Chương 358: Trở Về Thôn Thượng Dã
“Đi thôi.”
Vương Tồn Thủy loạng choạng nói:
“Lần này ta phải trở về thôn Thượng Dã, tiểu tử ngươi xác định không về cùng ta à?”
“Không.”
Tô An Lâm đáp:
“Ta muốn ra ngoài, nghĩ cách tiến vào thực lực nội khí.”
“Người trẻ tuổi có suy nghĩ là chuyện tốt, nhưng ta phải nhắc nhở ngươi, quỷ vực xác quỷ của Liễu Nhan không đơn giản, là thánh nữ âm tông bồi dưỡng trọng điểm, trước khi nàng chết âm trùng trên người đã ngửi thấy mùi của chúng ta…”
Tô An Lâm cau mày:
“Ý của ngươi là nó sẽ căn cứ vào mùi của chúng ta, theo dõi chúng ta?”
“Đúng vậy, đây là suy đoán của ta, trước đây ta từng giao thủ với người của âm tông, từng chịu thiệt thòi, thánh tử thánh nữ dưới thất phẩm với âm tông mà nói đều rất quý giá, cho nên mỗi người đều có âm trùng đi theo, một khi bọn họ bị ai giết chết, âm trùng sẽ ghi nhớ mùi vị đồng thời phản hồi lại trên người mẫu trùng ở tổng bộ của bọn chúng!”
Tô An Lâm hiểu ra:
“Nói như thế sau này chúng ta phải bị truy sát vô tận?”
“Không cần lo, có rất nhiều cách để giải quyết! Ví dụ như ta, ta ở trong thôn quỷ, ngăn cách khí vị, không sợ âm trùng đến.”
“Hoặc là trên người thường xuyên dính phân, càng hôi càng tốt, phòng của mình cũng phải trét phân...”
Tô An Lâm vừa nghe đã biến sắc:
“Tiền bối, ngươi đang đùa với ta à.”
“Đã là lúc nào rồi, sao ta lại đùa với ngươi được? Trước đây quả thật ta từng nhìn thấy, người giang hồ vì muốn tránh âm trùng truy sát đã nhảy vào hố phân.”
Tô An Lâm xua tay:
“Đó là bọn họ, ta tuyệt đối không thể như vậy.”
Tô An Lâm thấy Vương Tồn Thủy khẽ mỉm cười, đột nhiên trong lòng khẽ động:
“Tiền bối, nếu ngươi đã nhắc ta mấy chuyện này, hẳn đã có cách giải quyết phải không?”
Tô An Lâm vẫn rất kiêng kỵ âm tông. Những cái khác không nói, với thực lực của hắn đối phó với Liễu Nhan thánh nữ chỉ mới thất phẩm thôi đã tốn sức lắm rồi, nếu mạnh hơn một chút thì làm sao đánh nổi? Trừ chuyện đó ra hắn cũng sợ luôn bị truy sát. Dù sao người ta cũng có tổ chức, cho dù ngươi đánh lại nhưng cứ quấy rối ngươi mãi cũng rất phiền phức.
“Haha, ngươi cũng rất thông minh, sao lại biết ta có cách?”
Tô An Lâm vội đáp:
“Mong tiền bối chỉ điểm.”
“Trên đời này có rất nhiều dược vật có thể ngăn cách khí vị, ví dụ như…”
Vương Tồn Thủy đột nhiên lấy ra một vật. Vật này được bọc bằng giấy dầu, sau khi mở ra có một mùi vị rất quái lạ. Nếu nhất định phải hình dung thì như mùi của sầu riêng. Có điều theo Tô An Lâm được biết thế giới này không có sầu riêng, cũng không biết mùi của thứ này từ đâu mà ra. Vương Tồn Thủy than thở:
“Cái này là xạ hương châu, thứ cần thiết phải chuẩn bị sau khi gây chuyện bên ngoài.”
“Gây chuyện…”
Sắc mặt Tô An Lâm quái lạ.
“Ngươi nghĩ sao, trên đời này trừ âm trùng ngửi được hơi người ra còn rất nhiều thứ tra được hơi người, ví dụ như những thế gia nuôi lang khuyển, lang khuyển của họ chuyên theo dõi kẻ thù.”
“Còn có công pháp đặc biệt, sau khi tu luyện khứu giác đặc biệt hơn người!”
Vương Tồn Thủy nhớ lại nói:
“Trước đây ta từng gặp một cao thủ, hắn là người mù, kẻ bắt đao…”
“Trần mù lòa?”
Tô An Lâm hỏi.
“Hửm? Ngươi biết à?”
“Khi trước từng gặp, còn uống rượu với hắn nữa, hắn truy nã một tên tội phạm ở trấn Lăng Dương.”
“Haha, thế giới này thật nhỏ.”
Vương Tồn Thủy cười:
“Cho nên bây giờ ngươi biết che giấu mùi vị của một người, quan trọng thế nào rồi chứ?”
Tô An Lâm trịnh trọng gật đầu:
“Hiểu rồi, tiền bối muốn đưa thứ này cho ta.”
“Ừm, dù sao ngươi cũng không có cách đặc biệt để ngăn cách mùi vị nên cho ngươi thôi, có điều một khi xạ hương châu bại lộ trong không khí, nhiều nhất chỉ bảy ngày, sau bảy ngày mùi của xạ hương châu tan đi sẽ không còn hiệu quả nữa.”
“Tiền bối ,vậy trên người ngươi còn xạ hương châu không?”
Tô An Lâm vội hỏi.
“Làm gì còn nhiều như vậy, đừng thấy thứ này nhỏ bé, quý lắm đấy, mấy trăm lận.”
Tô An Lâm có chút tiếc nuối, bây giờ người ở huyện Hợp Thủy không còn, hắn muốn mua cũng không có chỗ mua.
“Hơn nữa theo ta biết thứ này bên ngoài cũng rất ít, phía Trung Nguyên mới có.”
Tô An Lâm khẽ gật đầu:
“Sau lần này ta định ngồi thuyền đến Trung Nguyên.”
“Hahaha, ta biết ngay mà, ta biết ngươi không cam lòng ở lại chỗ nhỏ bé như vậy.”
Tô An Lâm than thở:
“Huyện Hợp Thủy không còn, cho dù khôi phục lại, ba đến năm năm cũng không thể trở lại ngày tháng lúc xưa, ta chuẩn bị về quê Lý gia trước, nói một tiếng với họ sau đó...rời đi.”
“Tiểu tử giỏi lắm, ta rất xem trọng ngươi, sau này có cơ hội ngươi phải đến thăm ta đấy.”
“Vâng tiền bối.”
“Có điều nếu ngươi muốn đến Trung Nguyên, ta có thể giới thiệu với ngươi một nơi, thành Mai Lan, bên đó có một bang hội tên Sơn Hải, ta và một vị cố nhân ở đó rất quen thuộc, sau khi ngươi đến đó cứ nói tên của ta, có lẽ sẽ được giúp đỡ đôi chút.”