Chương 330: Ý Của Ngươi Là…
Trương quả phụ đặt cơm sáng lên bàn, sau đó ôm hài tử đi vào buồng trong, phòng chừng là muốn tỵ hiềm.
Tô An Lâm nói:
"Đa tạ."
Nói xong, hắn lấy ra ba lương bạc:
"Cái này xem như là tiền phí ở của ta trong hai ngày này, không có nhiều bạc lắm, chỉ là một chút tâm ý."
Tuy rằng nói là thôn này ngăn cách với người bên ngoài, nhưng cũng không phải là tuyệt đối. Nếu trong thôn yêu cầu một ít nhu yếu phẩm cũng sẽ đi đến trấn gần đó để mua sắm, giống như là một ít muối, gà, vịt con, các hạt giống lương thực, các loại gia cụ cùng với chăn bông quần áo gì đó. Cho nê đối với người ở chỗ này, thì bạc cũng là thứ cần thiết.
"Cảm ơn Tô công tử."
Trương quả phụ có chút kinh ngạc, nàng không giỏi nói năng, muốn từ chối, nhưng mà cũng không biết nói cái gì cho tốt, khuôn mặt đỏ lên.
Cơm sáng rất đơn giản, mấy cái bánh bao, một ít thịt mỡ. Phỏng chừng là Trương quả phụ cho rằng người tập võ như hắn thích ăn thịt, cho nên chuẩn bị một ít, có điều Tô An Lâm không chạm vào, loại thịt này là thịt heo, đối với võ giả mà nói thì không có tác dụng gì, cho nên hắn cũng không lãng phí.
Còn không bằng ăn bánh bao đâu. Tô An Lâm gặm bánh bao xong, lại uống một hớp nước, cuối cùng lấy một ít thịt khô ở trong lòng ngực ra gặm.
Hắn còn chưa ăn xong, Vu Phi đã dẫn theo hai thủ hạ đi tới.
"Tô huynh đệ, Tô huynh đệ!"
Vu Phi đứng ngoài cửa kêu.
"Để ta đi mở cửa."
Trương quả phụ đi ra mở cửa.
Vu Phi đứng ngoài cửa hỏi:
"Tô huynh đệ đâu?"
"Hắn đang ăn cơm."
"Vậy à, để ta đi tìm hắn."
Vu Phi gật đầu với Trương quả phụ, sau đó đi vào."
"Tô huynh đệ."
"Vu đại ca, sáng sớm tinh mơ có chuyện gì vậy?"
Tô An Lâm hỏi.
"Ta nghe thôn trưởng nói ba ngày sau hắn sẽ đi ra khỏi thôn với ngươi à?"
Vu Phi vừa lại đây đã hỏi.
"Đúng vậy, làm sao thế?"
"Có nguy hiểm không? Thôn trưởng nói một mình hắn đi ra ngoài, không có nguy hiểm, nhưng mà chúng ta biết ngươi đến đây nhất định là có đại sự, nói không chừng là còn có nguy hiểm nữa, có phải hay không?"
Vu Phi ăn ngay nói thật:
"Tóm lại, chúng ta nghĩ kỹ rồi, nếu như thôn trưởng muốn đi ra ngoài, vậy chúng ta cũng muốn phái một ít người đi cùng."
"Chuyện này...Vậy ngươi phải đi nói với thôn trưởng chứ."
Tô An Lâm nói.
"Hắn nhất định không đồng ý, nhưng mà chúng ta nhất định phải đi theo, nói thật, cái thôn này của chúng ta lúc trước đều là nhờ có thôn trưởng mới may mắn như thế, nếu không chúng ta đã sớm chết sạch rồi, hoặc là phải rời đi nơi khác, làm gì được bình yên như thế này?"
Vu Phi khẩn thiết nói.
"Vậy ý tứ của ngươi là..."
"Chúng ta không khuyên được thôn trưởng, ngươi đi khuyên hắn một chút đi, nếu không chúng ta cũng không để cho thôn trưởng đi."
Tô An Lâm thở dài, không ngờ tới Vương Tồn Thủy ở chỗ này lại có danh vọng cao như thế,
"Được thôi, đợi lát nữa ta sẽ đi tìm thôn trưởng nói một chút."
Vu Phi vui mừng:
"Vậy là tốt rồi, Tô huynh đệ đang ăn cơm sáng xong chưa, ta dẫn ngươi ra ngoài đi dạo."
"Ta cũng ăn xong rồi, đi ra ngoài đi dạo đi."