Chương 392: Điều Kiện Khó Khăn
Quán trà có thể kiếm được mấy đồng? Chỉ cần ngồi đây chơi sẽ được tặng trà. Tô An Lâm dường như nhìn thấy cảnh tượng mình sẽ trở thành vua cờ bạc một đời ở đây. Vua cờ bạc là gì? Không bài bạc cũng làm vua! Ta không cược còn có thể kiếm tiền của khách đánh bạc, đây chính là vua cờ bạc. Trừ chuyện đó ra, nhân lúc việc làm ăn càng ngày càng tốt, Tô An Lâm lợi dụng sức nóng phát hành vé số. Để thu hút mọi người, giải thưởng lớn nhất là một ngàn lượng! Giải nhì là năm trăm lượng, giải ba hai trăm lượng, giải bốn một trăm lượng, giải năm năm mươi lượng, mà một tờ vé số chỉ năm văn tiền. Thực ra lúc đầu Tô An Lâm chuẩn bị giải thưởng cao nhất là một vạn lượng. Nhưng cân nhắc đến việc mạng lưới tiêu thụ không nhiều, tạm thời đành phải như vậy. Tất nhiên không cần phải nói đến vấn đề lợi nhuận. Chỉ cần mỗi kỳ đều bán hết vé số, chắc chắn có thưởng. Còn nếu bán không hết, không có thưởng thì hắn sẽ kiếm lời đều đặn. Chớp mắt lại một tháng trôi qua, Tô An Lâm đến tiệm thuốc mua một viên xạ hương châu. Hắn không biết mình đã mua bao nhiêu viên xạ hương châu ở đây rồi. Không còn cách nào, để ngăn đám người âm tông tìm đến, đành phải sử dụng thứ này thường xuyên.
“Tô công tử, không ổn rồi, Khâu Thịnh Lập ở Hồng Hoa Đường đến tìm ngươi, nói là có chuyện gấp.”
Lúc này Tô An Lâm đang ở hậu viện sòng bạc luyện công, Vương Lai Phúc đột nhiên vội vã tiến vào nói.
…
Thấy Vương Lai Phúc thở hổn hển, Tô An Lâm cau mày:
“Tìm ta thì tìm ta, ngươi sốt ruột như vậy làm gì? Lẽ nào sợ Khâu Thịnh Lập đánh ta?”
Mấy ngày nay, Tô An Lâm và Khâu Thịnh Lập cũng xem như thân thuộc hơn không ít. Sau khi hắn chỉnh đốn lại việc làm ăn ở sòng bạc, còn nhận thêm vài nhiệm vụ đòi nợ từ chỗ Khâu Thịnh Lập để cống hiến cho bang phái. Đáng tiếc có vài nhiệm vụ thật sự không dễ làm, vì rất nhiều người quả thật không có tiền. Cho nên dùng cách ban đầu đối phó với Phương Hổ là vô dụng. Giờ phút này, Tô An Lâm mới hiểu tại sao có vài khoản nợ rất khó thu lại vì họ thật sự không có tiền. Cũng đâu thể giết chết người ta được? Nếu giết thật chẳng phải sẽ lỗ chết sao. Vương Lai Phúc lắc đầu:
“Không biết Khâu Thịnh Lập có ý gì, nhưng bảo ngươi qua đó giải thích vài chuyện, hỏi ngươi tại sao chưa giải quyết mấy khoản nợ kia.”
“Điều kiện người ta thật sự khó khăn, ta có cách nào chứ?”
Tô An Lâm bất lực:
“Bỏ đi, ta qua đó một chuyến.”
Hắn đứng lên, đi về phía sòng bạc của Khâu Thịnh Lập. Lúc này Khâu Thịnh Lập đang ngồi trong phòng thu chi, cau chặt mày nhìn sổ nợ rối mù. Có mấy khoản sổ sách thật sự nát bét, vốn sau khi nghe chuyện Tô An Lâm đối phó Phương Hổ, hắn còn tưởng là một người lợi hại, cho nên rất yên tâm giao không ít khoản nợ cho Tô An Lâm. Ai ngờ dù Tô An Lâm ra tay cũng không được. Thế thì cũng thôi nhưng Tô An Lâm lại làm vài chuyện khiến người ta cạn lời, cho nên hắn mới bảo người gọi Tô An Lâm đến.
“Đại ca, Tô An Lâm đến rồi!”
Một tiểu đệ vào bẩm báo.
“Bảo hắn vào đây.”
Một lúc sau, một bóng người với thân hình rắn chắc từ ngoài cửa bước vào. Khâu Thịnh Lập nhướng mày, giỏi lắm, mấy ngày không gặp, thân hình Tô An Lâm lại cường tráng hơn không ít.
“Khâu ca, ngươi gọi ta đến có chuyện gì không?”
Tô An Lâm vừa vào đã kéo ghế ngồi trước bàn của Khâu Thịnh Lập. Khâu Thịnh Lập thấy Tô An Lâm nhàn nhã như vậy lại càng tức hơn.
“Tô An Lâm, ta thấy mấy ngày gần đầy ngươi sống không tệ nhỉ.”
Khâu Thịnh Lập cau mày.
“Sao vậy Khâu ca, ta thấy ngươi nóng nảy lắm đấy?”
“Mấy khoản nợ bảo ngươi đi thu sao rồi? Ta thấy ngươi mới đến, cố ý để ngươi thu nợ của những người không có bối cảnh, ngươi thì sao, một khoản cũng thu không xong?”
“Khâu ca, người ta thật sự không có tiền.”
Tô An Lâm bất lực.
“Bảo ngươi đi thu nợ trong cái thôn nhỏ kia, ngươi lại sửa nhà cho người ta?”
Khâu Thịnh Lập giận dữ, Tô An Lâm thành thật nói:
“Người ta cô nhi quả phụ, nhà cửa lại rách nát như thế thật sự không có tiền, mấy ngày trước bị mưa dột ta tiện tay sửa nhà cho họ thôi.”
“Được, người ta cô nhi quả phụ phải không, còn cái này thì sao, người này là nam nhân, ta bảo ngươi chém hắn dọa hắn, ngươi lại tặng đao cho hắn?”
Nói đến chuyện này Khâu Thịnh Lập lại thấy tức, không đòi nợ được thì cũng thôi, còn lỗ thêm một thanh đao. Tô An Lâm đáp:
“Người ta là ông lão bán dưa, đao hỏng nên ta mới muốn giúp hắn, hắn bán dưa nhanh hơn cũng sẽ kiếm tiền nhiều hơn đúng không.”
“Không phải chứ, ngươi nghĩ như vậy thật à?”
Khâu Thịnh Lập không biết nên nói gì mới được.
“Ngươi tốt như vậy, mợ nó sao lại kể với ta lúc đó ngươi chém người từ đỉnh núi phía đông tới phía tây, chém hết mấy chục miệng ăn nhà người ta mà không chớp mắt lấy một cái?”
Đúng vậy, trước đây Tô An Lâm đã nói với Khâu Thịnh Lập như thế. Vì hắn cần nhận vài nhiệm vụ, nhưng không ngờ Khâu Thịnh Lập lại giao cho hắn thu nợ cô nhi quả phụ, người già trẻ em. Sao hắn có thể nhẫn tâm được? Hắn đâu phải kẻ cuồng giết người trời sinh.