Chương 368: Giết Hết Toàn Bộ

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 368: Giết Hết Toàn Bộ

“Ngươi có ý gì, ngươi đừng có làm càn.”

“Yên tâm, ta chỉ đâm vào ngươi một nhát, chỉ đâm vào vị trí trái tim của ngươi để xem ngươi có thật sự sống sót tiếp tục hay không mà thôi.”

Tô An Lâm lên tiếng nói một cách không hề khách khí.

Vẻ mặt Vương Lai Phúc tỏ ra sợ hãi:

“Ngươi đừng tới đây mà…”

Nhìn dáng vẻ Tô An Lâm không chỉ dọa Vương Lai Phúc sợ mất mật mà ngay cả đám tiểu đệ của hắn ta cũng không dám tiến lại gần hắn ta.

Tô An Lâm cười khẩy một tiếng, ngay tại lúc hắn muốn ra tay, ông lão canh gác nơi này bỗng nhiên dẫn theo một đám người tới đây.

Người dẫn đầu chính là chủ thuyền ở đây, là một người đầu trọc, thân hình gầy gò, thanh máu không hề thấp mà lại còn đạt đến mức 200.

Cũng phải, có thể chấn nhiếp cả một con thuyền lớn như thế này, chủ thuyền làm sao có thể là kẻ yếu được?

Chủ thuyền tên đầy đủ là Lý Quan Lâm, vừa tới đã nhìn về phía Vương Lai Phúc quát lớn một tiếng:

“Ngươi làm cái gì?”

Tô An Lâm ôm quyền, nói:

“Những người này vừa nãy muốn động vào ngựa của ta!”

Lý Quan Lâm cũng là người thông minh, vừa nhìn vào dáng vẻ chột dạ của đám người Vương Lai Phúc liền biết được đại khái tình hình ở đây.

“Dám giở trò lưu manh ở địa bàn của ta, xem ra các ngươi không muốn sống nữa rồi.”

“Đừng mà, bọn ta chỉ là hiểu lầm, thật sự chỉ là hiểu lầm thôi.”

Vương Lai Phúc trở nên hèn mọn, hắn ta vốn tưởng rằng Tô An Lâm rất dễ bắt nạt, không ngờ hắn võ nghệ cao cường đến thế, một chiêu của hắn vừa giáng xuống ban nãy, hắn ta đã biết được mình không phải là đối thủ, lúc này hắn ta đã hoàn toàn không còn tâm tư đối kháng nữa.

“Ngươi còn muốn ngụy biện!”

Lý Quan Lâm ôm quyền về phía Tô An Lâm, nói:

“Huynh đài, ngươi muốn xử lý thế nào, muốn chém muốn giết tùy theo ý ngươi.”

Lý Quan Lâm vẫn rất nể mặt hắn, có điều, Tô An Lâm cũng không cho đây thật sự là nể mặt, chắc hẳn là để tâm đến việc mấy ngày tiếp theo đây hắn còn sẽ câu cá mà thôi.

Điều này làm cho hắn cảm thấy rất khó chịu, như thể có một loại cảm giác thúc ép khiến người ta làm công cho mình vậy.

Nhưng mà nói ra thì cũng là hai bên có lợi, trước hết giải quyết đám người Vương Lai Phúc rồi nói sau, để tránh cho bọn họ lại tìm hắn gây sự phiền phức.

Thế là ngay sau đó, hắn lạnh lùng lên tiếng:

“Giết hết toàn bộ!”

“Giết hết đi!”

Tô An Lâm quyết đoán nói.

Lý Quan Lâm cau mày, không ngờ người này lại tàn nhẫn như vậy.

Đám người Vương Lai Phúc thì bị dọa cho vỡ mật.

Vương Lai Phúc nhanh trí, vội nói:

“Chúng ta, chúng ta là người của Sơn Hải bang!”

“Đúng rồi đúng rồi, lão đại chúng ta là người của Sơn Hải bang.”

Đám tiểu đệ vội hùa theo.

“Các ngươi là người của Sơn Hải bang?”

Lý Quan Lâm nghe thấy thế, chân mày hơi nhíu lại.

Bang phái nhỏ hắn không sợ, nhưng nếu là Sơn Hải bang thì... có hơi phiền toái.

Đó là một bang lớn, hắn không dây vào nổi.

“Đúng đúng, ta là người của Sơn Hải bang.”

Vương Lai Phúc vội đứng dậy.

“Thế lệnh bài đâu?”

Lý Quan Lâm lạnh giọng dọa dẫm:

“Sơn Hải bang lớn mạnh rồi, thật không dám giấu, ta cũng có rất nhiều bằng hữu ở trong đó. Nếu ngươi có quen biết với bằng hữu của ta, thì ta có thể nể mặt ngươi lần này, còn nếu ngươi chỉ là hạng nhãi nhép trong bang thì, ha ha, thế thì làm theo lời vị huynh đệ này đi.”

Tô An Lâm cũng hiểu ý hắn là gì.

Nghĩa là nếu ngươi có địa vị cao ở Sơn Hải bang thì ta sẽ nể mặt ngươi, còn nếu ngươi chỉ là hạng lâu la nhãi nhép thì rắc rối to rồi đấy.

Mặt Vương Lai Phúc nhất thời nhăn như trái mướp đắng.

Tô An Lâm cười lạnh:

“Xem ra không có lệnh bài rồi. Lúc trước ngươi còn nói mình ở bang Lão Hổ, bây giờ lại nói là Sơn Hải bang, rốt cuộc câu nào là thật đây.”

“Chờ đã, chờ đã, ta có lệnh bài.”

Vương Lai Phúc vẻ mặt đau khổ, không còn cách nào đành dùng cái tay dính đầy phân ngựa thò vào trong túi áo lấy ra một tấm bảng gỗ cũ nát ố vàng.

Trên tấm gỗ viết: Cửu!

Lệnh bài gỗ cấp chín!

Hiển nhiên tính uy hiếp của miếng mộc bài này không được mạnh cho lắm, nếu không với tính cách của Vương Lai Phúc, hắn đã lấy mộc bài ra uy hiếp từ lâu rồi.

Quả nhiên, Lý Quan Lâm cười lạnh:

“Ta còn tưởng là lợi hại thế nào, chỉ có vậy thôi à?”

Mặt Vương Lai Phúc nhăn tít lại, vội nói với Tô An Lâm:

“Người anh em à, đều là hiểu lầm thôi, tuy rằng ta chỉ là thành viên cấp chín của Sơn Hải bang, nhưng ta có quen biết với rất nhiều lão đại. Sau này ngươi tới Mai Lan thành, nếu báo tên ta thì đi một số thanh lâu sẽ được giảm giá! Gặp khó khăn gì, cứ việc tới tìm ta.”

“Huynh đài, ngươi nghĩ sao?”

Lý Quan Lâm nhìn về phía Tô An Lâm hỏi ý kiến.

Thực ra, Lý Quan Lâm vẫn nghiêng về hướng giải quyết hòa bình hơn.

Bởi ra ngoài làm ăn, thủ đoạn phải có, nhưng cũng phải hòa khí sinh tài.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right