Chương 325: Thôn Trang Có Vấn Đề
“Uống rượu thì khỏi, trở về để ý giúp ta một vài pháp khí, ta qua đó mua.”
Tô An Lâm cởi mở đáp, Lưu Bằng ra sức gật đầu:
“Chắc chắn rồi, chắc chắn rồi.”
“Được rồi, ta đi đây, chỗ này vừa có người chết, mùi máu nồng nặc, ngươi cũng nên sớm rời đi thôi, núi rừng hoang dã không thiếu mấy thứ quỷ quái.”
Nói xong, Tô An Lâm trở người lên ngựa:
“Từ biệt ở đây, tạm biệt.”
Thấy bóng lưng Tô An Lâm đi xa, trong lòng Lưu Bằng cảm khái:
“Cao thủ như vậy nếu có thể để Lưu gia sử dụng thì tốt biết bao.”
“Thiếu gia, vậy thi thể của nhóm Lưu An thiếu gia...”
Một hộ vệ trưởng bước qua, chần chừ hỏi. Lưu Bằng nhìn thoáng qua vài miếng da người vỡ vụn cách đó không xa, ánh mắt lóe lên vẻ khinh miệt:
“Thi thể bị quỷ ăn rồi còn thu dọn cái rắm, đi thôi.”
“Vâng!”
Mấy chiếc xe ngựa nhanh chóng sắp xếp xong, không lâu sau đã rời khỏi đây.
Sắp đến thôn Thượng Dã, càng đi đường càng hẹp, cuối cùng gần như chỉ còn lại một con đường nhỏ đủ cho một người qua. May mà tuy đường núi ở đây gập ghềnh nhưng không có cây lớn, đều là cỏ dại. Đi đến đây, tốc độ của ngựa vẫn rất nhanh. Do đó còn chưa đến chạng vạng tối, Tô An Lâm đã trông thấy thôn xóm tựa lưng vào núi từ xa.
“Cuối cùng đã đến nôi.”
Tô An Lâm cất bản đồ, thông qua bản đồ hắn có thể xác định trước mắt chính là thôn Thượng Dã. Thôn này khá vắng vẻ, gần như ngăn cách với bên ngoài. Lúc trước hắn từng thăm dò, từ lâu nơi này không có người ra ngoài. Bản đồ trong tay cũng là thứ của rất nhiều năm trước. Trên thực tế, lúc đến hắn có chút lo lắng liệu thôn Thượng Dã còn hay không, may mà sự lo lắng của hắn là dư thừa. Đi về phía trước, đột nhiên bên đường có một bia đá thu hút sự chú ý của hắn. Tô An Lâm vốn cho rằng là thôn bia của thôn Thượng Dã. Bởi vì ở lối vào của rất nhiều thôn làng đều có bia đá như vậy. Người đi đường thấy bia đá sẽ biết đây là nơi nào, không đến mức đi nhầm. Bia đá cũng hơi lâu đời, bên trên cỏ dại um tùm. Tô An Lâm bước qua rồi rút đao, chặt cỏ dại. Nhìn kỹ lại, hắn bỗng cau mày. Bên trên không hề viết ba chữ lớn thôn Thượng Dã mà là hai dòng chữ màu máu: Phía trước có quỷ, hậu quả tự chịu! Tô An Lâm cau mày:
“Đây là dọa người ta đừng tùy ý vào thôn? Hay trong thôn thật sự có vấn đề?”
Tất nhiên hắn sẽ không bị dòng chữ này dọa dẫm. Tô An Lâm dắt ngựa, đi vượt qua bia đá, bước vào trong. Xung quanh là cỏ dại cao khoảng nửa người, cách đó không xa mơ hồ có thể trông thấy không ít ruộng lúa, còn có rất nhiều hồ nước. Cảnh sắc này thật sự có chút cảm giác như thế ngoại đào viên. Nhìn hoa màu trong ruộng lúa, Tô An Lâm thở phào một hơi, điều này cho thấy rõ cuộc sống của người dân nơi này khá tốt. Lúc này sắc trời dần dần mờ tối.
“Vù..vù..vù...”
Một làn gió nhẹ nhàng thổi tới, Tô An Lâm khựng lại, bỗng thấy sau lưng ngưa ngứa, cảm giác quái dị không nói nên lời.
“Lẽ nào trên lưng có côn trùng?”
Hắn lẩm bẩm một tiếng, biết nơi núi rừng hoang vu có rất nhiều trùng độc. Nơi này thiếu đồ diệt trùng, một khi bị trùng bám dính sẽ ngứa suốt mấy ngày. Đang muốn gãi vài cái, đột nhiên Tô An Lâm chú ý đến đội ngũ trước mặt đang kéo đến. Tổng cộng có ba người, một người hơn bốn mươi tuổi, sau lưng là hai người khoảng hai mươi tuổi. Trong tay họ đều cầm trường mâu, thắt lưng giắt đại đao.
“Ai vậy?”
Nam tử trung niên dẫn đầu thấy Tô An Lâm, giật mình hoảng hốt.
“Đồng hương, ta đi ngang qua, đến đây có chút chuyện.”
Tô An Lâm bước qua nhưng ba người kia lại như lâm đại địch.
“Không được cử động!”
Tô An Lâm:
“...”
“Sao vậy, đồng hương?”
“Ngươi không cảm nhận được sao?”
Nam tử trung niên lên tiếng, ánh mắt ba người đều nhìn hắn với vẻ hoảng sợ...không, nhìn kỹ lại, Tô An Lâm mới nhận ra bọn họ đang nhìn sau lưng hắn. Trong lòng Tô An Lâm run lên, liếc hồ nước bên cạnh, vội vàng nhảy cao ba thước, phóng qua đó. Khom người nhìn xuống mặt nước, hắn nhướng mày. Không biết từ lúc nào trên lưng hắn có nữ tử áo xanh quỷ khí u ám đang bò lổm ngổm. Ngũ quan nữ tử đều là lỗ thủng, bên cạnh những hố sâu đen ngòm kia đang chảy huyết lệ. Nàng yên tĩnh nằm bò trên lưng Tô An Lâm, khóe môi khẽ cong, dường như đang cười.
“Trời ạ, chẳng trách trên lưng đột nhiên ngứa ngáy dữ dội, thì ra có thứ quỷ quái trên người.”
Dương khí Tô An Lâm chấn động, nữ tử sau lưng hét lên thảm thiết, lại lần nữa hóa thành làn gió, bay đi khắp nơi. Sắc mặt Tô An Lâm khó coi, quay đầu nhìn xung quanh, không còn nữa...
“Vừa rồi là quỷ gió, ngươi là ai, tại sao lại xông vào thôn chúng ta?”
Nam tử trung niên cảnh giác hỏi. Thanh máu của hắn cao đến 134, vừa nhìn đã biết thực lực không thấp.
“Chư vị, ta đến từ huyện Hợp Thủy, tên Tô An Lâm, tới đây để gặp một người.”
Tô An Lâm trở về bên cạnh ngựa của mình.
“Ngươi tìm ai?”
“Tiền bối Vương Tồn Thủy, là Liễu Dã đại nhân bảo ta tới, trên người ta còn mang theo một lá thư của hắn, cần giao cho tiền bối Vương Tồn Thủy.”
“Vương Tồn Thủy?”
Nam tử trung niên cau mày:
“Ngại quá, nơi này không có người đó!”