Chương 400: Nếu Như Ta Chết
Người đang đứng ở chỗ này đều là võ giả, cũng không có ai là lang trung cả, cho nên hoàn toàn không biết phải làm cái gì bây giờ. Hơn nữa Hắc Nha Xà cũng là loài hiếm thấy, không có ai nghĩ đến chuyện gặp được loài rắn này.
Tô An Lâm liếc nhìn một cái, thầm cảm thán nữ nhân này đúng là quá xui xẻo. Lúc nãy Hắc Nha Xà đã phun ra mấy chục viên răng nọc, ngoại trừ nữ nhân này bị bắn trúng, thì những người khác không có chuyện gì cả, răng nọc đều bắn vào bên cạnh bọn họ. Đúng là kiểu nước chảy qua lông vịt. Nhưng mà dù như vậy, Trần Như Huyên cũng có thể bị bắn trúng. Như vậy không phải là xui xẻo thì là cái gì?
"Trưởng lão!"
Hộ vệ dẫn đường dẫn đường nhanh chóng lôi tay Cao Khánh đi sang một bên:
"Trưởng lão, chuyện này phiền toái to rồi."
"Ngươi nói vậy là thế nào?”
Cao Khánh nhíu mày.
"Dù chúng ta lập tức quay trở về cũng không kịp, theo như những gì ta biết được, ở trong Trà trang cũng không có thuốc giải độc của xà độc, mà loại xà độc của Hắc Nha Xà này nếu không được trị liệu ngay trong vòng nửa canh giờ, đột tố sẽ lan ra toàn thân, đến lúc đó sẽ..."
Trong lòng Cao Khánh trầm xuống:
"Đáng chết, vậy phải làm sao bây giờ?"
Sắc mặt của mọi người đều trở nên khó coi. Trần Như Huyên là tam tiểu thư của Hiếu Phong sơn trang, thiên phú ưu tú, tài năng thông minh, được trang chủ và các trưởng bối cực kỳ yêu thích. Nếu như nàng xảy ra chuyện gì, vậy...
Xong đời!
Cao Khánh nói:
"Chỉ còn một biện pháp thôi!"
"Trưởng lão, chẳng lẽ ngươi muốn..."
Hộ vệ dẫn đường đứng bên cạnh nhíu mày, trong lòng xuất hiện một tia bất an.
"Tiểu thư tuyệt đối không thể chết được."
Cao Khánh trầm giọng nói, lại nhìn về phía đám người đứng sau:
"Dùng biện pháp cũ, bị rắn độc cắn thì dùng miệng hút máu độc ra, ai muốn làm?"
Bị rắn độc cắn đúng thật là có thể hút độc ra để chữa trị, nhưng mà vấn đề ở đây là, người bị cắn không có chuyện gì, nhưng mà người hút độc ra sẽ cực kì khó chịu. Đặc biệt là độc của Hắc Nha Xà, độc tính cực kỳ mãnh liệt, người hút vào nhất đinh sẽ chết. Dù người đó có kịp thời nhỏ độc ra cũng không có ích gì.
Đám người ở đây đều hiểu rõ lợi và hại của chuyện này, cho nên do dự không dám tiến lên. Dù sao bọn họ làm hộ vệ là vì kiếm tiền, nếu như muốn lấy mạng của bọn họ ra để đổi, vậy còn ai nguyện ý làm nữa?
"Làm sao nào? Các ngươi đã quên mất ngày thường sơn trang đối đãi với các ngươi như thế nào rồi sao? Các ngươi có thể sống thoải mái như bây giờ, đều là do sơn trang cho các ngươi, hiện tại bảo các ngươi đi cứu tiểu thư, các ngươi làm sao vậy?"
Cao Khánh quát:
"Chu Bàn Thạch, ngươi là người do ta mang vào sơn trang, vì biểu hiện công bằng, ngươi đến hút độc cho tiểu thư!"
Chu Bàn Thạch lập tức lộ ra vẻ mặt đau khổ. Nếu như hút độc này xong, hắn nhất định sẽ chết mất. Hắn vừa mới cưới nương tử. Nương tử của hắn như hoa như ngọc, dịu dàng đáng yêu, mỗi ngày cùng hắn keo sơn gắn bó, nếu như hắn chết rồi, vậy nương tử của hắn phải làm sao đây.
Người chính là như vậy, nếu có điều vướng bận, lá gan sẽ nhỏ đi rất nhiều. Cho nên Chu Bàn Thạch lập tức sợ hãi.
"Làm sao nào, ngươi không nghe lời, chẳng lẽ muốn để cho ta đến hút hay sao? Ta đã sống ngần ấy tuổi rồi, lúc sau ta còn phải bảo vệ tiểu thư nữa, ta làm sao có thể hút độc được? Nhanh lên!"
Cao Khánh nói xong, lập tức rút kiếm ra.
"Nếu kháng lệnh, vậy chết!"
"Ta hút, ta hút…"
Chu Bàn Thạch tuyệt vọng. Hắn nhìn Cao Khánh nói:
"Trưởng lão, nếu như ta bị chết, hu hu...Ngươi nhớ phải chiếu cố nương tử giúp ta, nương tử của ta thân thể yếu đuối, hu hu..."
Cao Khánh không kiên nhẫn:
"Đã biết, không chỉ có mình ta chiếu cố nàng, ta sẽ sai đám hán tử trong sơn trang thay phiên đi chăm sóc, nương tử của ngươi nhất định sẽ sống tốt."
Chu Bàn Thạch gật đầu thật mạnh:
"Như vậy là được, như vậy là tốt rồi..."
Hắn nhìn Trần Như Huyên ngã trên mặt đất, đang dùng nội công để bảo vệ tâm mạch. Làn da vốn dĩ trắng nõn chỗ ngực nàng, hiện tại đã biến thành màu xanh tím. Hơn nữa nhan sắc này đang có dấu hiệu khuếch tán rộng ra. Nói thật, nếu là ngày thường, bảo hắn hút chỗ này như thế nào cũng được, nhưng mà hiện tại phải hút xà độc, đúng là quá khó khăn...
Trần Như Huyên thở phì phò, nói:
"Ta...Ta..."
Nàng thật sự không muốn để người khác hút chỗ đó của mình, dù không phải là chỗ trung tâm, nhưng mà dù sao chỗ đó cũng là chỗ đầy đặn lên. Cho nên nàng rất khó chịu. Chỉ là hiện giờ nàng đã không còn đủ sức nói chuyện, cực kỳ khó chịu.
"Tiểu thư, xin lỗi..."
Ngay lúc Chu Bàn Thạch đang định thấy chết không sờn cúi đầu hút độc, Tô An Lâm đã cất tấm da Tiên Kinh vào trong người, vội vàng xen mồm nói chuyện:
"Chu huynh từ từ đã!"
Chu Bàn Thạch vẻ mặt đau khổ:
"Tô huynh đệ, không cần nói nữa, đợi sau này nhớ đốt vàng mã cho ta là được..."
Tô An Lâm bất đắc dĩ:
"Không phải, ý của ta là để ta đến hút độc cho."
"A, ngươi muốn ăn? Không đúng, ngươi muốn hút độc?"
Chu Bàn Thạch sửng sốt.