Chương 402: Xuất Thân Trong Thôn Sơn
"Ai..."
Suy nghĩ một hồi, cuối cùng Trần Như Huyên chỉ có thể than nhỏ một tiếng. Chung quy chỉ là người lạ mà thôi.
Trong lòng nàng đã ra quyết định, chờ sau khi Tô An Lâm chết đi, nàng nhất định phải mai táng hắn cẩn thận, dùng nghi lễ tốt nhất, mỗi năm đều đốt tiền giấy cho Tô An Lâm, để cho hắn có thể sống thoải mái ở dưới đấy.
Bỗng nhiên Trần Như Huyên cảm thụ được thân thể truyền đến một cảm giác khác thường. Sau khi độc tố đã hoàn toàn bị hấp thụ, đau đớn trên người không còn nữa, ngược lại xuất hiện mà tia tê dại.
"Được chưa?"
Trần Như Huyên hỏi.
"Hả? Cũng xong rồi."
Tô An Lâm đứng dậy, có chút chưa đã thèm.
Trần Như Huyên sửa sang lại quần áo của mình trước, sau đó mới giương ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Tô An Lâm:
"Thân thể của ngươi khó chịu lắm đúng không, hiện tại chúng ta trở về để trị liệu cho ngươi trước đã."
Đám người Cao Khánh trưởng lão, Chu Thạch Bàn cũng vội đi tới đây.
Tô An Lâm xua xua tay, sắc mặt có vẻ yếu đuối. Người khác nhìn thấy hắn như vậy đều cho rằng thân thể của hắn xuất hiện tình huống không tốt. Nhưng mà trên thực tế thì một cái móng tay cũng không có, chẳng qua là Tô An Lâm cảm thấy nếu bản thân mình biểu hiện ra quá mức nổi bật, vậy chỉ sợ không ổn. Cho nên hắn mới làm ra vẻ bản thân rất khó chịu.
"Ta...Tuy rằng ta cảm thấy không thoải mái cho lắm, nhưng mà cũng không có trở ngại gì."
Hắn nói xong, lại chỉ chỉ máu độc trên mặt đất:
"Sau khi hút máu độc xong ta đã nhổ luôn ra ngoài, cho nên ta cũng không bị độc tố ảnh hưởng."
Cao Khánh không thể tưởng tượng được:
"Sao có thể chứ, trước kia ở trong trang cũng có người bị trúng xà độc, cho dù nói người hút độc ra chỉ phải chịu ảnh hưởng nhỏ, nhưng mà độc lực vẫn tạo thành thương tổn như cũ!"
"Cao Khánh trưởng lão nói không sai, trước kia một người làm công ở Trà trang cũng bị trúng xà độc, một tên bạn tốt bên cạnh hắn đã nhanh chóng hút xà độc ra, nhưng mà sau đó hai người họ đều chết..."
"Cái này, ta cũng không rõ lắm, có lẽ là do thể chất của ta có chút đặc thù chăng?"
Tô An Lâm thuận miệng giải thích:
"Ta xuất thân từ trong thôn sơn, khi còn nhỏ cũng thường xuyên tiếp xúc với những loại rắn độc như vậy, ta nghe người già nói, có người thể chất cường tráng, trời sinh đã có khả năng kháng độc tốt hơn người bình thường. Ta không bị sao cả, có lẽ là bởi vì nguyên nhân này cũng nên."
Cao Khánh khẽ gật đầu, tán đồng nói:
"Nói thế cũng đúng, người có thể trạng cường tráng xác thật là có khả năng kháng độc tốt hơn, chỉ là loại Hắc Nha Xà này không giống với bình thường...Tô huynh đệ, ngươi xác định bản thân không có chuyện gì chứ?"
Tô An Lâm lắc đầu:
"Ta sẽ không lấy thân thể của chính mình ra để nói đùa, lúc ban đầu hút xà độc ta cũng cảm thấy có chút khó chịu, nhưng mà hiện tại ta đã không còn cảm giác gì rồi."
"Không được, loại xà độc này không bình thường, chúng ta vẫn nên trở về kiểm tra cho ngươi một chút rồi lại nói tiếp."
Trần Như Huyên vội nói.
Vừa rồi nàng nghe thấy Tô An Lâm nói không có việc gì, trong lòng cũng cảm thấy vui mừng cho hắn. Nhưng mà sau khi nghe Tô An Lâm nói không cần phải đi về, nàng lập tức trở nên nóng nảy.
Tô An Lâm nói:
"Ta thật sự không có chuyện gì. Chúng ta nên tiếp tục lên đường thôi, đã đi vào tận chỗ này rồi, không thể bỏ lỡ giữa chừng được."
"Tô huynh đệ, nếu không thì ngươi nghỉ ngơi một chút đi?"
Cao Khánh nói.
Dù sao Tô An Lâm cũng là ân nhân cứu mạng tiểu thư của họ, cho nên hiện tại mọi người rất quan tâm hắn.
"Thật sự không có chuyện gì mà, đi thôi, ta tiếp tục đi mở đường cho mọi người."
"Không được."
Trần Như Huyên nóng nảy:
"Ngươi còn đã như vậy rồi, sao chúng ta còn có thể để cho ngươi đi mở đường được, chúng ta là loại người như vậy sao?"
"Đúng vậy, Tô huynh đệ, ngươi làm như vậy khiến chúng ta rất khó xử đấy."
Chu Thạch Bàn kích động bước ra, vành mắt đỏ lên. Hắn đã nhận định Tô An Lâm là người tốt.
Không cho có hắn, mà những hộ vệ khác đều cảm thấy như vậy, người của Sơn Hải bang này đúng là không tồi. Có việc hắn xông lên trước, có khó khăn hắn đến giúp đỡ, ngay cả xà độc hắn cũng nguyện ý hút ra.
Tên Tô An Lâm này, được! Tên tiểu tử này rất đáng tin!
Nhưng mà Tô An Lâm lại cảm thấy nóng nảy. Không để cho hắn mở đường thì hắn kiếm đâu ra giá trị kinh nghiệm đây?
Hắn lập tức giơ đao đi về phía trước, trầm giọng nói:
"Mọi người không cần nhiều lời, Tô mỗ ta ra cửa làm ăn, chú trọng nhất là nghĩa khí, vừa mới nãy ta đã nói là để ta mở đường, mau đi theo ta!"
"Này..."
Trần Như Huyên nhìn thân hình cường tráng trước mặt, trong lòng bỗng dâng lên một cổ cảm giác khác thường. Thời buổi này, một nam tử hán tuân thủ hứa hẹn như vậy thật đúng là không có nhiều lắm, không ngờ lại bị ta may mắn gặp được.