Chương 431: Một Số Chuyện Tà Ma
“Các ngươi đấu võ cũng chỉ là chuyện của Hồng Hoa Đường chúng ta, đến cuối cùng phải đối diện với cao thủ của tám đường khẩu khác, nếu bị thương chẳng phải có lợi cho họ rồi sao?”
“Vừa khéo hai ngươi đều cần trải nghiệm, cống hiến cho bang phái, trong tay ta có một việc chuẩn bị phái các ngươi qua đó giải quyết, ai xử lý tốt người đó sẽ trở thành ứng cử viên cho vị trí phó đường chủ!”
Tô Mai khựng lại một lúc rồi nhìn về phía phụ nhân trung niên bên cạnh:
“Lấy lá thư mấy ngày trước bang phái gửi tới cho ta.”
“Vâng.”
Chờ phụ nhân trung niên rời đi, Tô Mai nói tiếp:
“Mọi người đều biết trấn Sơn Dương phải không?”
Một lão đại bang phái ngồi bên dưới đáp:
“Một tiểu thiếp của ta là người ở trấn Sơn Dương, gần đây nghe nàng nói nhà mẹ đẻ của nàng xảy ra một vài chuyện quái lạ.”
“Hình như nửa đêm canh ba xuất hiện một nữ nhân mặc áo đỏ che dù, người trông thấy nàng như bị trúng tà, bệnh nặng không khỏi, bây giờ người nơi đó đều hoảng hốt, nghe nói còn có người chết, trước khi chết sắc mặt hoảng hốt, nói là thấy có người đang nắm sấp trên cây dù...cuối cùng mấy người đó hình như bị hút cạn nước mà chết.”
“Đúng rồi, nghe nói người chết đều bị mất ngón trỏ ở hai bàn tay.”
Lão đại bang phái này thoạt nhìn khoảng hơn năm mươi tuổi, cũng coi như lão giang hồ. Nhưng lúc nói đến chuyện đó vẫn không nhịn được run rẩy, hiển nhiên hơi sợ hãi. Tô An Lâm xoa ngón tay hỏi:
“Thiếu mất hai ngón tay, bị hút cạn nước mà chết, xem ra là tà ma làm loạn.”
Lúc này Tô Mai lên tiếng:
“Đó là chuyện mà ta muốn nói, bang Sơn Hải của chúng ta cũng có một bang phái nhỏ phụ trách vài việc ở đó, nhưng trong một đêm rất nhiều người trong số họ đều thấy nữ tử che dù, bây giờ toàn bộ đã trúng tà.”
“Nương, sau khi trúng tà họ có phản ứng gì?”
Quách Lực hỏi.
“Tất cả bệnh nặng liệt giường, lúc đầu vẫn còn hơi tỉnh táo, nhưng bắt đầu từ mấy ngày nay họ không ăn được gì nữa, nhất là nước, một giọt cũng không uống!”
“Vậy chẳng phải sẽ mất nước mà chết sao.”
Quách Lực trầm giọng.
“Ừm, cho nên cần người qua đó giải quyết, các ngươi có làm được chuyện này không?”
Tô Mai hỏi.
“Nương, ngươi biết ta mà, từ nhỏ ta đã học một vài cách phòng thân đối phó tà ma, không sợ mấy thứ đó, hơn nữa trên người ta còn có pháp khí.”
Quách Lực kiêu ngạo đáp, hắn quả thực có vốn liếng để kiêu ngạo, từ nhỏ hắn sống an nhàn sung sướng nhưng không phải phú nhị đại chỉ biết ăn uống chơi đùa. Hắn có dã tâm của mình, hắn phải lợi hại hơn phụ mẫu, trèo cao hơn nữa. Từ nhỏ đến lớn, phụ thân không xem trọng hắn, cho nên hắn muốn chứng minh bản thân. Tô Mai lại nhìn về phía Tô An Lâm, Tô An Lâm cười nói:
“Ta từng xử lý một số chuyện tà ma, cũng coi như có cách ứng phó, cho nên có thể đến đó giải quyết.”
“Được, vậy các ngươi cùng qua đó đi, ai có thể giải quyết tốt việc này trước, ta sẽ ghi công.”
Tô Mai nói, đây cũng coi như một bài kiểm tra. Muốn trèo lên trên, trừ biểu hiện thực lực ra cũng phải xem năng lực xử lý vấn đề của ngươi nữa. Nếu không chỉ là một võ phu làm sao có thể quản lý bang phái lớn như vậy được. Thông thường nếu muốn làm phó đường chủ, chỉ cần xử lý được ba chuyện lớn sẽ coi như qua ải, có thể trở thành ứng cử viên. Lúc này nha hoàn của Tô Mai cầm theo lá thư đến. Nàng đưa thư cho Tô An Lâm:
“Đây là địa chỉ của bang phái ở trấn Sơn Dương, tên là bang Hắc Ưng, hôm nay các ngươi qua đó đi. Hi vọng sớm giải quyết được chuyện này, nếu để những đường khẩu khác nhúng tay vào sẽ rất phiền phức.”
Bây giờ người của những đường khẩu khác đang nhìn chằm chằm vị trí của nàng. Nghe nói vị trí phó đường chủ của nàng sắp đến hạn, đã có người của năm đường khẩu khác rục rịch, chuẩn bị phái người ra tay. Thực lực mấy kẻ đó đều không thấp. Thậm chí nàng còn nghi ngờ mấy ngày trước bị chặn giết, sau lưng có bóng dáng của mấy đường khẩu đó. Sau khi Tô An Lâm nhận lệnh xong lập tức rời đi. Trên đường đi, Tô An Lâm đọc thư. Bang Hắc Ưng chỉ có hơn hai mươi người, chủ yếu xử lý một số việc cung cấp hàng hóa địa phương. Mà lần này mười mấy người trong bang Hắc Ưng đều bệnh nặng liệt giường, kể cả bang chủ. Trừ chuyện đó ra, đã có khoảng bảy tám người chết. Nam nữ đều có, người chết tập trung gần trấn Sơn Dương.
“Nên ra tay từ đâu đây?”
Tô An Lâm cau mày, đối phó tà ma thì không thành vấn đề, chỉ sợ chuyện làm sao để tìm ra tà ma thôi. Trấn Sơn Dương cũng không nhỏ, cứ tham khảo trấn Hoàng Kê đi, trấn Hoàng Kê nhỏ hơn trấn Sơn Dương mà hắn còn chưa đi hết được nữa.
“Bỏ đi, đến bang Hắc Ưng trước rồi tính sau.”
Quyết định xong, Tô An Lâm nhanh chóng về sòng bạc. Sau khi nói rõ mọi chuyện cho Vương Lai Phúc, Tô An Lâm nói:
“Bây giờ nhanh chóng tập trung mọi người, chuẩn bị xuất phát.”