Chương 375: Cũng Không Vui Sướng Gì

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 375: Cũng Không Vui Sướng Gì

Có thể thấy, chênh lệch giữa hai bên lớn đến mức nào.

Ngoài ra, rõ ràng số lượng võ giả ở nơi này nhiều hơn hẳn.

Hắn còn phát hiện thanh máu của vài công nhân ở bến tàu đã lên đến 90 điểm, bước đi như bay, hiển nhiên có tập luyện võ nghệ.

Thấy cảnh này, Tô An Lâm càng thêm kinh ngạc.

Ở thị trấn Hoàng Kê, cho dù là Luyện thể tầng một, tầng hai rất yêu thì những võ giả ấy có thể kiếm được một chân làm hộ vệ trông nhà.

Mà ở đây, những võ giả này lại trở thành công nhân bến tàu.

Hắn bỗng nhớ đến những điều tai nghe mắt thấy ở kiếp trước.

Sinh viên xuất sắc ở quốc gia đang phát triển đến những nước phát triển làm nhân viên lau dọn nhà vệ sinh, hay nhân viên bán hàng ở trung tâm thương mại.

Thạc sĩ, tiến sĩ ở những nước lạc hậu đến nước phát triển, trở thành nhân viên giao thức ăn, công nhân sản xuất ống nước…

Khi thấy điều ấy, hắn cảm thấy lạ vô cùng.

Rõ ràng có thể tìm được một công việc tử tế ở nước mình, tại sao còn phải đến những nước phát triển làm những công việc hết sức tầm thường.

Ý của hắn không phải là khinh thường công việc bình thường, mà chỉ là cảm thấy uổng phí những tri thức đã học được.

Bây giờ lại được thấy cảnh này, khiến hắn cảm thấy mới lạ.

Nhưng điều này cũng chứng tỏ nơi đây quả thực rất phát triển.

“Tô công tử, ngươi muốn đi ăn cái gì trước, hay là đến Lão Hổ Bang của bọn ta?”

Vương Lai Phúc dắt ngựa của Tô An Lâm, lại gần hỏi.

Các tiểu đệ đi theo sau hắn đều cõng một đống túi lớn, túi nhỏ.

Mùi cá tanh nồng tỏa ra từ những cái túi đó.

Bên trong đều là cá mà Tô An Lâm câu được, sau khi cắt khúc thì tẩm ướp thêm gia vị.

Ngoài ra còn có một chồng sách cũ và đống đồ cũ trông khá nát.

Theo lời Vương Lai Phúc, những món đồ này là công việc làm thêm của họ.

Nhân chuyến đi đến huyện Hợp Thủy bằng được đài thọ, họ muốn bày quán bán hàng kiếm chút tiền tiêu vặt, đáng tiếc việc làm ăn không bằng hắn thiết tưởng.

Tô An Lâm muốn nhanh chóng ổn định, bèn nói:

“Đến Lão Hổ Bang của ngươi đi, ngày mai đến Hồng Hoa Đường.”

“Được, được.”

Vương Lai Phúc vô cùng phấn khởi.

Hắn cảm thấy, lần này là một cơ hội tốt.

Vốn dĩ hắn ở Ngạ Lang Đường cũng không sung sướng gì.

Không chỉ bị sai phái làm những công việc thấp kém nhất, mà ngày sau cũng khó có cơ hội thăng chức.

Hắn cảm thấy, nếu Tô An Lâm thật sự có thể móc nối quan hệ với Hồng Hoa Đường, mình đi theo hắn thì cũng có thể được lợi đôi chút.

Chí ít tốt hơn là ở lại Ngạ Lang Đường bị người ta ức hiếp nhỉ?

Tuy hắn nói với Tô An Lâm rằng dọn xác là một công việc béo bở, nhưng so ra vẫn kém hơn quản lý sản nghiệp.

Nói cho cùng, câu đó chỉ dùng để tự an ủi bản thân mà thôi.

Một lát sau, nhóm người đi khỏi bến tàu.

Nhưng không phải là đi đến khu vực phồn hoa, náo nhiệt hơn, trái lại càng đi xung quanh càng trở nên vắng vẻ.

Tô An Lâm cau mày, nhìn đường phố cũ nát, nhà cửa tả tơi:

“Sao càng đi càng hoang vắng thế này?”

Hiển nhiên, nơi này không hề sầm uất, mà giống khu phố cũ hơn.

Cửa hàng hai bên đường còn có rất nhiều người phụ nữ đã có tuổi đứng tiếp khách.

“Quan nhân, đến đây không, đến đây không, có trò hay lắm.”

“Quan nhân, hôm nay có đại nương mới tới nơi này đấy.”

“Chẳng phải là Vương ca đó sao, Tống đại nương nhắc ngươi mấy ngày nay rồi.”

“Biến, biến, biến, không thấy hôm nay ta dẫn khách quý đến à?”

Vương Lai Phúc xua đuổi mấy người phụ nữ đứng tuổi kia đi, nói với giọng điệu không kiên nhẫn.

Tô An Lâm cau mày:

“Vương Lai Phúc, không ngờ ngươi biết chơi đấy.”

Mấy người phụ nữ đó không phải năm mươi thì cũng cỡ bốn mươi tuổi. Mà Vương Lai Phúc khoảng chừng hai mươi bảy, hai mươi tám.

Nghe ra sự chế nhạo trong lời nói với Tô An Lâm, Vương Lai Phúc xấu hổ:

“Khác mà, Tống đại nương tuy đã ba mươi tám, nhưng dáng vẻ của nàng, chậc chậc, Tô công tử, hay là lát nữa chúng ta đi ăn trưa, ta dẫn ngươi đến đây, giới thiệu nàng cho ngươi, đảm bảo cho ngươi được sung sướng đến thăng thiên hai lần!”

“Thôi, ta không có phúc hưởng thụ.”

Tô An Lâm không thèm quay đầu lại.

Cuối cùng, họ đi đến một khu tứ hợp viện rộng lớn.

Cửa lớn đóng kín, vừa vào nhà là thấy tro bụi phủ kín khắp nơi.

Trong mảnh sân con con, có một vài cọc gỗ dùng để luyện võ, một ít dụng cụ bằng sắt, búa đá.

Đáng tiếc, chúng đều cũ nát, phủ bụi.

“Tô công tử, đây chính là tổng bộ của Lão Hổ Bang bọn ta.”

Vương Lai Phúc cười nói.

“Rầm, rầm, rầm...”

Đột nhiên, tiếng đập cửa vang lên.

“Lão đại, bà chủ nhà đến.”

Nụ cười trên mặt Vương Lai Phúc vụt tắt, hắn vội vàng đi ra ngoài.

Sau đó là tiếng một người phụ nữ trung niên chửi như tát nước bên ngoài, gì mà mấy ngày nay tất cả các ngươi biến đi đâu, khất nợ ba tháng tiền thuê chưa trả, không đưa tiền thì nàng bảo cháu nàng tới, cho các ngươi biết mặt.

Vương Lai Phúc cãi cọ hồi lâu mới tiễn người nọ đi được, tiếp theo hắn lau mồ hôi đi vào trong nhà.

“Các ngươi cũng không có tiền, thế mà trên thuyền còn lén lút nói ta là quỷ nghèo?”

Tô An Lâm dỡ đồ đạc trên lưng ngựa xuống và nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right