Chương 335: Hắc Huyết Phi Trùng
"Nếu là thật sự, vậy vì sao trên cơ thể của những người ở đây có âm khí, mà bọn họ lại vẫn sống tốt."
"Hay là nói, người ở chỗ này đều là quỷ?"
Biểu tình của Tô An Lâm trở nên ngưng trọng, sau khi đi qua Thi đoàn quỷ vực làm cho hắn hiểu ra một chuyện, có đôi khi người sống đang ở bên trong Quỷ Vực, sẽ không ai nghĩ rằng người mà mình gặp được là người chết cả.
"Tô huynh đệ, tới ăn cơm đi."
Vu Phi vừa đi tới vừa cười nói.
Tô An Lâm quay đầu lại, nặn ra một nụ cười:
"Đa tạ Vu đại ca."
Người trước mặt hắn chân thật như vậy, sao bọn họ có thể là quỷ được?
Cơm trưa quả thật rất phong phú, vì chiêu đãi hắn cho nên nương tử của Vu Phi còn lấy thịt ướp trong nhà ra, hương vị đúng là không tệ.
Lúc đang ăn cơm, hắn nhìn Vu Phi đang ngồi trước mặt, tâm niệm hơi động, một cổ dương lực tràn về phía Vu Phi.
Vu Phi sửng sốt, sắc mặt tái nhợt lại, hắn không biết chính mình đã xảy ra chuyện gì, chỉ là đơn thuần cảm thấy bỗng nhiên không thể hô hấp thông thuận được.
"Hồng hộc..."
Vu Phi há mồm thở dốc.
Thình thịch…
Hắn không cẩn thận ngã xuống trên mặt đất, bát cơm rơi ra tung tóe.
"Vu đại ca, ngươi không sao chứ?"
Tô An Lâm vội vàng ngồi xổm xuống dìu hắn dậy, nhưng khi bàn tay cực nóng vừa tiếp xúc với thân thể Vu Phi, cánh tay của Vu Phi bỗng nhiên đen nhánh một mảnh, thật giống như là bị tạt a xít vào người.
Đồng tử trong mắt Tô An Lâm co rụt lại, không thể tin tưởng mà nhìn một màn trước mặt.
…
"Ai nha, phu quân, ngươi làm sao vậy?"
Nương tử của Vu Phi cầm giẻ lau từ trong phòng sốt ruột chạy ra ngoài.
"Ngực ta đau..."
Vu Phi ôm ngực, đối với chỗ bị ăn mòn ở cánh tay lại giống như là không cảm giác được gì.
Mà Tô An Lâm còn đang khiếp sợ đứng thẳng lên.
"Tiểu huynh đệ, phu quân ta bị làm sao vậy?"
Nữ nhân sốt ruột hỏi.
"Vu đại ca đột nhiên bị như thế, có phải là do vừa nãy không cẩn thận ăn phải độc của Hắc Huyết Phi Trùng hay không?"
Tô An Lâm thuận miệng giải thích, đồng thời triệt tiêu dương khí. Sau khi dương khí biến mất, Vu Phi cũng dần dần khôi phục lại bình thường.
"Vu đại ca, ngươi thế nào rồi?"
Tô An Lâm đỡ Vu Phi ngồi lại vị trí.
"Hô hô hô..."
Vu Phi thở dốc vài cái:
"Đã... đỡ hơn nhiều rồi, có lẽ là vừa nãy ta ăn phải đồ hỏng bụng, đau quá đi mất."
"Vậy ngươi nghỉ ngơi một hồi đi."
"Được, Tô huynh đệ, làm ngươi chê cười rồi."
Vu Phi nhìn về phía Tô An Lâm, bên trong con ngươi không có chút khác thường nào.
Tô An Lâm ngồi trở lại vị trí, tò mò hỏi:
"Vu đại ca, vừa nãy nơi này đã chết hai người rồi, ngày thường trong thôn các ngươi cũng sẽ chết nhiều người như vậy sao?"
Vu Phi gật đầu:
"Gần như là hai ba ngày sẽ lại có người chết, chuyện này cũng không có biện pháp, trong thôn bốn phía đều là quỷ mà, cho dù chúng ta có tổ chức đội tuần tra phòng bị thì cũng không như muối bỏ biển mà thôi, có một vài đồ vật không phải cứ dựa vào phòng bị là có thể tránh khỏi."
"Vậy sao, vậy có nhiều người chết như thế thì các ngươi sẽ chôn ở đâu?"
Tô An Lâm lại hỏi.
"Ở trên đỉnh núi phía bắc kia, nếu trong thôn có người chết thì đều đưa lên đó để chôn cất, ngươi muốn hỏi chuyện này làm cái gì?"
Hai vợ chồng không hẹn mà cũng nhìn về phía Tô An Lâm, trong mắt chứa đầy sự tò mò.
Tô An Lâm cười cười:
"Không có chuyện gì, chỉ là ta tò mò muốn biết thôi, ta đang suy nghĩ nơi này của các ngươi quá nhỏ, đã chết nhiều người như vậy, chẳng phải là nhân khẩu trong thôn sẽ càng ngày càng ít đi hay sao?"
Vấn đề này của hắn rất thực tế, nếu là những người bình thường đều có thể nghĩ đến, nhưng mà vợ chồng Vu Phi lại chưa bao giờ nghĩ đến một chuyện như vậy, nghi hoặc mà nhìn về phía Tô An Lâm, giống như cảm thấy vấn đề này thật là kỳ quái. Ở trong khái niệm của bọn họ, tuy rằng trong thôn thường xuyên có người chết, nhưng mà hình như nhân khẩu trong thôn cũng chưa từng giảm bớt.
Tô An Lâm cũng không nói nhiều lời, ăn cơm xong hắn nói răng muốn tự mình đi dạo. Sau đó Tô An Lâm đi dọc theo con đường ở giữa thôn, hướng về phía đỉnh núi phía bắc.
Những nơi đi quá, có một ít tiểu hài tử cùng với lão già đang ngồi hóng mát không hẹn mà cùng nhìn về phía Tô An Lâm. Bọn họ có người tò mò, có người âm khí dày đặc, nhưng cũng có rất nhiều người bày ta nụ cười tươi thân thiện.
"Là quỷ sao?"
Trong lòng Tô An Lâm suy đoán. Hắn cảm thấy bản thân mình đã dần dần biết được chân tướng của thôn nhỏ này.
Là một chân tướng cực kỳ khủng bố!
Bất tri bất giác, hắn đã đi đến chân núi phía bắc. Có ba hán tử đang đẩy xe đi xuống, trong đó có một người là Tô An Lâm đã gặp qua, người này đúng là cầm đầu của một đội ngũ tuần tra khác, tên là Lão Miêu.
"A, đây không phải là Tô huynh đệ sao?"
Lão Miêu hỏi.
"Xin chào, Miêu đại ca.
"Nơi này là mộ địa của thôn chúng ta, ngươi tới chỗ này làm cái gì, mau chóng rời đi đi, chỗ này không may mắn."
Lão Miêu vẫy tay nói.