Đúng rồi, vừa rồi ta đi tìm nước, vậy ngươi là thật.”

Lý Mạnh bên trái cũng sốt ruột:

“Tuệ Hồng, ngươi quên chúng ta đã từng hứa cái gì sao?”

Ngưu Tuệ Hồng lại ngây ra:

“Đúng rồi, vậy ngươi là thật.”

Lý Mạnh bên phải gấp gáp đến mức dậm chân:

“Người này sao có thể biết chuyện của chúng ta được, Tuệ Hồng, ngươi bị lừa rồi, Tô đại ca, ta là thật.”

Lý Mạnh bên trái chỉ trích:

“Ngươi chứng minh kiểu gì? Chuyện đã tới nước này rồi mà còn muốn tranh cãi, ta mới là thật, Tô đại ca, giết hắn, ta có thể tìm được cách rời đi.”

Tô An Lâm gãi đầu.

Hai Lý Mạnh này trông đều rất thật.

Nhất là trên người hai người này đều có một ít dương khí.

“Mặc kệ, ta truyền cho các ngươi một ít dương khí, để xem các ngươi ai là thật, ai là giả.”

Hắn xông thẳng ra, đánh hai chưởng cách mấy thước.

Dương khí khổng lồ phun trào, hai Lý Mạnh lần lượt trúng chiêu.

“Hahaha, ta không sao, ta không sao, sao nào, ta đã nói rồi, ta là thật!”

Lý Mạnh bên phải cười to ha ha, vỗ ngực.

Nào ngờ.

Bên trái Lý Mạnh cũng nhảy cẫng lên, vỗ ngực gấp gáp nói:

“Ta mới không sao, nhất định là ngươi đã giữ lại dương khí rồi!”

“Mợ nhà ngươi.”

“Tô đại ca, vừa rồi ta và Tuệ Hồng đến đây, phát hiện một ít Quỷ Thi không phải Quỷ Thi bình thường, bọn họ có năng lực bắt chước, hơn nữa không sợ dương khí, dù truyền dương khí vào bên trong cơ thể, bọn họ vẫn có thể áp chế lực lượng này trong thời gian ngắn, giữ nó lại.”

Lý Mạnh bên trái nói.

Lý Mạnh bên phải vội đáp lời:

“Cái này là ta và Tuệ Hồng vừa mới phát hiện.”

“Ngươi lại giả mạo ta!”

“Đậu má ngươi!”

“Ta giết ngươi.”

“Ngươi tới đi...”

Thấy hai người càng mắng càng hăng say, Tô An Lâm vung tay ra đánh bay hai Lý Mạnh ra ngoài.

Ầm!

Lý Mạnh ngã xuống đất, vẻ mặt không tưởng tượng nổi:

“Vì...Vì sao đánh ta?”

“Đúng vậy sư huynh, ngươi có ý gì?”

Tô An Lâm nhíu mày:

“Ta đang kiểm tra.”

“Không phải còn đánh nữa chứ. Tô đại ca, ngươi dùng sức mạnh như vậy. ta sẽ chết.”

Lý Mạnh bên trái lập tức sợ hãi, vội che mặt.

“Chờ một chút, ta biết phải làm sao rồi.”

Ngưu Tuệ Hồng hít sâu một hơi:

“Các ngươi đứng chung một chỗ.”

Lý Mạnh bên phải vội bò dậy:

“Tuệ Hồng, tin ta.”

Bên trái trực tiếp mắng:

“Ngươi còn giả bộ!”

“Đừng ồn ào nữa, ta tới thử một lần.”

Ngưu Tuệ Hồng đứng ở trước mặt hai người, bỗng nhiên đưa hai tay ra nắm lấy đũng quần hai người!

Tô An Lâm:

“...”

Mợ nó, đang làm cái gì vậy?

Ngưu Tuệ Hồng sờ một cái, lập tức vung nắm đấm về phía Lý Mạnh bên phải.

“ Ầm!”

Một quyền này đập Lý Mạnh bay ra ngoài, hốc mắt lõm xuống, khung xương cũng co lại.

“Ầm!”

Giờ phút này, Lý Mạnh này lập tức lộ ra vẻ oán độc, trên người dày đặc quỷ khí.

Gương mặt vặn vẹo một lát, hóa thành một thi thể đáng sợ.

“Tại sao?”

Thi thể nhìn chằm chằm Ngưu Tuệ Hồng, không thể hiểu được.

“Lý Mạnh rất lớn, ngươi...”

Ngưu Tuệ Hồng chìa ngón út ra:

“Còn không to bằng cái này.”

Tô An Lâm:

“...”

Đậu má, hai người tiến triển nhanh thật đấy.

“Ta giết ngươi!”

Thi thể này nổi giận, lao về phía Ngưu Tuệ Hồng.

Ngưu Tuệ Hồng hừ lạnh một tiếng, đánh ra một quyền.

Vốn dĩ Tô An Lâm cho rằng Ngưu Tuệ Hồng dùng nắm đấm sẽ không thể đối phó được với tà ma.

Nào ngờ nàng bừng bừng khí thế, một quyền đánh bay nửa người thi thể ra ngoài.

“Thanh máu: -66.”

Thanh máu kèm theo thi thể cũng hiện ra rất rõ ràng.

Tô An Lâm bổ một đao xuống giống như bổ dưa vậy, chém thi thể thành mấy đoạn.

Lần này thanh máu hoàn toàn trở về số không.

“Nguy hiểm thật!”

Lý Mạnh đặt mông ngồi xuống đất.

“Sư huynh, sao ngươi lại tìm được đến đây vậy, quá tốt.”

Ngưu Tuệ Hồng vô cùng kích động.

Tô An Lâm nói lại mọi chuyện.

Ngưu Tuệ Hồng vừa nghe vậy thì cực kỳ khiếp sợ:

“Cái gì, vậy chẳng phải là chúng ta đã ở chỗ này gần hai ngày rồi ư!”

“Coi là vậy đi, sao nào, các ngươi không có cảm giác gì à?”

Tô An Lâm hỏi.

Ngưu Tuệ Hồng lắc đầu:

“Ta vẫn cho rằng mới có một ngày trôi qua.”

“Ở chỗ này giác quan sẽ bị ảnh hưởng, năng lực nhận biết cũng sẽ xuất hiện sai lệch, lát nữa theo sát ta, đúng rồi, ta thấy chiêu vừa rồi của ngươi sao cũng có thể đối phó với tà ma vậy?”

Tô An Lâm không hiểu.

Vừa rồi hắn nhìn Ngưu Tuệ Hồng tấn công, mặc dù chiêu kia không mạnh bằng hắn, nhưng cũng mạnh hơn những võ giả khác rất nhiều.

Chủ yếu là dương khí của nàng vô cùng nóng bỏng.

Ngưu Tuệ Hồng nhìn nắm đấm của mình, vẻ mặt nghi ngờ:

“Ta cũng không biết.”

“Vậy xem ra là vấn đề về thể chất.”

Tô An Lâm suy đoán trong lòng.

Căn cốt của Ngưu Tuệ Hồng là ưu tú nhất trong những người hắn biết bây giờ, có lẽ là có liên quan đến điều đó.

“Sư huynh, vậy chúng ta đi ra ngoài kiểu gì đây?”

Ngưu Tuệ Hồng vội nói.

Lý Mạnh chạy tới:

“Ta nói rồi mà, Tuệ Hồng, vừa rồi lúc ngươi đi tìm nước, ta bỗng nhiên nghĩ ra một cách để rời khỏi nơi này!”

“Nói nhanh đi.”

Tô An Lâm bảo.

Nơi này quá quỷ dị, cho dù là hắn hiện tại cũng không dám chắc có thể ra ngoài.

“Tô đại ca, vừa rồi Tuệ Hồng với ta gặp phải một đám quỷ thi, hình như một kích toàn lực của nàng đã đánh ra một luồng không gian ở nơi khác đấy! Ta nghi có lẽ không gian đó chính là đường để đi ra ngoài!”

“Cho nên ta nghĩ, với sức mạnh của ngươi cộng với sức của Tuệ Hồng, lại thêm pháp khí của Hứa lão tam và Hứa Hữu, cùng nhau công kích vào một chỗ thì có lẽ sẽ phá ra được một không gian lớn hơn! Chúng ta sẽ thoát ra từ chỗ đó.”

Thực ra cách của Lý Mạnh rất đơn giản.

Chính là tập trung sức mạnh đánh vào một điểm.

Lúc trước Hứa Hữu đi tiểu đã phát hiện cách này có hiệu quả.

Nước tiểu đồng tử thiêu đốt để lộ ra không gian bên ngoài, Hứa Hữu đã đi ra ngoài trong thời gian ngắn, hiệu quả vô cùng dễ thấy.

Cho nên Tô An Lâm nghe thế cũng cảm thấy cách này có triển vọng.

“Được, vậy thì thử xem sao!”

Dù sao cũng đã tìm được Ngưu Tuệ Hồng và Lý Mạnh, Tô An Lâm không chuẩn bị để ở lại nơi này nữa.

Hắn tiện tay nhặt một hòn đá ném ra chỗ trước mặt.

“Rồi, bây giờ chúng ta sẽ nhắm vào tảng đá này!”

Tô An Lâm chỉ vào tảng đá.

“Lý Mạnh, Tuệ Hồng, Hứa Hữu, Hứa lão tam, ta đếm đến ba thì cùng nhau xuất thủ, toàn lực công kích!”

Dứt lời Tô An Lâm giơ hai quả đấm lên.

“Một!”

“Hai!”

“Ba!”

Ầm ầm!

Mấy người cùng lúc ra tay.

Sức lực tập hợp lại không biết mạnh tới mức nào, cứ thế cuộn cuộn tuôn ra.

Khoảnh khắc ấy, không gian trước mặt như đột nhiên bị đông cứng lại, ngay sau đó trong không khí vang lên tiếng nổ trầm đục.

Luồng khí bốn phía cuồn cuộn sôi trào, âm phong không ngừng táp vào mặt người khiến mặt người ta đau rát, khủng bố đáng sợ không nói nên lời.

Ầm..ầm..ầm...

Tiếng nổ phía trước càng ngày càng lớn, luồng sức mạnh nóng bỏng như hình thành một bàn tay to, xé toạc không gian phía trước tạo thành một khe nứt thật lớn.

Khe nứt càng lúc càng lớn để lộ ra không gian vốn có.

Nơi đó ánh sáng rực rỡ, nắng chiếu rạng ngời!

“Là bên ngoài kìa, quả nhiên chúng ta bị nhốt ở một nơi nào đó, lúc này bên ngoài đang là ban ngày.”

Tô An Lâm phấn chấn, cuối cùng cũng thoát được ra ngoài.

“Đi thôi!”

Hắn bước nhanh hơn, nhưng đúng lúc này, phía xa bỗng truyền đến tiếng gào thét như sấm rền.

“Giết...Giết...Giết...”

“Giết...”

Rầm..rầm..rầm...

Tiếng vó ngựa như thiên quân vạn mã kéo đến.

Cả bầu trời lại lần nữa bị mây đen bao phủ, âm khí ngút trời ập thẳng vào mặt.

Nhận thấy điều này, Tô An Lâm khiếp sợ:

“m khí mạnh quá, e rằng nó chính là âm vật của quỷ vực này!”

Âm vật trước mắt là do quân sĩ cưỡi ngựa, thiên quân vạn mã tạo thành.

Họ đều mặc áo giáp hành quân, ngũ quan đen kịt, sắc mặt dữ tợn.

Âm phong cuồng bạo tàn phá bừa bãi trên đỉnh đầu họ, dùng mắt thường cũng có thể thấy được một đám âm hồn người chết đang gào khóc thảm thiết ở trong âm phong.

Chỉ trong nháy mắt, thông đạo mà mấy người họ vừa mới phá ra đã nhỏ đi một chút.

“Chết tiệt, quỷ vật này muốn ngăn chúng ta rời khỏi đây.”

Tô An Lâm nhận ra ý định của nó.

“Đi thôi!”

Hắn gấp rút tăng tốc.

Nhưng âm phong lại hóa thành một đám quỷ binh, giương nanh múa vuốt lướt tới, ý đồ cản trở tốc độ của họ.

“Không được, cứ tình hình này chúng ta sẽ bị cản lại mất!”

Ngưu Tuệ Hồng bắt đầu không chịu nổi nữa.

Dù sao nàng cũng đã ở chỗ này suốt hai ngày trời, sau khi tung ra vài chiêu thì gần như đã hao hết toàn bộ sức lực của nàng rồi.

Lúc này trong đầu nàng chỉ có một ý nghĩ là muốn ăn gì đó!

Cơn đói trong bụng như vô số con côn trùng đang cắn xé.

Lý Mạnh lại càng không cần phải nói, vừa rồi Ngưu Tuệ Hồng vốn muốn dẫn hắn theo để cùng đi tìm nước, nhưng bởi vì Lý Mạnh đã cạn kiệt sức lực không tài nào đi nổi, nên Ngưu Tuệ Hồng mới đành phải hành động một mình.

Tô An Lâm đi ở phía trước như mũi giáo, quát:

“Tất cả trốn ra phía sau ta, Hứa Hữu, Hứa lão tam, dùng pháp khí trên người các ngươi sẵn sàng tiếp ứng bất cứ lúc nào! Lúc thế này không cần tiết kiệm dương khí.”

“Vâng!”

Hai người đồng loạt đáp lời, ánh mắt lộ rõ sự quyết tâm!

Mà trong mắt Tô An Lâm, đám quỷ binh âm khí nhiều vô số ở trước mặt cũng có thanh máu.

“m quỷ”

“Thanh máu: 111”

“Thanh máu: 132”

“Thanh máu: 109”

Thanh máu có cao có thấp, nhưng đa số đều có số liệu ngoài một trăm.

Đặc điểm của loại âm quỷ này là công kích thấp, nhưng phòng thủ cao.

Có thể chúng rất khó giết chết được người, nhưng người bình thường muốn giết chúng cũng không dễ dàng gì.

“Xem ra có thứ gì đó không muốn chúng ta rời đi rồi.”

Tô An Lâm trầm giọng nói, hắn theo bản năng điều động cương khí trong cơ thể, gương đồng trước ngực tản ra hơi nóng, xua tan đi âm khí chung quanh.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right