Chương 443: Không Có Chuyện Gì Đâu
"Hoá ra là dạng này, ta mới nói, bang chủ họ ban đầu còn rất khoẻ, thế mà sau khi đánh một giấc lại thay đổi nhiều như thế, bây giờ xem ra nguyên nhân chính là như vậy."
"Tô lão đại, ngươi biết được những điều này từ đâu?" - Chàng trai gầy còm kiềm không được đành hỏi.
"Ta đối phó với tà ma nếu không phải mười con thì cũng đến tám con!"
Tô An Lâm thản nhiên nói
"Cái gì?"
Sắc mặt đám người kinh ngạc.
"Sao, không tin à? Không tin cũng được, bây giờ đưa Quách Lực theo ta đi, nếu không hắn chết chắc đấy!"
Tô An Lâm nháy mắt ra hiệu với Vương Lai Phúc.
Sau khi hiểu ý, hắn ta vội đi lên trước, định đỡ Quách Lực ra xe ngữa bên ngoài.
Lúc đi ngang đám người, chàng trai gầy còm suy nghĩ rồi hạ giọng:
"Được, Tô lão đại, bọn ta tin ngươi."
Tô An Lâm mỉm cười:
"Sao đột nhiên đổi ý rồi?"
"Giống như ngươi nói vậy, có lẽ nếu bọn ta mang Quách lão đại trở về, Quách lão đại có thể sẽ xảy ra chuyện thật, đã như vậy thì tin ngươi cho rồi!"
Chàng trai gầy còm nói.
Tất nhiên hắn ta cũng không phải người không có não, nói ra được lời này, kỳ thật hắn ta cũng đã suy tính kết quả cẩn thận rồi.
Ánh mắt nam tử mặc áo xanh bên cạnh hơi trầm xuống, hắn ta vẫn còn hơi lo lắng, lặng lẽ nói:
"Trần ca, chuyện này không sao chứ?"
"Không có chuyện gì đâu!"
Nam tử gầy còm không nói nhỏ mà cất cao giọng:
"Ta tin tưởng Tô lão đại, dù sao, là hắn cứu được đường chủ của họ, ta tin tưởng nhân cách của Tô An Lâm lão đại!"
Bị nhắc nhở một câu như thế, mọi người chung quanh đều gật đầu.
Trước đó trong tình huống nguy hiểm như vậy, Tô An Lâm lại chủ động cứu người, mặc dù hiện tại hắn và lão đại bọn họ có xung đột lợi ích, nhưng vẫn bằng lòng tín nhiệm Tô An Lâm.
"Vậy thì tốt, bây giờ xuất phát, đi theo ta."
Rất nhanh, Quách Lực được nhấc lên xe ngựa.
Đám người đi về phía chỗ của Lỗ Thanh Sơn dưới màn đêm.
Lúc này đã giữa đêm, từng nhà đều đã tắt đèn nghỉ ngơi.
Nhưng sau khi đi vào Lỗ gia, Tô An Lâm kinh ngạc phát hiện ra đèn trong Lỗ gia bên trong ánh đèn vẫn sáng.
Tô An Lâm suy nghĩ:
"Các ngươi chờ ở đây, ta lại gần xem qua đã.”
Trong lòng hắn nghi, muộn như vậy rồi Lỗ gia còn chưa ngủ, có phải đang làm chuyện gì đó không.
Để không quấy rầy họ, hắn quyết định đi trước quan sát cẩn thận rồi mới nói.
Từ đầu đến cuối hắn đều cảm thấy, hình như Lỗ gia này không liên quan gì đến phụ nữ cầm ô, nhưng bên trong Lỗ gia nhất định đang che giấu một bí mật nào đó.
Bí mật này có lẽ cũng là nguyên do mâu thuẫn của Lỗ Thanh Sơn và vợ hắn.
Dù sao họ cũng nghe ngóng được lúc vợ Lỗ Thanh Sơn mới được gả vào, tình cảm vợ chồng bọn họ không tệ, vợ hắn dịu dàng hào phóng, là một cô vợ hiền dâu thảo.
Bây giờ biến thành cái dạng này, chắc chắn là đã có chuyện gì đó xảy ra!
Đám người gật đầu đồng ý, họ không thắp một cây đuốc nào trong màn đêm.
Bên trong màn đên lộ ra sự yên tĩnh an bình, ngay cả tiếng hít thở của mọi người cũng nhỏ đi rất nhiều.
Sau khi Tô An Lâm dặn dò thì đi đến cửa lớn của Lỗ gia.
Sau khi hắn đến gần, phát hiện sân trước của Lỗ gia vẫn sáng đèn.
Xuyên qua khe hở của cửa phía ngoài, loáng thoáng nhìn thấy Lỗ Thanh Sơn đang làm buộc dù giấy chỗ cửa ra vào.
Tô An Lâm thấy lạ.
Nghe nói công việc làm dù của Lỗ Thanh Sơn cũng không nhiều, vì giá cả rất đắt đỏ.
Cho nên, chắc hẳn hắn không phải bề bộn nhiều việc.
Tại sao ban ngày không làm, hết lần này tới lần khác để đến đêm mới làm chứ?
Điều làm Tô An Lâm chú ý tới nhất là dù giấy trên tay hắn lại là một cây dù giấy màu trắng.
Phía trên không có bất kỳ hoa văn gì, cho người ta cảm giác như cây dù giấy dùng cho đám tang vậy.
Ban sáng lúc Tô An Lâm tới, nhớ kỹ bên trong đống dù của hắn không có một cây màu trắng nào.
Vì màu trắng chỉ dùng trong đám tang.
Dù có bán dù giấy trắng bình thường thì cũng không phải màu trắng tinh.
Mà phía trên sẽ trang trí chút tranh sơn thuỷ đặc biệt, còn cây dù này lại trắng bệch.
Nói cách khác chuyện này không bình thường!
Cứ như vậy đi vào, Tô An Lâm đoán sẽ không hỏi được gì.
Hắn dứt khoát vòng qua chỗ này, đi về phía sân sau.
Hắn muốn đi qua nhìn phía sau một chút xem vợ và con hắn như nào.
Bên trong sân sau, mùi thơm đến phức mũi.
Tô An Lâm vừa thoáng qua đã ngửi thấy mùi đèn nhang thơm nồng.
Mùi này hắn đã từng ngửi qua lúc ở chùa Vân Sơn.
Hắn cực kỳ kinh ngạc, một gia đình bình thường, dù có xuyên thắp hương bái Phật cũng sẽ không có được mùi thơm nồng đến như vậy?
Hắn càng ngày càng khó hiểu, ánh đèn sân sau vẫn còn u tối.
Hắn trèo lên tường thì thấy bên trong sân sau có trưng mấy bài vị.
Bên trên những bài vị này khắc đầy tên của những người đã chết.
Mà trước mặt có một người phụ nữ bẩn thỉu đang thành kính quỳ gối phía trước, gõ mõ, đọc kinh Phật.
Người phụ nữ này chính là vợ của Lỗ Thanh Sơn.