Chương 370: Rốt Cuộc Ngươi Cũng Thừa Nhận
Tô An Lâm nghe ra, lại hỏi:
“Nói cách khác là mỗi đường khẩu lớn đó lại quản lý những bang phái nhỏ như các ngươi?”
“Đúng vậy, ngoài ra mỗi đường khẩu có địa bàn riêng của mình, thường không can thiệp lẫn nhau. Những đường khẩu này có hoạt động kinh doanh riêng của họ, chẳng hạn như bến tàu, sòng bạc, thanh lâu, khách sạn...”
“Cũng kinh doanh nhiều đấy nhỉ.”
Tô An Lâm thầm kinh ngạc, hỏi tiếp:
“Hồng Hoa đường thì sao, hiện tại thế nào?”
Người bạn già của Vương Tồn Thủy tiền bối chính là Tô Mai, phu nhân của đường chủ Hồng Hoa đường.
Đây cũng là người mà hắn muốn tìm trong chuyến đi này.
“Hồng Hoa đường à, hiện tại không được tốt lắm!”
Vương Lai Phúc lắc đầu, giải thích:
“Nguyên đường chủ của Hồng Hoa đường là Quách Chấn Đào, năm trước bị trúng thi độc, hiện tại phải dựa vào dược vật mới miễn cưỡng duy trì được mạng sống. Bởi vì không thể lãnh đạo Hồng Hoa đường, cho nên bây giờ đều là phó đường chủ, cũng chính là Tô Mai - vợ của Quách Chấn Đào quản lý.”
“Dù Tô Mai cũng có chút thực lực, nhưng dù sao cũng là phụ nữ, hơn nữa tuổi tác không nhỏ, khí huyết rất khó tiến bộ, cho nên rất nhiều người trong bang đều đang thèm muốn nhắm vào vị trí của nàng.”
“Do có nội đấu nên thế lực của Hồng Hoa đường ngày càng suy yếu, hiện tại gần như là đường khẩu yếu nhất trong Sơn Hải bang.”
Tô An Lâm nói thẳng:
“Nếu không có khả năng quản lý thì đúng là nên từ chức, không có gì để nói.”
Cũng giống như một công ty vậy, không có năng lực ngồi ở trên cao thì quả thực nên bước xuống vẫn hơn.
Dù sao nếu hắn là lão đại thì sẽ làm như vậy, thuộc hạ không được việc vậy thì đổi người khác.
Vương Lai Phúc thở dài:
“Không đơn giản như vậy đâu, vợ chồng Quách Chấn Đào và Tô Mai đã tại vị nhiều năm, không biết đắc tội bao nhiêu kẻ thù, nếu từ chức thật, không có bùa hộ mệnh của đường chủ thì trừ phi ẩn cư, nếu không... chắc chắn kẻ thù sẽ tới tận cửa!”
“Ngoài ra, bệnh kín trên người Quách Chấn Đào đường chủ cũng vô cùng phiền toái, cần điều trị bằng thuốc đắt tiền, mỗi tháng đều là một khoản chi phí lớn, cho nên bọn họ không thể lui bước, chỉ có thể tiến lên thôi!”
Tô An Lâm lặng lẽ gật đầu, hiểu rõ rồi.
Giờ khắc này, hắn có chút vui mừng vì lúc trước đã quyết định giữ Vương Lai Phúc lại.
Gã này dù trước đó không đáng tin cậy mấy, nhưng lại hiểu về mấy chuyện này rất rõ.
“Ặc, vị công tử này, người ngươi cần tìm không phải là người của Hồng Hoa đường đấy chứ?”
“Việc không nên hỏi thì đừng hỏi.”
Tô An Lâm lạnh giọng nạt.
“Vâng vâng.”
Sau đó Tô An Lâm vừa ăn cua vừa suy nghĩ trong đầu.
Hồng Hoa đường thì nhất định phải đi rồi.
Hắn cần tìm một điểm vịn để leo lên, và điểm vịn chính là người quen này.
Hắn leo lên cao không phải vì ham muốn quyền thế, mà là muốn có điều kiện luyện võ tốt hơn.
Căn cứ theo lời Vương Tồn Thủy nói trước đó, những bang phái lớn này đều có bí tịch võ công riêng, nếu có thân phận địa vị nhất định thì có thể xem để tu luyện.
Ngoài ra, còn có phần thưởng đan dược dành cho luyện võ.
Ăn hai con cua lớn xong, Tô An Lâm lại quay sang hỏi:
“À mà, ngươi thuộc đường khẩu nào?”
“Ngã Lang đường, đường chủ là Từ Phong.”
“Hắn là người phái ngươi tới nơi này?”
Tô An Lâm hỏi.
“Không phải, loại tôm tép như ta nào có tư cách gặp Từ Phong.”
Vương Hữu Phúc ngượng ngùng cười đáp.
Tô An Lâm cười:
“Rốt cuộc ngươi cũng thừa nhận rồi à?”
Hắn lắc đầu, nhặt một con cua lớn lên ném tới trước mặt đối phương:
“Ăn đi.”
“Hả... Cho... cho ta sao?”
Vương Lai Phúc kinh ngạc.
“Ăn no mới có sức bẩm báo với ta chứ, đúng không?”
“Dạ dạ dạ...”
Vương Lai Phúc bỗng thấy hơi cảm động, cũng ảo não vì những việc mình đã làm.
“Đúng rồi, lệnh bài cấp chín trên tay ngươi dùng để làm gì?”
Tô An Lâm hỏi.
“Đây là lệnh bài cấp bậc trong bang, trong Sơn Hải bang, bang chủ sở hữu lệnh bài cấp một, chỉ có duy nhất một cái thôi!”
“Tiếp theo là chín vị đường chủ và phó bang chủ, giữ lệnh bài cấp hai.”
“Dưới nữa là phó đường chủ, có lệnh bài cấp ba.”
“Cuối cùng, chính là thủ hạ đắc lực của một số vị đường chủ, cùng với lão đại các bang phái lớn dưới trướng Sơn Hải bang.”
“Lệnh bài cấp chín là thấp nhất.”
Tô An Lâm gật đầu:
“Hóa ra cấp chín là cấp thấp nhất.”
“Thực ra thì cũng không tính là thấp nhất vì phía dưới nữa còn không có lệnh bài.”
Vương Lai Phúc cười ngượng bổ sung, tự nâng giá cho mình.
…
“Tô công tử, ngươi muốn qua đó gia nhập vào Hồng Hoa đường sao?”
Thấy Tô An Lâm không nói lời nào, Vương Lai Phúc bèn dè dặt lên tiếng.
“Chuyện này thì tính sau.”
Tô An Lâm không nói nhiều
Hắn vẫn chưa tin tưởng Vương Lai Phúc:
“Đến lúc đó ngươi chỉ cần dẫn đường cho ta là được.”
“Vâng, vâng.”
“Thức ăn trên bàn các ngươi ăn đi, ta ra ngoài yên tĩnh một lát.”
Tô An Lâm đứng dậy rời đi.