Chương 422: Phu Nhân
Còn Tô Mai, trước tiên gọi y sư đến khám cho nàng.
Đáng tiếc, y sư cũng bó tay.
Loại độc nàng thật sự khó giải quyết.
Có điều sau khi trở về, Tô Mai cảm giác được độc tố đã bị áp chế.
“Khó giải thì khó giải, ta có thể cảm nhận được độc tố sau khi bị ta áp chế đang khôi phục từng chút một, nhiều nhất một tháng sau là thực lực của ta sẽ khôi phục như lúc đầu, không đáng lo ngại.”
Tô Mai an ủi người nhà.
Nghe vậy, Quách Tử Hàn thở phào một hơi.
Tô Mai nói xong thì nhìn về phía Tô An Lâm với ánh mắt hiền hòa:
“Nghe Khâu Thịnh Lập nói, ngươi biết Tô huynh đệ từ trước rồi?”
Diện mạo của Tô Mai và Quách Tử Hàn rất giống nhau.
Tuy nàng đã có tuổi, nhưng lại có phong vị, dáng điệu đoan trang, thần thái ung dung, khiến người ta cảm thấy thân thiết.
Nhắc đến lai lịch của Tô An Lâm, khuôn mặt xinh đẹp của Quách Tử Hàn đỏ lên.
Dù sao chuyện này cũng dính dáng đến quá khứ của mẫu thân.
“Tử Hàn, có phải ngươi có việc gì giấu ta không?”
Không ai hiểu con gái hơn mẹ, thấy điệu bộ này của Quách Tử Hàn, Tô Mai sao có thể không biết Quách Tử Hàn có chuyện giấu nàng.
Nàng nhìn Quách Tử Hàn và Tô An Lâm với ánh mắt kỳ quái, khóe miệng nàng khẽ cong lên, cho rằng hai người này có quan hệ gì đó.
Nàng cầm chén trà lên, cười nói:
“An Lâm, ngươi nói đi.”
“Á, đường chủ, phải nói thật sao?”
Tô An Lâm ngập ngừng, nhìn xung quanh.
May mà nơi này không có ai.
Chỉ có Quách Tử Hàn và Tô Mai, nếu bắt buộc phải nói thì cũng không phải không được.
Tô Mai mỉm cười:
“Có gì khó nói đâu chứ, không sao, ngươi nói đi.”
Nói xong, nàng uống một ngụm trà.
Tô An Lâm thấy nàng tự nhiên như vậy thì gật đầu:
“Vậy được, thật ra ta là đồng hương của Vương Tồn Thủy sư phụ, chiếc gương đồng bát quái bị vỡ mấy ngày trước là ta lấy ra…”
“Phụt!”
Hắn nói xong thì Tô Mai phun nước trà.
Nàng lúng túng nhìn Quách Tử Hàn, rồi nhìn Tô An Lâm với ánh mắt khó tin:
“Chuyện ngươi muốn nói là chuyện này ư?”
Tô An Lâm:
“…”
Quách Tử Hàn:
“…”
“Đúng vậy, phu nhân, ngươi…”
Tô An Lâm cạn lời, nàng phản ứng kịch liệt quá rồi đấy.
“Mẹ à…”
Quách Tử Hàn cũng tỏ ra xấu hổ:
“Tuy rằng khi ấy Vương Tồn Thủy rời đi từ rất sớm, nhưng ta còn nhớ rõ nhiều chuyện hồi nhỏ, ngươi cho rằng ta không nhớ à?”
“Ngươi đều nhớ hết…”
Tô Mai đứng dậy trong sự bất an:
“Tôn khốn đó, ngươi nhớ hắn làm gì?”
“Nhưng không phải ta muốn quên là quên được, ta còn nhớ rõ khi còn nhỏ, ngươi dỗ ta ngủ xong thì cứ cầm nửa mảnh gương ấy mãi, ta biết, chắc chắn ngươi còn nhớ nhung Vương Tồn Thủy, thế nên ta...Ta biết, hắn rất quan trọng với ngươi.”
“Vì thế, lúc nghe nói Tô An Lâm lấy nửa mảnh gương bát quái còn lại, ta bèn đi tim hắn, hiện giờ ta đang giữ hai mảnh gương đồng!”
Tô Mai cảm thấy đau đầu:
“Con bé này, không được ta cho phép…”
Tô An Lâm nói:
“Phu nhân, Quách tiểu thư cũng chỉ vì nghĩ cho ngươi thôi, huống hồ mọi chuyện đã trôi qua rồi, tất cả đều thanh thành mây khói.”
“Đúng vậy mẹ à, ngươi đừng giận, nếu lần này không nhờ có Tô An Lâm huynh đệ, chỉ sợ cả nhà chúng ta đã chết rồi.”
Quách Tử Hàn cũng nói.
“Hầy…”
Tô Mai thở dài.
“Nhưng mà không được nhắc đến chuyện này trước mặt cha ngươi, cha ngươi không muốn nghe đến ba chữ Vương Tồn Thủy.”
Tô An Lâm tò mò:
“Đường chủ thế mà lại biết Vương Tồn Thủy sư phụ sao?”
Trước đó hắn vẫn luôn cho rằng Vương Tồn Thủy yêu đương vụng trộm với Tô Mai.
Bây giờ xem ra, chuyện này cất giấu rất nhiều bí ẩn, đường chủ Quách Chấn Đào biết rõ ràng.
“Tô An Lâm, lần này may mà có ngươi giúp đỡ, sau này ngươi chính là chấp sự trong bang bọn ta, đây là lệnh bài!”
Tô An Lâm cầm lấy lệnh bài từ tay Tô Mai, hắn nhìn xem, rồi nhướng mày.
Trên đó viết: Ngũ!
Lệnh bài cấp năm. Về sau hắn chính là chấp sự trong Hồng Hoa Đường của Sơn Hải Bang.
Quyền lợi lớn hơn tiểu bang phái.
Bang phái nhỏ chỉ có thể quản lý bang phái của mình, mà chấp sự có quyền quản lý tất cả bang phái dưới trướng Hồng Hoa Đường.
Chỉ cần không hành động càn rỡ, người khác đều phải nghe theo mệnh lệnh của chấp sự.
Tất nhiên, sau khi trở thành chấp sự, thuộc hạ cũ vẫn sẽ không đổi, việc quản lý sòng bạc vẫn như cũ.
“Cảm ơn phu nhân.”
Tô An Lâm chắp tay nói cảm ơn một cách trịnh trọng.
“Ngoài ra, lần này ngươi lập công lớn, ta định bụng lại thưởng cho ngươi ba viên Thăng Cấp đan.”
Tô Mai cười nói:
“Thăng Cấp đan là đan dược để thăng lên Nội Khí cảnh, có điều ta vẫn kiến nghị ngươi đừng dùng nó.”
Tô An Lâm hỏi ngay:
“Phu nhân, ngươi lo căn cơ của ta không vững chắc.”
“Ngươi cũng hiểu nhiều đấy.”
Tô Mai vừa mới nghe nhóm Khâu Thịnh Lập kể lại, biết được Tô An Lâm đến từ vùng quê, vì thế cảm thấy khá tò mò khi hắn biết những điều này.
Tô An Lâm trả lời:
“Vương Tồn Thủy sư phụ nói qua với ta, hắn nói ngươi chẳng những có Thăng Cấp đan, mà còn có công pháp để tiến vào cảnh giới Nội Khí, vì thế ta mới đến đây.”
“Ừ, thực lực của ngươi không tồi, hắn dạy cho ngươi à?”
Tô Mai hỏi.