Chương 414: Hợp Tác

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 414: Hợp Tác

Tô An Lâm cười nói:

“Sau khi dời đến đây, ta cũng ghét bỏ cảnh vật trước đó quá tệ, cho nên đã tiêu chút bạc, sửa sang lại nơi này.”

Hắn rót trà Trần Như Huyên, nàng ta lại nói:

“Chuyện của ngươi, sau đó ta có nghe nói đến, chuyện làm ăn Bách Gia Lạc và xổ số của ngươi đều kinh doanh rất tốt, cả Hải Lan Thành này, ngươi là nhà độc nhất.”

Tối hôm qua, thuộc hạ của Trần Như Huyên đã báo cáo lại với nàng ta toàn bộ chuyện lớn nhỏ không thể chi tiết hơn nữa.

Sau khi đã biết rõ được những chuyện của Tô An Lâm, trong lúc nhất thời nàng ta lại càng cảm thấy tò mò về Tô An Lâm hơn nữa.

Bởi vì Tô An Lâm hành động như thế chẳng khác nào là thay đổi một cách làm mới để kinh doanh sòng bạc.

Hơn nữa nàng ta còn nghe nói chuyện Tô An Lâm ra ngoài đi đòi nợ, đối xử rất tốt với người già yếu, nữ nhân và trẻ con, không giống với dáng vẻ hung thần ác sát như những người khác, ngược lại hắn còn giúp đỡ người ta.

Sau khi nghe ngóng được những điều này, Trần Như Huyên chẳng những không hề tò mò mà còn cảm thấy rất bình thường.

Dù sao trước đây Tô An Lâm quên mình vì người, cảnh tượng với phẩm đức cao cả đó đã xâm nhập vào trong lòng người.

Nàng ta cảm thấy như vậy mới là bình thường.

Tô An Lâm không biết Trần Như Huyên nhắc đến chuyện làm gì, hắn chỉ gật đầu nói:

“Vẫn ổn thôi, Trần tiểu thư nói đến việc này làm gì?”

“Thực ra ta tới đây còn có một việc muốn nói, đó chính là hợp tác, ta rất xem trọng chuyện kinh doanh sòng bạc Bách Gia Lạc này, ta dự định sẽ triển khai mở sòng bạc dưới trướng Hiếu Phong sơn trang của bọn ta, ngươi thấy thế nào?”

“Việc này đương nhiên là được.”

Tô An Lâm gật đầu, có người chịu đầu tư để hắn phát tài, hắn đương nhiên sẽ đồng ý.

Còn về hắn có thân phận Sơn Hải Bang thì cũng không sao cả.

Vốn dĩ Sơn Hải Bang cũng chẳng quan tâm gì đến chuyện kinh doanh dưới trướng, cứ định kỳ nộp một phần tiền kiếm được là được rồi.

Ngược lại có lúc Sơn Hải Bang còn khích lệ người dưới trướng tiến hành hợp tác với những thực lực khác.

Như vậy thì mới có thể kiếm được càng nhiều, cũng sẽ có thêm được nhiều bằng hữu.

Giang hồ không phải cứ chém chém giết giết, mà là đạo lý đối nhân xử thế, không có một thế lực nào chỉ muốn chém giết.

“Hợp tác thế nào?”

Tô An Lâm lên tiếng hỏi.

“Sòng bạc của bọn ta sẽ nhập bàn đánh bạc, dụng cụ đánh bạc từ chỗ ngươi, một vài nhân viên giao cho ngươi huấn luyện để bọn họ hiểu được cách chơi, ngươi thấy thế nào?”

“Việc này thì được, có điều…”

Tô An Lâm có chút hoài nghi trong lòng, dường như hắn không cần phải trả giá điều gì cả.

Dù sao thì những thứ bàn đánh bạc hay dụng cụ đánh bạc, người ta cũng có thể tự làm được, cho nên trong chuyện này khiến cho hắn có một loại cảm giác, đó là Trần Như Huyên cố ý làm việc để hắn kiếm thêm chút bạc.

“Ngươi không cần phải băn khoăn gì cả, ngoại trừ phụ trách những thứ này, việc kinh doanh xổ số đó của ngươi ta cũng thấy rất hứng thú, ta cũng muốn hiểu rõ được cách làm thế nào để kiếm tiền, ta dự định sẽ phát triển mở rộng nó.”

“Được.”

Ngay sau đó cả một ngày, Tô An Lâm đều ở cùng với Trần Như Huyên để giải thích những việc này.

Thông qua cuộc chuyện trò, Tô An Lâm coi như đã nhìn ra được, Trần Như Huyên thực sự có tâm tư giúp hắn kiếm tiền trong đó, nàng ta có ý định muốn nâng đỡ hắn.

Đồng thời, Hiếu Phong sơn trang cũng thực sự vừa ý cơ hội kinh doanh này.

Tuy rằng nói là Hiếu Phong sơn trang có thể tự mình làm ăn theo hướng này, nhưng nếu như làm một mình, khó tránh khỏi việc bị người khác lên án chỉ trách rằng ăn theo, bắt chước…

Hợp tác với Tô An Lâm, bản thân Tô An Lâm hiên tại đại diện cho Bách Gia Lạc và Xổ số.

Cho nên nếu như bắt đầu hợp tác với hắn, hiệu ứng sẽ càng tốt hơn.

Đối với Tô An Lâm mà nói, việc này đương nhiên cũng là điều có lợi chứ không có hại.

Trước hết, việc làm ăn của hắn sẽ càng lớn thêm nữa, tiếp theo là có được chỗ dựa mới, hết sức tốt đẹp.

Sáng sớm ngày hôm sau.

Cả một ngày Tô An Lâm và Trần Như Huyên ở cùng nhau, đi khắp năm sòng bạc trong thành, toàn bộ đều là sản nghiệp của Hiếu Phong sơn trang.

Mỗi sòng bạc đều thay đổi một nửa số bàn, toàn bộ đổi thành Bách Gia Lạc.

Chạng vạng, Tô An Lâm mệt mỏi trở về viện tử.

“Không ngờ làm ăn buôn bán mà cũng mệt đến thế này.”

Tô An Lâm ngồi xuống, trên bàn đã bày đầy đủ các loại thức ăn.

Đây chính là lợi ích của việc trở thành ông chủ, cho dù trở về lúc nào, hạ nhân đều sẽ lo xong cơm nước.

“Công tử vất vả rồi, hôm nay đi xem chỗ như thế nào?”

Tôn Nhị Cẩu đứng ở một bên, vừa rót trà cho Tô An Lâm rồi hỏi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right