Chương 412: Tới Để Trả Bạc Cho Ngươi
Người này tỏ ra vẻ mặt không tin, nói:
“Tô An Lâm, trước đây ta rất coi trọng ngươi, ngươi có năng lực, lại còn có bản lĩnh, ngươi xử lý việc làm ăn của sòng bạc rất xuất sắc, nhưng việc ngươi khoác lác thì cần phải sửa đổi thôi!”
Tô An Lâm lười chẳng muốn giải thích thêm:
“Chắc chắn các ngươi đã hiểu lầm rồi, ta đi vào trong…”
“Không được, vừa nãy Khâu đại ca đã nói, vì để đề phòng người của Hiếu Phong sơn trang bất thình lình xông đến ra tay với ngươi, ngươi không thể đi vào, đây cũng là vì tốt cho ngươi.”
Suy cho cùng Tô An Lâm cũng là người được thiên kim đường chủ Hồng Hoa Đường - Quách Tử Hàn giới thiệu vào. Nếu Tô An Lâm xảy ra chuyện gì, mặt mũi Hồng Hoa Đường của bọn họ cũng sẽ rất khó coi, cho nên ý định của Khâu Thịnh Lập là kéo dài thời gian trước đã.
Hắn ta đã lén sắp xếp người đi gọi Quách Tử Hàn tiểu thư, chắc hẳn người đã sắp tới rồi.
Sau khi Tô An Lâm hiểu rõ vấn đề, hắn cũng biết đây là ý tốt của Khâu Thịnh Lập, nhưng hắn cho rằng trong chuyện này có hiểu lầm.
Hắn đã cứu mạng của Trần Như Huyên, tại sao nàng ta lại đến tìm hắn gây phiền phức chứ?
“Chắc chắn là hiểu lầm, ta đi vào xem thử”
Sức lực Tô An Lâm rất mạnh, hai người cũng không túm nổi hắn.
Tiếng động ở nơi này đã dẫn tới sự chú ý của người bên trong, Trần Như Huyên đi ra ngoài, hai mắt bỗng sáng lên, trong miệng bỗng thốt lên:
“Tô An Lâm, cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi!”
Sắc mặt Khâu Thịnh Lập bỗng chùng xuống, lần này phiền toái rồi đây.
Nhưng nào ngờ, Trần Như Huyên chủ động đi đến bên cạnh Tô An Lâm, nàng ta nở nụ cười tươi rói, đưa qua cho hắn ngân phiếu một vạn lượng bạc, nói:
“Này, ta đến trả bạc cho ngươi.”
…
Cảnh tượng bất ngờ xảy ra, khiến mọi người đều ngạc nhiên không thôi.
Tình huống gì đây, mới sáng sớm Trần Như Huyên đã huy động nhiều người tới đây, chỉ là đến trả bạc?
Khâu Thịnh Lập và đám thuộc hạ đều ngơ ngác nhìn nhau, vẻ mặt vô cùng khó hiểu, nhất là Khâu Thịnh Lập lúc này hết sức cạn lời.
Ngươi đến trả bạc thì trả bạc thôi, dẫn theo nhiều người đến như vậy làm gì chứ?
Lần này Trần Như Huyên đến đây, đi theo nàng ta còn có hơn mấy chục người khác, bên ngoài còn có mấy chiếc xe ngựa, xung quanh ước chừng ba mươi người đứng đó.
Hắn ta quen biết được vài người trong đó, đều là cao thủ nhất nhì của Hiếu Phong sơn trang, đều là những nhân vật hắn ta không dám đắc tội, dẫn theo nhiều người như vậy đến đây, không phải đến gây phiền phức chứ là gì nữa?
Nhưng vẻ mặt Tô An Lâm thì vẫn như thường, hắn gật đầu nói:
“Nếu Trần tiểu thư chỉ đến trả nợ thì cho người nhắn với ta một tiếng là được rồi, ta sẽ tự mình đến lấy, để ngươi đích thân đi một chuyến tới đây thì phiền toái quá.”
“Không phiền đâu, nói thế nào chúng ta cũng là bằng hữu, nhân tiện ta tới đây xem thử chỗ làm việc của ngươi.”
Ánh mắt tươi đẹp của Trần Như Huyên nhìn chằm chằm vào Tô An Lâm, vừa cười vừa nói.
Khâu Thịnh Lập gãi đầu, không thể hiểu nổi.
Tô An Lâm này có ba đầu sáu tay sao?
Qua lại với Quách Tử Hàn tiểu thư nhà hắn ta thì cũng thôi đi, lúc nào lại còn thông đồng với Trần Như Huyên nữa.
Không phải chỉ là gửi tin thôi sao, sao mà quan hệ lại tốt đến như vậy rồi?
“Khụ khụ khụ, Trần tiểu thư, sớm biết rằng ngươi đến nay để trả bạc, ngươi chỉ cần nói với ta một tiếng là được, vừa nãy ta còn tưởng rằng ngươi muốn tìm Tô huynh đệ để gây phiền phức đó chứ.”
Khâu Thịnh Lập lời ngay nói thật, cảm khái nói.
“Chỗ bạc này là ta nể mặt Tô công tử nên mới đưa, đương nhiên ta phải đem bạc đến cho hắn rồi.”
Trần Như Huyên liếc mắt về phía Khâu Thịnh Lập rồi nói.
Tô An Lâm nhận lấy ngân phiếu, giao cho Khâu Thịnh Lập, nói:
“Khâu đại ca, nợ của Trần tiểu thư có thể xóa bỏ rồi.”
“Đúng vậy, đúng vậy.”
Khâu Thịnh Lập cảm khái, tiểu tử Tô An Lâm này thật sự không đơn giản, tuyệt đối không đơn giản.
Nhìn ánh mắt Trần Như Huyên nhìn hắn, trong mắt nàng ta như phát ra tia sáng.
Chẳng lẽ…
“Tô công tử, bình thường ngươi làm việc ở nơi này sao?”
Trần Như Huyên lên tiếng hỏi.
“Cũng không hẳn, ta chỉ quản lý một chỗ ở vùng ngoại thành thôi.”
Tô An Lâm giải thích, rồi dường như nghĩ tới gì đó liền hỏi:
“À đúng rồi Trần tiểu thư, ta thấy bên ngoài ngươi dẫn theo không ít người tới đây lại còn có xe ngựa, có phải một lát nữa ngươi phải đi đâu hay không?”
“Hì hì, bị ngươi đoán đúng rồi, ta chuẩn bị đi đến nơi ngươi làm việc.”
“Ách...chỗ ta làm việc hẻo lánh hoang vu, lại có đủ hạng người, Trần tiểu thư, ngươi thân thể thiên kim vàng ngọc, đi đến đó không tiện đâu.”
“Có gì mà không tiện chứ.”
Trần Như Huyên hất tay, dáng vẻ thản nhiên nói:
“Người thế nào mà ta chưa từng gặp chứ? Ta không chỉ từng gặp qua, mà ta còn từng chém qua, cho nên ngươi không cần phải lo lắng cho ta.”
Đúng là một nữ tử thô bạo mà!
Tô An Lâm liếc nhìn thoáng qua Khâu Thịnh Lập.
Khâu Thịnh Lập nhún vai, tỏ vẻ chuyện của ngươi, không cần nói với ta.
“Vậy được rồi.”